Yahoo! 360 – 7 ngày cuối cùng (Phần cuối)
2009-07-14 16:55
Tác giả:
-
Một cuộc tình mong manh
Kết Nối Blog - Nhiều bloggers đã chuyển 3600 về Plus và Profiles để có một nơi chốn nương thân khi sắp bị giải tỏa, và hy vọng đó là nơi dễ tìm lại các bạn cũ ở 3600. Tuy vậy tôi không muốn chọn Plus hay Profiles của Yahoo! vì không muốn đi theo một vết xe đã đổ, thực tế khổ nạn của blogger sử dụng 3600 hay Mash đang là bài học nhãn tiền.
Từ một năm nay các nhà cung cấp dịch vụ mạng Việt Nam cũng đã cho ra đời một số mạng xã hội, hăm hở chia thị phần khi 3600 tự giải giáp. Các trang blog này cũng khá bắt mắt và tiện dụng, có trang còn hỗ trợ công cụ chuyển blog từ 3600 sang. Tuy nhiên các nhà cung cấp dịch vụ blog trong nước chưa được thử thách để blogger có thể yên tâm về năng lực và khả năng duy trì hoạt động lâu dài, thế nên tôi chưa thấy an tâm với những sự lựa chọn này.
Spaces, Blogspot, Multiply, Opera, WordPress đều là của các nhà cung cấp dịch vụ mạng rất lớn trên thế giới và có uy tín hơn 3600. Các blog này đều hỗ trợ sử dụng tiếng Việt. Spaces thiết kế blog với giao diện đẹp, ít lỗi kỹ thuật nhưng còn rất xa lạ với blogger Việt Nam. Blogspot đơn giản, dễ truy cập, nhưng thiết kế chật chội, không ấn tượng, không tiện dụng và liên kết rất lỏng lẻo. Multiply, Opera, WordPress có thiết kế thoáng, đẹp, được chăm chút quản lý nâng cấp, đặc biệt có công cụ copy dễ dàng 300 entries của mỗi blog từ 3600 sang, nên đang thu hút được nhiều bloggers Việt Nam. Với Opera và WordPress còn có thể dễ dàng và nhanh chóng chuyển toàn bộ cả comments và nickname người gửi comment; lại có cả Page Views hiển thị thông tin rất chi tiết. Các nhà cung cấp dịch vụ Multiply, Opera tỏ ra rất chuyên nghiệp và có trách nhiệm với khách hàng. Tôi rất ưng ý, đã định chọn Multiply hoặc Opera làm nơi tái định cư, và cũng định viết entry giới thiệu, mời gọi bạn bè cũng chuyển nhà sang đó. Thế nhưng vài ngày nay không biết do Multiply và Opera bị quá tải hay bị các nhà cung cấp dịch vụ internet chặn tường lửa mà nhiều người không thể truy cập được, hoặc có truy cập được thì cũng hay bị treo, đến nỗi blogger phải cài chương trình vượt tường lửa mới vào blog của mình được. Thật nản lòng.
![]() |
| Giao diện Mutiply |
Thế là trong cuộc di dân này các bloggers đã tứ tán. Ở Multiply tôi chỉ mới tìm lại được vài bạn blog 3600, còn ở Opera, WordPress thì nhà cửa đã khang trang nhưng bạn bè chưa biết để đến thăm. Nhà đất ảo trên mạng thì nhiều nhưng đến bây giờ tôi vẫn chưa biết nhận nơi nào làm quê mới. Nếu tình trạng không truy cập được Multiply và Opera vẫn diễn ra thường xuyên thì tôi không còn sự chọn lựa ưng ý nào. Có lẽ đành chọn giải pháp… xa lánh giang hồ, lau kiếm về ở ẩn.
Nhớ ngày trước, khi mới đến với Yahoo!3600 tôi đã ngây thơ khi nghĩ rằng những trang blog của mình viết sẽ còn mãi trên mạng. Cả khi mình không còn hiện diện trong cuộc đời này thì con gái của mình lớn lên, bất cứ lúc nào chợt nhớ ba, có thể vào mạng để đọc lại những entries mà ba mình đã viết với niềm yêu thương đằm thắm dành cho con.
Thế nên khi 3600 bị chết lâm sàng và chờ đến ngày khai tử, tôi bị shock vì nhận ra rằng những gì mình chăm chút và tâm huyết tạo dựng trong thế giới blog rồi cũng thành hư ảo như… cuộc đời, chỉ như là một cuộc tình mong manh, thậm chí chỉ là một cuộc chơi, có thể bị game over bất cứ lúc nào.
Buồn!
![]() |
| Ảnh minh họa: Blog tác giả |
-
Chào tạm biệt và hẹn gặp lại
Khi các bạn đọc những dòng này, phút chia tay Yahoo! 360 đã cận kề, tôi thân ái gửi lời chào tạm biệt các bạn blog đã biết nhau trong hơn 2 năm qua.
Tôi rất tiếc có những người bạn mình quý mến và ngưỡng mộ nhưng đến bây giờ vẫn chưa biết địa chỉ blog mới của bạn để giữ liên lạc.
Chào tạm biệt và hẹn gặp lại.
Chúc các bạn có thật nhiều niềm vui và hạnh phúc trong cuộc đời và trong thế giới blog.
- Gửi từ Blogger Huỳnh Thanh Luân: “Khi viết blog tôi không định sẵn mình sẽ viết như thế nào, bố cục ra sao. Tôi không viết như khi viết báo, vì tôi không có ý định gửi một thông điệp gì ngoài tâm tư khát khao được sống và yêu thương.”
Cùng chủ đề: Blog Radio 87: Lời cuối cho Yahoo!360
| TIN LIÊN QUAN | |
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống



