Xin một lần chạm nhẹ lên dòng sông Thạch Hãn
2017-03-18 01:15
Tác giả:
Ngồi lặng lẽ trên chiếc thuyền gỗ trôi hững hờ trên dòng sông Thạch Hãn, giữa không gian nghi ngút khói hương trầm, trong làn nắng mơn man của một sớm đầu xuân, tôi thấy mình như đang được sống lại cùng với Quảng Trị những năm còn kháng chiến.
Tôi sinh ra khi hòa bình đã lập lại và chiến tranh chỉ là câu chuyện mơ hồ trong lời kể của ông, chẳng thể nào một đứa trẻ mới lớn lại có thể có được cái cảm giác mơn man sống lại lịch sử như thế. Nhưng, có lẽ vì được sinh ra trong một cái nôi cách mạng và với tôi, lịch sử như sống dậy mạnh mẽ qua từng lời kể của ông. Bởi vậy mà hôm nay, khi được dịp đi qua Thành Cổ, được tự mình thả một cành hoa xuống dòng sông Thạch Hãn, tôi không thể kimg nổi lòng mình.
Những năm tháng đầy máu và nước mắt ấy để đánh đổi lấy hòa bình đâu dễ. Thành Cổ - mắt xích quan trọng trên con đường giải phóng dân tộc, đạp đổ chình quyền Mỹ- Ngụy. Ở đây những người đồng đội, đồng chí của ông tôi đã ngã xuống để ngăn bước kẻ thù. Tôi - thế hệ sau này không dám nhận mình có thể hình dung tường tận mùa xuân năm ấy, năm 1972 đầy đau thương, song, phần nào đó, tôi có thể tự sống lại quãng thời gian ấy.
Ngày đó, cũng như ông tôi, biết bao thanh niên yêu nước đã gác bút nghiên mà lên đường vào Nam cứu nước. Vì miền Nam ruột thịt, những chàng trai trẻ đã từ giã mảnh đất quê hương yêu dấu, gác lại những tình cảm riêng tư mà anh dũng ra đi, nghe theo tiếng gọi của miền Nam, của Tổ Quốc. Nhưng chiến tranh chưa bao giờ bỏ sót một ai. Tựa như sợi chỉ căng giữa rừng, chỉ cần một viên đạn lạc, chỉ cần một mảnh bom vỡ, tất cả sẽ chấm hết. Nhưng có gì ngăn nổi ý chí quyết tâm của các anh, có gì thay thế được hòa bình.
Song, chiến tranh đã lúc nào thôi gắn với bi thương, hàng ngàn thanh niên ra đi nhưng mấy ai có thể lành lặn trở về. Quảng Trị năm ấy được coi là trận đánh quyết liệt nhất. Ở đó, các anh đi, các anh chiến đấu và các anh nằm xuống… Tuổi 20 của các anh, cái tuổi xuân đầy những khát vọng, ước mơ nhưng tất cả đều thu bé lại để lòng yêu nước sục sôi. Tuổi 20 - các anh đi trong lòng chẳng chút vương vấn, nghĩ suy. “Ta đi ta đi bảo tồn sông núi. Ta đi ta đi thà chết không lui”
Xuôi mái chèo nhẹ qua dòng Thạch Hãn, theo lời kể của ông, tôi như thấy đạn bom ngay trước mắt, tiếng kêu thảm của đồng chí đồng đội ráo riết nhau. Màu khói đạn tôi chưa từng được thấy nhưng sao ngực tôi thắt lại, cái xúc cảm mãnh liệt như chính tôi đang hối hả trong đoàn quân anh dũng vượt mưa bom để bảo vệ Thành Cổ. Sông Thạch Hãn phẳng lặng, yên ắng lắng nghe trái tim chúng tôi thổn thức. Nơi đây 45 năm về trước đã nhuốm đỏ màu máu. Tôi chợt thấy văng vẳng bên tai tiếng réo của bom, tiếng rên xiết hãi hùng của súng đạn. Cái giá của hòa bình quả thực rất đắt!
Thành Cổ, 81 ngày đêm oanh liệt, 81 ngày đêm hy sinh xương máu, 81 ngày đêm gồng mình chống địch, 81 ngày đêm… Từ những chàng sinh viên đầy tình yêu và khát vọng, các anh đã chiến đấu và trở thành những chiến sĩ anh dũng muôn đời.
Chết! Ai không sợ! Nhưng cái sợ hơn cả chính là sợ mất tự do, độc lập! Và rồi, từ đó, từ lòng yêu nước mãnh liệt với ý chí chưa một lần nao núng, các anh đã chiến đấu cho tới hơi thở cuối cùng.
Nhìn cành hoa cúc trắng trôi lặng lẽ theo chiều của dòng Thạch Hãn, chạm nhẹ vào thành Cổ Quảng trị, nhìn lại một lần nữa, nhắm mắt lại tôi chợt mơ màng về một mùa hè 1972 rực lửa, một Thạch Hãn nhuốm đỏ máu tươi, một Thành Cổ ngày đêm rên xiết tiếng bom đạn, một Quảng Trị đầy máu, đầy lửa và đầy sự hy sinh. Chợt câu thơ của nhà thơ Lê Bá Dương cất lên giữa khoảng không yên ắng của Thành Cổ:
“Đò xuôi Thạch Hãn xin chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm
Có tuổi hai mươi thành sóng nước
Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm…”
Cho tôi tôi xin một chút thôi, thời gian ngừng lại, để tôi có thể thu lại những hình ảnh thực nhất của Quảng Trị, để tôi sống lại một lần nữa mùa hạ 1972 hào hùng. Và tôi xin một lần nữa cúi mình trước nơi đây, một lần nữa chạm nhẹ vào quá khứ mà để lòng tự hào thấm nhuộm tất cả trái tim.
“Hẹn lại nơi đây
Mùa xuân nắng ngập tràn
Câu hò trôi trên dòng nước”
© Nguyễn Quý Hà – blogradio.vn
Bài dự thi cuộc thi viết CẦN LẮM MỘT CHỮ DUYÊN. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống




