Việt Nam non sông gấm vóc - phần 1
2013-11-15 12:21
Tác giả:
Mênh mông biển lúa đâu trời đẹp hơn?
Cánh cò bay lả rập rờn
Mây mờ che đỉnh Trường Sơn sớm chiều”
Những câu thơ trong sách giáo khoa ta học năm nào vẫn hằn in trong tâm trí, để rồi mỗi khi nhắc đến hai tiếng Việt Nam, bỗng bật ra những câu thơ ấy như một phản xạ tự nhiên.
Xem những bức ảnh chụp các địa danh của cả nước, ta ngỡ ngàng thốt lên: “Việt Nam đẹp quá! Đẹp trên từng cm2 diện tích”. Thấy yêu lắm cái vẻ đẹp bình yên của đất nước mình. Thấy tự hào lắm về quê hương mình, dân tộc mình.
“Trời xanh đây là của chúng ta
Núi rừng đây là của chúng ta
Những cánh đồng thơm ngát
Những ngả đường bát ngát
Những dòng sông đỏ nặng phù sa”
(Đất nước, Nguyễn Đình Thi)

Đèo Hải Vân (Đà Nẵng)
Việt Nam – non sông gấm vóc. Đất nước mình đẹp như một bài thơ. Cái vẻ đẹp “gấm vóc” đó không chỉ được nhào nặn bởi bàn tay tài tình của Tạo Hóa mà con được xây dựng bởi những đôi tay tài hoa của con người. Những danh lam thắng cảnh, những công trình kiến trúc, di tích văn hóa, di tích lịch sử,…Tất cả tạo nên một mảnh đất tươi đẹp, chan hòa nắng và gió bên bờ biển Thái Bình Dương.
“Khi ta lớn lên Đất Nước đã có rồi
Đất Nước có trong những cái "ngày xửa ngày xưa..." mẹ thường hay kể”
(Mặt đường khát vọng, Nguyễn Khoa Điềm)
Trải qua mấy nghìn năm dựng nước và giữ nước, trải qua những thăng trầm của lịch sử, đạn bom giày xéo, thiên tai bão lũ, Việt Nam vẫn sừng sững đứng đó, một vẻ đẹp anh hùng, thách thức thời gian.
“Việt Nam non sông gấm vóc” là một bộ ảnh về các danh lam thắng cảnh, di tích lịch sử, di tích văn hóa trên 63 tỉnh thành của cả nước. Thông qua bộ ảnh này, chúng ta có dịp tìm hiểu về vẻ đẹp và đặc trưng của mỗi vùng miền.
Các bạn có muốn thể hiện tình yêu quê hương và giới thiệu quê hương mình với hàng triệu độc giả của Blog Việt không? Hãy mạnh dạn gửi những bức ảnh, bài viết cảm nhận, bài giới thiệu, những bài hát hay về quê hương bạn đến hòm thư blogviet@dalink.vn
Thời gian qua, biên tập viên của Blog Việt đã sưu tầm một số bức ảnh và bài giới thiệu về các địa phương để đăng lên mục Ống kính cuộc sống. Nhưng chắc chắn rằng sẽ không có ai hiểu quê hương của các bạn bằng chính các bạn phải không? Vậy bạn hãy giới thiệu quê hương của mình đến bạn bè trên khắp đất nước nhé.
Ca khúc Hello Vietnam do ca sĩ Phạm Quỳnh Anh trình bày
Sau đây xin mời các bạn chiêm ngưỡng vẻ đẹp của đất nước Việt Nam qua ảnh chụp 63 tỉnh thành.
Tây Bắc Bộ

Sa Pa, Lào Cai
"Tây Bắc ư? Có riêng gì Tây Bắc
Khi lòng ta đã hoá những con tàu
Khi Tổ quốc bốn bề lên tiếng hát
Tâm hồn ta là Tây Bắc, chứ còn đâu"
(Tiếng hát con tàu, Chế Lan Viên)

Pú Đao, Lai Châu
"Trên Tây Bắc! Ôi mười năm Tây Bắc
Xứ thiêng liêng rừng núi đã anh hùng
Nơi máu rỏ tâm hồn ta thấm đất
Nay dạt dào đã chín trái đầu xuân"
(Tiếng hát con tàu, Chế Lan Viên)

Đèo Pha Đin, Điện Biên
Tây Tiến người đi không hẹn ước
Đường lên thăm thẳm một chia phôi
Ai lên Tây Tiến chiều thu ấy
Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi
(Tây Tiến, Quang Dũng)
Cao nguyên Mộc Châu, Sơn La

Mù Cang Chải, Yên Bái

Núi đôi Quản Bạ, Hà Giang

Thác Bản Giốc, Cao Bằng
"Nước trôi, lòng suối chẳng trôi
Mây đi mây vẫn nhớ hồi về non
Ðá mòn nhưng dạ chẳng mòn
Chàm nâu thêm đậm, phấn son chẳng nhòa.
Nứa mai mình gửi quê nhà
Nước non đâu cũng là ta với mình"
(Việt Bắc, Tố Hữu)

Hồ Ba Bể, Bắc Kạn
Nà Hang, Tuyên Quang

Mẫu Sơn, Lạng Sơn
"Nhớ bản sương giăng, nhớ đèo mây phủ
Nơi nào qua, lòng lại chẳng yêu thương?
Khi ta ở, chi là nơi đất ở
Khi ta đi, đất đã hoá tâm hồn!"
(Tiếng hát con tàu, Chế Lan Viên)

Hồ Núi Cốc, Thái Nguyên
"Ta đi ta nhớ núi rừng
Ta đi ta nhớ dòng sông vỗ bờ
Nhớ đồng ruộng, nhớ khoai ngô
Bát cơm rau muống quả cà giòn tan... "
(Việt Nam quê hương ta, Nguyễn Đình Thi)

Đền Hùng, Phú Thọ
"Dù ai đi ngược về xuôi
Nhớ ngày giỗ tổ mồng mười tháng ba"
(Ca dao)

Tam Đảo, Vĩnh Phúc
Tây Yên Tử, Bắc Giang

Vịnh Hạ Long, Quảng Ninh (di sản thiên nhiên thế giới)

Bản Mường, Hòa Bình

Hà Nội - thủ đô văn hiến ngàn năm

Thái Bình

Bắc Ninh

Côn Sơn, Hải Dương

Phố Hiến, Hưng Yên

Bát Cảnh Sơn, Hà Nam

Cát Bà, Hải Phòng

Nam Định

Tràng An, Ninh Bình

Bến En, Thanh Hóa

Quê Bác, Nghệ An

Núi Thiên Cầm, Hà Tĩnh

Động Phong Nha, Quảng Bình

Cửa Tùng, Quảng Trị

Cố đô Huế

Bán đảo Sơn Trà, Đà Nẵng

Quần đảo Hoàng Sa, Đà Nẵng

Thánh địa Mỹ Sơn, Quảng Nam

Sông Trà Khúc, Quảng Ngãi

Ghềnh Ráng, Bình Định

Ghềnh đá đĩa, Phú Yên

Nha Trang, Khánh Hòa

Quần đảo Trường Sa, Khánh Hòa

Các chiến sĩ hải quân bảo vệ biển đảo quê hương
"Biển một bên và em một bên.
Đất nước gian lao chưa bao giờ bình yên
Bão thổi chưa ngừng trong những vành tang trắng
Anh đứng gác. Trời khuya. Đảo vắng"
(Thơ tình người lính biển,Trần Đăng Khoa)

Ninh Thuận

Tháp cổ Pô sa nư, Bình Thuận

Dãy Chư mon ray, Kon Tum

Không gian văn hóa cồng chiêng, Pleiku, Gia Lai

Vườn quốc gia Yok Đôn, Đăk Lăk

Thác núi Dray nur, Đăk Nông

Đà Lạt, Lâm Đồng

Núi Bà Rá, Bình Phước

Núi Bà Đen, Tây Ninh

Khu du lịch Đại Nam, Bình Dương

Khu du lịch sinh thái Nam Cát Tiên, Đồng Nai

Chợ Bến Thành, TP Hồ Chí Minh

Bà Rịa, Vũng Tàu

Long An

Chợ nổi Cái Bè, Tiền Giang

Vườn chim Tam Nông, Đồng Tháp

Rừng tràm Trà Sư, An Giang

Sóc Trăng

Bến Tre

Hậu Giang

Vườn chim ở Bạc Liêu

Đảo Phú Quốc, Kiên Giang

Trà Vinh

Cầu Mỹ Thuận, Vĩnh Long

Đất Mũi, Cà Mau
Trong anh và em hôm nay
Đều có một phần Đất Nước
Khi hai đứa cầm tay
Đất Nước trong chúng mình hài hòa nồng thắm
Khi chúng ta cầm tay mọi người
Đất nước vẹn tròn, to lớn
Mai này con ta lớn lên
Con sẽ mang đất nước đi xa
Đến những tháng ngày mơ mộng
Em ơi em Đất Nước là máu xương của mình
Phải biết gắn bó san sẻ
Phải biết hóa thân cho dáng hình xứ sở
Làm nên Đất Nước muôn đời...
(Mặt đường khát vọng, Nguyễn Khoa Điềm)
- Bài: Hằng Nga
- Ảnh: Sưu tầm
Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin chi tiết về tuyển tập mới nhất do Blog Việt - Blog Radio tuyển chọn
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thế giới song song của tuổi 17
Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Những người không giàu_Phần 1
Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.
Hương vị bình yên
Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.



