Phát thanh xúc cảm của bạn !

Việt Nam non sông gấm vóc - phần 1

2013-11-15 12:21

Tác giả:


“Việt Nam đất nước ta ơi
Mênh mông biển lúa đâu trời đẹp hơn?
Cánh cò bay lả rập rờn
Mây mờ che đỉnh Trường Sơn sớm chiều”

(Việt Nam quê hương ta, Nguyễn Đình Thi)

Những câu thơ trong sách giáo khoa ta học năm nào vẫn hằn in trong tâm trí, để rồi mỗi khi nhắc đến hai tiếng Việt Nam, bỗng bật ra những câu thơ ấy như một phản xạ tự nhiên.

Xem những bức ảnh chụp các địa danh của cả nước, ta ngỡ ngàng thốt lên: “Việt Nam đẹp quá! Đẹp trên từng cm2 diện tích”. Thấy yêu lắm cái vẻ đẹp bình yên của đất nước mình. Thấy tự hào lắm về quê hương mình, dân tộc mình.

“Trời xanh đây là của chúng ta
Núi rừng đây là của chúng ta
Những cánh đồng thơm ngát
Những ngả đường bát ngát
Những dòng sông đỏ nặng phù sa”

(Đất nước, Nguyễn Đình Thi)


Hải Vân

Đèo Hải Vân (Đà Nẵng)

Việt Nam – non sông gấm vóc. Đất nước mình đẹp như một bài thơ. Cái vẻ đẹp “gấm vóc” đó không chỉ được nhào nặn bởi bàn tay tài tình của Tạo Hóa mà con được xây dựng bởi những đôi tay tài hoa của con người. Những danh lam thắng cảnh, những công trình kiến trúc, di tích văn hóa, di tích lịch sử,…Tất cả tạo nên một mảnh đất tươi đẹp, chan hòa nắng và gió bên bờ biển Thái Bình Dương.

“Khi ta lớn lên Đất Nước đã có rồi
Đất Nước có trong những cái "ngày xửa ngày xưa..." mẹ thường hay kể”

(Mặt đường khát vọng, Nguyễn Khoa Điềm)


Trải qua mấy nghìn năm dựng nước và giữ nước, trải qua những thăng trầm của lịch sử, đạn bom giày xéo, thiên tai bão lũ, Việt Nam vẫn sừng sững đứng đó, một vẻ đẹp anh hùng, thách thức thời gian.

“Việt Nam non sông gấm vóc” là một bộ ảnh về các danh lam thắng cảnh, di tích lịch sử, di tích văn hóa trên 63 tỉnh thành của cả nước. Thông qua bộ ảnh này, chúng ta có dịp tìm hiểu về vẻ đẹp và đặc trưng của mỗi vùng miền.

Các bạn có muốn thể hiện tình yêu quê hương và giới thiệu quê hương mình với hàng triệu độc giả của Blog Việt không? Hãy mạnh dạn gửi những bức ảnh, bài viết cảm nhận, bài giới thiệu, những bài hát hay về quê hương bạn đến hòm thư blogviet@dalink.vn

Thời gian qua, biên tập viên của Blog Việt đã sưu tầm một số bức ảnh và bài giới thiệu về các địa phương để đăng lên mục Ống kính cuộc sống. Nhưng chắc chắn rằng sẽ không có ai hiểu quê hương của các bạn bằng chính các bạn phải không? Vậy bạn hãy giới thiệu quê hương của mình đến bạn bè trên khắp đất nước nhé.



Ca khúc Hello Vietnam do ca sĩ Phạm Quỳnh Anh trình bày

Sau đây xin mời các bạn chiêm ngưỡng vẻ đẹp của đất nước Việt Nam qua ảnh chụp 63 tỉnh thành.

Tây Bắc Bộ

Sa Pa, Lào Cai

Sa Pa, Lào Cai

"Tây Bắc ư? Có riêng gì Tây Bắc
Khi lòng ta đã hoá những con tàu
Khi Tổ quốc bốn bề lên tiếng hát
Tâm hồn ta là Tây Bắc, chứ còn đâu
"

(Tiếng hát con tàu, Chế Lan Viên)



Pú Đao, Lai Châu

Pú Đao, Lai Châu

"Trên Tây Bắc! Ôi mười năm Tây Bắc
Xứ thiêng liêng rừng núi đã anh hùng
Nơi máu rỏ tâm hồn ta thấm đất
Nay dạt dào đã chín trái đầu xuân"


(Tiếng hát con tàu, Chế Lan Viên)




Điện Biên

Đèo Pha Đin, Điện Biên

Tây Tiến người đi không hẹn ước
Đường lên thăm thẳm một chia phôi
Ai lên Tây Tiến chiều thu ấy
Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi

(Tây Tiến, Quang Dũng)





Cao nguyên Mộc Châu, Sơn La



Yên Bái

Mù Cang Chải, Yên Bái


Đông Bắc Bộ



Núi đôi Quản Bạ, Hà Giang





Thác Bản Giốc, Cao Bằng


 "Nước trôi, lòng suối chẳng trôi
Mây đi mây vẫn nhớ hồi về non
Ðá mòn nhưng dạ chẳng mòn
Chàm nâu thêm đậm, phấn son chẳng nhòa.
Nứa mai mình gửi quê nhà
Nước non đâu cũng là ta với mình"

(Việt Bắc, Tố Hữu)




Hồ Ba Bể, Bắc Kạn





Nà Hang, Tuyên Quang






Mẫu Sơn, Lạng Sơn


"Nhớ bản sương giăng, nhớ đèo mây phủ
Nơi nào qua, lòng lại chẳng yêu thương?
Khi ta ở, chi là nơi đất ở
Khi ta đi, đất đã hoá tâm hồn!"

(Tiếng hát con tàu, Chế Lan Viên)





Hồ Núi Cốc, Thái Nguyên



"Ta đi ta nhớ núi rừng
Ta đi ta nhớ dòng sông vỗ bờ
Nhớ đồng ruộng, nhớ khoai ngô
Bát cơm rau muống quả cà giòn tan... "

(Việt Nam quê hương ta, Nguyễn Đình Thi)


Trung du và miền núi Bắc Bộ



Đền Hùng, Phú Thọ

"Dù ai đi ngược về xuôi
Nhớ ngày giỗ tổ mồng mười tháng ba"

(Ca dao)






Tam Đảo, Vĩnh Phúc







Tây Yên Tử, Bắc Giang






Vịnh Hạ Long, Quảng Ninh (di sản thiên nhiên thế giới)





Bản Mường, Hòa Bình



Đồng bằng sông Hồng




Hà Nội - thủ đô văn hiến ngàn năm





Thái Bình





Bắc Ninh





Côn Sơn, Hải Dương






Phố Hiến, Hưng Yên





Bát Cảnh Sơn, Hà Nam





Cát Bà, Hải Phòng




Nam Định





Tràng An, Ninh Bình



Duyên hải miền Trung



Bến En, Thanh Hóa





Quê Bác, Nghệ An






Núi Thiên Cầm, Hà Tĩnh





Động Phong Nha, Quảng Bình






Cửa Tùng, Quảng Trị





Cố đô Huế





Bán đảo Sơn Trà, Đà Nẵng





Quần đảo Hoàng Sa, Đà Nẵng






Thánh địa Mỹ Sơn, Quảng Nam





Sông Trà Khúc, Quảng Ngãi





Ghềnh Ráng, Bình Định





Ghềnh đá đĩa, Phú Yên





Nha Trang, Khánh Hòa





Quần đảo Trường Sa, Khánh Hòa





Các chiến sĩ hải quân bảo vệ biển đảo quê hương

"Biển một bên và em một bên.
Đất nước gian lao chưa bao giờ bình yên
Bão thổi chưa ngừng trong những vành tang trắng
Anh đứng gác. Trời khuya. Đảo vắng"

(Thơ tình người lính biển,Trần Đăng Khoa)





Ninh Thuận





Tháp cổ Pô sa nư, Bình Thuận


Tây Nguyên




Dãy Chư mon ray, Kon Tum






Không gian văn hóa cồng chiêng, Pleiku, Gia Lai






Vườn quốc gia Yok Đôn, Đăk Lăk





Thác núi Dray nur, Đăk Nông





Đà Lạt, Lâm Đồng


Nam Bộ



Núi Bà Rá, Bình Phước






Núi Bà Đen, Tây Ninh






Khu du lịch Đại Nam, Bình Dương





Khu du lịch sinh thái Nam Cát Tiên, Đồng Nai






Chợ Bến Thành, TP Hồ Chí Minh





Bà Rịa, Vũng Tàu

Đồng bằng sông Cửu Long



Long An






Chợ nổi Cái Bè, Tiền Giang





Vườn chim Tam Nông, Đồng Tháp





Rừng tràm Trà Sư, An Giang





Sóc Trăng





Bến Tre





Hậu Giang





Vườn chim ở Bạc Liêu






Đảo Phú Quốc, Kiên Giang





Trà Vinh




Cầu Mỹ Thuận, Vĩnh Long





Đất Mũi, Cà Mau

Trong anh và em hôm nay
Đều có một phần Đất Nước
Khi hai đứa cầm tay
Đất Nước trong chúng mình hài hòa nồng thắm
Khi chúng ta cầm tay mọi người
Đất nước vẹn tròn, to lớn

Mai này con ta lớn lên
Con sẽ mang đất nước đi xa
Đến những tháng ngày mơ mộng

Em ơi em Đất Nước là máu xương của mình
Phải biết gắn bó san sẻ
Phải biết hóa thân cho dáng hình xứ sở
Làm nên Đất Nước muôn đời...

(Mặt đường khát vọng, Nguyễn Khoa Điềm)

  • Bài: Hằng Nga
  • Ảnh: Sưu tầm




Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin chi tiết về tuyển tập mới nhất do Blog Việt - Blog Radio tuyển chọn

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.








Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Mùa xuân đi qua

Mùa xuân đi qua

Một mùa xuân lặng lẽ Đã nhè nhẹ đi qua Từng cánh khô vừa khép Cho cành lá xanh màu.

Ngày Xuân Còn Nhau

Ngày Xuân Còn Nhau

“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm

Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm

Ba chưa từng được đi đến trường học như người ta. Vì ba là trẻ mồ côi và chân lại tật, một mình ba phải tự kiếm sống mưu sinh. Ba chưa từng oán hận ba mẹ ba vì đã bỏ rơi ba. Vậy mà, ba lại cố gắng học cái chữ để viết thư cho con. Con mở thùng carton chứa đầy thư cứ mỗi tháng là ba lại viết một bức thư cho con mà ba chưa từng đủ can đảm để gởi. Giờ con ngồi lật từng bức thư để đọc không hiểu con lại cảm thấy hối hận. Phải chi, con quay về thăm ba nhiều hơn thì có lẽ ba sẽ không đau buồn nhiều đến vậy.

Tết của những người con xa quê

Tết của những người con xa quê

Tết là ngày đoàn viên của những trái tim mong ngóng được về nhà sau bao ngày bôn ba vất vả…

Quá khứ không còn thuộc về anh

Quá khứ không còn thuộc về anh

Hành trình trở về, tìm lại những mảnh vỡ của quá khứ, chúng ta ai cũng từng đi qua một quãng đường quá khứ đầy về thương. Đi để trở về không phải sao?

Tết này con sẽ về (Phần 3)

Tết này con sẽ về (Phần 3)

Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhẹ đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ để lại dấu vết gì. Nhưng sau này, khi ngoảnh lại, tôi mới hiểu: có những bi kịch trong đời bắt đầu từ chính những phút giây tưởng chừng như vô nghĩa ấy.

Đàn anh bí mật

Đàn anh bí mật

Thật tình cờ 2 năm sau tôi gặp lại. Nhưng chúng tôi vẫn như ban đầu, một người im lặng, còn một người ngập ngừng không dám nói. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao có cảm giác vừa lo sợ, vừa rất tin tưởng, lại muốn bắt chuyện, nhưng không thể. Không biết sao hình ảnh đó cứ ám ảnh, lãng vãng trong đầu tôi, lúc thì ngay trước mặt tôi. Tôi sợ mất đi tình bạn chưa kịp có, cũng sợ người ta hiểu lầm mình. Vốn dĩ chưa có gì, sao tôi lại sợ như thế?

back to top