Phát thanh xúc cảm của bạn !

Váy trắng…có phải anh muốn cầu hôn em không?

2013-10-07 08:45

Tác giả:


Anh từng bảo “Khi em thực sự yêu một người em sẽ tính tình yêu bằng độ sâu chứ không phải bằng độ dài…”

***

Tiếng điện thoại rung làm tôi tỉnh giấc giữa đêm mưa lạnh …

Số lạ.

- Em.

- Ai đấy?

- Anh đây.

-…

- Nhớ không?

Tự dưng thấy giật mình. Cái giọng nói từng là thân quen…

-…

Là người tôi yêu một thời…Cũng tới nửa năm rồi chẳng liên lạc gì với nhau. Bỗng hôm nay gọi điện hỏi thăm, lại còn đúng nửa đêm.

Anh lúc nào cũng vậy. Lạ kì…

- Anh hát em nghe nhé.

-…

“Mưa từng con phố có nhớ bóng dáng em đi cuối thu,đông về hè sang vội vàng quá

Mưa từng đêm vắng,mưa ơi cứ rơi phố xa, anh đi tìm yêu đương chiều qua

Ai vội vàng đi ngang lòng người mang theo bao yêu đương thoáng qua như là cơn mưa rào

Mưa từng con phố có nhớ bóng dáng em đi phố xa như là, làn mây chầm chậm quá

Mưa buồn mong ngóng, mưa rơi bóng em chớm thu, tiếng em cười mong manh vậy thôi

Ai vội vàng đi ngang lòng người mang theo bao yêu đương thoáng qua như là cơn mưa rào ….”

“Chuyện mưa” – bài hát tôi thích nhất, vì cái hồi  còn thích nhau, lúc nào tôi cũng mè nheo anh hát cho tôi mà anh không chịu. Hôm nay bỗng nhiên gọi điện giữa đêm rồi hát tôi nghe…

cô dâu

Tim tôi đập nhanh…nhưng tôi im lặng…Anh hát rồi chúc tôi ngủ ngon. Tôi cũng chỉ chào tạm biệt. Dù… tôi muốn cuộc điện thoại này kéo dài mãi.

Chúng tôi xa nhau cũng lâu rồi.

Quen nhau cũng lâu. Nhưng yêu nhau có một tháng.

Anh từng bảo “Khi em thực sự yêu một người em sẽ tính tình yêu bằng độ sâu chứ không phải bằng độ dài…”

Ừ. Tôi cũng nghĩ thế.

***

Anh đào hoa.

Vì vẻ ngoài đắt giá, vì điệu kiện gia đình, vì cái phong cách của anh khiến người ta ham muốn.

Vì cách anh nói chuyện, vì cách anh cư xử với mọi người quá tốt khiến các cô gái hiểu lầm, vì anh biết cách làm con người ta dễ chịu.

Tôi cũng thích anh. Nhưng tôi không nói.

Anh vẫn cưa tôi. Vẫn nói yêu tôi. Người khác nghĩ chúng tôi là một cặp. Nhưng tôi chưa nói yêu anh.

Anh tốt với bạn bè. Nhưng hời hợt với tôi. Rõ ràng là yêu. Mà nhiều khi lại hời hợt.

Bạn anh nháy máy lúc nào anh đi lúc đó. Anh luôn có mặt khi mọi người cần.

Anh nói với tôi rằng: “Khi nào em cần cứ nhắn tin, anh ra ngay”. Nhưng cũng chả mấy khi tôi kịp gọi anh. Có lần bị đau chân, mà từ bến xe bus về nhà khá xa. Anh bảo gần tới giờ thì nháy anh ra đón. Rồi đúng sát giờ đó, chưa kịp để tôi gọi, anh đã nhắn tin “Anh có việc rồi, em nhờ người khác đón nhé!”. Nhiều lần bất đắc dĩ chẳng có ai, tôi mới phải hỏi anh. Lúc nào anh cũng kêu: “Anh mệt, em nhờ người khác đi”. Dần dà chẳng bao giờ tôi gọi anh nữa. Chẳng bao giờ nhờ vả gì nữa.

Anh tốt với mọi người. Cuối tuần là bạn bè kéo nhau đi xem phim, ăn uống. Dù chúng tôi – theo người ta nghĩ là yêu nhau – nhưng chả mấy khi đi chơi cùng nhau. Chỉ có lễ, Tết gì tất cả anh chị em trong khu tụ tập thì mới đi với nhau. Cái tình yêu này nó lạ kì hơn tôi nghĩ.

Anh vì người khác mà đánh đổi nhiều thứ. Giúp đỡ mọi người chả ngại gì. Còn với tôi lúc nào cũng là “Em. Tự làm đi!”.

Có thể vì anh hiểu rõ lòng tôi thích anh nên mới như vậy. Vì tôi tự cho phép mình thuộc quyền sở hữu của anh rồi nên anh mới không sợ mất tôi.

 Một tháng như vậy, kỉ niệm không có mấy, nhưng những gì tôi coi là kỉ niệm giữa hai đứa thì luôn ghi trong lòng. Những nơi từng đi qua, dù chỉ có một kiểu anh tôi cũng lưu hết trong điện thoại, máy tính, rồi còn rửa ra kẹp vào nhật ký. Những tin nhắn ngọt ngào đều protect trong điện thoại. Anh có làm tặng tôi một cái móc khóa bằng nắp chai hình mặt cười, tôi treo vào điện thoại giữ tới tận giờ. Nhẫn của anh dù không đeo ở tay nhưng lại luồn qua dây chuyền luôn trên cổ….

Tròn một tháng… Anh xa… Không một lý do. Anh đổi số điện thoại, không thể liên lạc. Có tới nhà, mẹ anh cũng bảo “Nó đi học rồi con ạ…Dạo này nó có vẻ bận.”. Không gặp, không liên lạc… Tự dưng xa…

Tôi cũng có một quãng thời gian khá khủng hoảng. Nhưng không kể với ai. Mấy chị cũng hỏi, nhưng tôi không muốn nói. Đã có lúc tôi nghĩ anh sẽ xa tôi như thế. Nhưng không nghĩ ngày đó tới nhanh như vậy. Cười nhạt một cái rồi cắt những suy nghĩ về anh…

Anh là người thế nào. Tôi hiểu.

Dù sao thì cũng là yêu…ít nhất thì đối với tôi cũng từng là sâu đậm. Dù anh có hời hợt thì tôi vẫn nghĩ rằng anh có yêu tôi. Anh đã bao giờ nói yêu với ai đâu.

Dù không thể hiện nhiều nhưng anh vẫn âm thầm theo dõi, lắng nghe tôi. Đứng đằng sau quan tâm tôi.

Nhiều lúc không hiểu anh nghĩ gì.

Có lẽ chính anh cũng không hiểu nổi tình cảm của anh nữa.

Nhiều khi muốn quay lại mà không biết bắt đầu thế nào. Nhiều khi tôi cũng phát điên lên vì điều đó. Bẵng đi một thời gian không liên lạc, lại nhắn tin. Quan tâm. Đúng hai ngày. Rồi thôi.

Yêu đương…như cơn mưa rào mùa hạ.

Tâm lí con người…có khi chẳng thể nào giải thích nổi. Chuyện tình tôi…đôi khi chính bản thân cũng  thấy thật vớ vẩn. Lẽ ra tôi có thể dễ dàng có được một người yêu thương thật lòng, lâu dài. Mà cứ chỉ nhớ về một con người với những suy nghĩ, hành động chẳng ai hiểu…

Một tháng sau. Tự dưng một tối mẹ gọi tôi bảo : ‘Nhà K chuyển vào Nam rồi đó con…”

Tôi sốc.

Chạy qua nhà mấy bà chị hỏi. Mấy bà bảo đợt này tôi thi cử nhiều nên không dám bảo. Với cả thấy hai đứa như vậy nên cũng ngại không hỏi. Nhà anh làm ăn có chuyện. Giờ phải bán nhà trả nợ, vào Nam rồi.

Thần người ra một lúc tôi bỏ đi.

Lang thang…

Sao trống rỗng mà vẫn nặng nề.

Mấy hôm sau bạn của anh gặp tôi:

- Nó nhờ anh đưa em cái này. Thực ra không phải nó tàn nhẫn hay tuyệt tình với em đâu. Chỉ vì nó không muốn tiếp tục thôi. Người ta nói nó yêu em là em khổ. Chắc nó cũng muốn làm em vui nhưng lại không biết cách. Bình thường nó có vẻ hiểu đời đấy. Nhưng đứng trước mặt người nó yêu thì nó lại khác hoàn toàn. Cách nó đối xử với em, nó muốn em mạnh mẽ. Để khi nó xa em, em không suy sụp hoàn toàn, để em biết cách mà đứng dậy. Nó cũng nhớ em. Mà lúc nào cũng hỏi bọn anh xem em thế nào. Bọn anh hỏi sao nó không quay lại. Thì nó không trả lời. Cứ như vậy đấy. Chính nó còn không hiểu nó bây giờ muốn gì. Giờ nó vào Nam rồi. Cũng không có cách nào liên lạc, trừ khi nó chủ động gọi cho mình.

Im lặng … Mông lung… Nói chuyện một chút, tôi xin phép ra về.

Qua đồng cỏ lau chỗ hồi xưa hai đứa hay đèo nhau qua hóng gió mỗi chiều…

Kỉ niệm cứ ùa về… không khóc… nhưng thấy cô đơn trống trải … muốn gào thét…

Mở hộp quà …..

Một chiếc váy trắng…

- Nè anh! Sau này làm chú rể nhớ mời em là cô dâu nha!

-  Con nít. Mới tí tuổi mà đã lo cưới rồi.
 
-  Kệ! 18 đủ tuổi rồi đó.

-  Bao giờ em chín chắn, chững chạc, hiểu yêu là như thế nào thì cưới.”

Mỉm cười…

Trong mắt anh, em đã không còn là con nít nữa rồi.

Váy trắng… có phải anh cầu hôn em không?

•    Gửi từ Kokoro Linh <kokorotokugana@>




Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin chi tiết về tuyển tập mới nhất do Blog Việt - Blog Radio tuyển chọn

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

back to top