Tuổi thơ đi qua chẳng thể quay về
2019-08-22 08:15
Tác giả:
May
blogradio.vn - Trong hàng ngàn câu chuyện về kỉ niệm tuổi thơ tôi vẫn luôn đọc được câu nói: “Ai cũng từng là một đứa trẻ, ai cũng từng có một tuổi thơ”. Đó là thời ngây ngô đi qua để lại trong tôi biết bao tiếc nuối, dù là đã lâu thật lâu chẳng thể ngồi lại cùng nhau nhưng cảm giác ấy, trong tôi dường như chưa bao giờ biến mất.
***
Một vùng quê nghèo núi đồi và cây cỏ, đám trẻ con ở quê ngoại trạc tuổi tôi thì nhiều lắm, Bi, Bô, Quý, Lỳ , Út, chị Ba Beo, thằng Đen, chị Huyền, anh Còng, tôi và em gái tôi. Tôi không phải Nguyễn Nhật Ánh đâu, tôi chẳng giỏi để mang mọi người trở về chuyến tàu tuổi thơ ấy, chỉ là trong đêm hôm khuya vắng ở cái thành phố xô bồ này, tôi chợt nhớ đến họ, nhớ đến những buổi chiều quê hiu hiu tiếng cò tiếng nhạn, tiếng con ếch kêu ộp ộp ngoài đồng, tiếng ngoại gọi chị em tôi về ăn cơm, tôi nhớ ngoại.
Tôi nhắm mắt để tưởng lại khung cảnh thanh bình ấy đổ xuống trên miền quê nghèo của ngoại, không sóng điện thoại, không wifi. Chỉ có tiếng radio chập chờn của cậu hai Luyện, ngọn đèn dầu mờ và chiếc tivi cũ màu đầy sao của ngoại tôi. Xa lắm rồi những ngày xưa ấy, ngày mà cứ mỗi dịp hè về, ba mẹ lại để tôi và Chuột về ngoại chơi, ra đồng đẩy xe với ngoại, lội ruộng bắt tôm, lên rừng hái sim, chà là hay quả trâm về lắc muối. Đôi lần trời nắng gắt, ngoại để chị em tôi trông nhà, hái hoa huệ sau đống rơm, lấy dao cắt thân cắt lá chơi đồ hàng, lấy hoa ngũ sắc tung lên làm cô dâu chú rể, kiếm quả dủ dẻ chia nhau ăn.

Tôi thèm lắm, một vài lần xin mãi ngoại mới cho dắt trâu ra đồng với Bi Bô, cắm cọc rồi ngồi lấy bùn nặn bánh trái, lâu lâu cả đám ham vui leo lên hòn đá tảng hú hét với núi rừng, trâu cọc may thay vẫn ở đó chứ chẳng chạy đi.
Trung thu trăng thật tròn, cơm nước với ngoại xong thì lũ kia lại hú hét, lén chạy thật nhanh để qua khỏi khoảng sân vừa đen vừa tối, ngày ấy đốt lửa giữa ngã ba vui phải biết, chọc anh Còng yêu chị Ba Beo, chọc thằng Quý yêu Bi. Trong đám đó, tôi chỉ hơn tuổi mỗi Bô, Chuột. Nhưng tôi gọi Bi là Bi, Bi gọi tôi là Bé. Tôi thương Bi nhất, Bi hiền nhất, dịu dàng nhất, và chắc lại hợp với tôi nhất. Lớn lên rồi chúng tôi vẫn hay liên lạc với nhau, chỉ là mỗi người lại mỗi việc riêng, gặp nhau vẫn vui vẻ cười nói, trong tôi lại chẳng có chút khoảng cách gì.
Tôi vẫn thích về ngoại như xưa, mỗi khi đi xa về, nơi đầu tiên tôi trở lại chính là quê ngoại, nó đang dần khác và tôi ước nó chưa từng thay đổi, tôi ước cuộc sống trả tôi về khoảng trời xưa nơi ngoại vẫn nấu cơm bằng bếp củi, khói chiều nghi ngút, nơi đàn trâu thong dong theo chân lũ trẻ về chuồng, nơi mà mợ hai vẫn nấu rượu, Bi Bô vẫn sẽ cùng chúng tôi may đồ búp bê và chơi đồ hàng. Chúng tôi như chưa từng lớn lên, chúng tôi vẫn còn nhỏ.

Đoàn tàu Bắc Nam vẫn ngang qua miền quê ấy mỗi ngày, chỉ khác là, lũ trẻ chúng tôi đã không còn ở đó chờ đợi để hú hét rồi đếm toa đến hoa cả mắt. Những ngày ở đây ngang qua ga Nguyễn Thông, tôi vài lần vẫn tự hỏi “Chiếc nào là chiếc chúng tôi hay đếm khi xưa nhỉ?”
Trẻ em ngày nay mất đi niềm vui mà chúng đáng nhẽ phải có, không phải công nghệ, không phải Internet, mà là niềm vui thật sự bên bạn bè và gia đình. Tôi may mắn, sinh ra ở cái thời mà giao thoa giữa cũ và mới, giữa cái tiến bộ và cái lạc hậu, giữa cái đói khổ và cái giàu sang, để tôi được nếm đủ mùi vị của cuộc sống. Cô giáo tôi từng bảo: “Hãy cảm ơn vì các em được sinh ra trong một gia đình không giàu có.” Ngày đó tôi không hiểu, nhưng đến khi tôi hiểu được, thì tuổi thơ hồn nhiên ấy tôi lại chẳng thể kiếm lại.
Một vài dòng cho đêm khuya tĩnh mịch, khóc hu hu như một đứa trẻ khiến con bạn cùng phòng tỉnh giấc.Tôi hiểu tại sao sau bao năm gặp lại, giữa Út, Quý, Lỳ, Còng và tôi vẫn có chút khoảng cách, đó là trưởng thành, đó là vì thời gian đã khiến những đứa trẻ trong chúng tôi biến mất, chúng tôi nhìn nhau với ánh mắt thân quen, nhưng lại chẳng thể mở miệng chào. Đứa trẻ trong tôi năm sáu, bảy tuổi đã ở yên nơi miền quê nghèo, mà chẳng muốn quay về nữa. Có lẽ nên vậy thôi.
© May – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Giá có thể trốn phố về quê
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.






