Tuổi ấu thơ ai bỏ lại trên đồng
2024-03-28 17:05
Tác giả:
Meyy
Chẳng còn là cô bé Lọ Lem xưa
Để khi buồn lại một mình ngồi khóc
Đợi Hoàng tử đến mang chiếc giày nạm ngọc
Và hóa thân thành nàng công chúa kiêu sa
Cũng chẳng còn hay tết những vòng hoa Thành vương miện giả chơi trò công chúa
Hoa đồng nội thơm dịu dàng một thuở
Tuổi ấu thơ ai bỏ lại trên đồng
Cũng chẳng còn gấp thuyền giấy thả trôi sông

Cánh buồm trắng chở bao điều mơ ước
Hoàng tử ơi nếu một ngày vớt được
Phép nhiệm màu liệu sẽ đến thật không?
Đã qua rồi thời khờ khạo viển vông
Những ước mong chẳng thể thành có thật
Khi ta hiểu giữa dòng đời rất thực
Phép nhiệm màu chẳng đến bởi chờ mong
Cuộc sống không như trang cổ tích màu hồng
Hạnh phúc chẳng hiển hiện nơi chiếc đũa thần của bà tiên khoác áo xanh màu ngọc bích
Lọ Lem ơi đừng chỉ chờ đợi và khóc hoài vô ích
Nếu chẳng khó nhọc kiếm tìm và dám cả đấu tranh
Vẫn tin rằng hạnh phúc trên đời chẳng phải quá mong manh
© Meyy - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Đời Người Cần Một Chữ Thương | Radio Tâm Sự
Meyy
"Cho dù không mắc bệnh đó, ký ức cũng không phải có thể khống chế được. Không quên cũng chẳng có nghĩa là sẽ không phát sinh những thay đổi về mặt tình cảm. Có lẽ rất lâu về sau, em vẫn còn nhớ rõ sự tồn tại của người này, nhưng ở trong lòng em, vị trí của người đó đã khác rồi. Kết quả này càng bi thảm hơn so với bị động quên đi do bệnh Alzheimer."
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"
Nhà có hoa Tigon (Phần 8)
Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.
Mùa xuân không nàng
Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.
Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!
Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 7)
Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.
Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)
Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.






