Trưởng thành
2014-04-15 00:07
Tác giả:
Trưởng thành là khi bạn lỡ ăn mất cái bánh kem trong tủ lạnh không dành cho mình thì ngoài trừ tiếng xin lỗi phải nói bạn còn biết cách làm thế nào để miếng bánh kem xuất hiện trở lại với những gì gần với nguyên bản nhất.
Tôi không biết bạn định nghĩa thế nào về sự trưởng thành. Mỗi chúng ta sẽ có một câu trả lời cho riêng mình. Còn tôi, những khi phải đối mặt với thể loại câu hỏi: Bạn nghĩ gì...? thì lập tức như một phản xạ tự nhiên đầu óc tôi đông cứng lại. Tôi thường sẽ trả lời vòng vèo, mô tả tượng hình, tượng thanh như bên trên nhưng thật ra tôi chẳng biết gì cả. Tôi không tìm thấy lời giải đáp, đơn giản, vì tôi chưa từng có hoặc chưa từng trải nghiệm điều đó. Nhưng tôi biết chắc chắn một điều: Người trưởng thành là người đã từng yêu. Nói đến đây, tôi nhớ lại một mẩu đối thoại xảy ra đã lâu giữa tôi và một người anh lớn.
- Tình yêu là gì vậy anh?
Có một khoảng thời gian tôi giống như kẻ nghiện thuốc, liên tục hỏi với nhiều người. Để tìm câu trả lời, chắc vậy. Mọi người rất sẵn lòng trả lời câu hỏi của tôi nhưng rồi họ bắt đầu nổi cáu vì phải bỏ thêm một lượng thời gian nữa để ngồi tranh luận, giải thích với những thắc mắc của tôi sau đó. Kết quả, họ im lặng, như cái cách mà người lớn vẫn làm khi bực bội những đứa trẻ, còn tôi vẫn lăn tăn cùng bồ câu hỏi chưa được thỏa mãn.
- Tình yêu hả, khi nào em không còn hỏi câu đó nữa, em sẽ biết tình yêu là gì. Người anh lớn đã trả lời tôi như vậy, rất nhanh chóng.
Và bây giờ, mỗi khi những đứa nhóc hỏi tôi, tôi đều trả lời như vậy.
Còn nếu những người lớn hơn hỏi tôi bằng bất kỳ hình thức câu nào, tôi lập tức cho rằng: họ ấu trĩ và trẻ con. Thế mới biết, không phải người đã từng yêu nào cũng là người trưởng thành.
Có một lần, khi đang lái xe trên đường với một tâm trạng nào đó. Bây giờ nghĩ lại thì tôi không nhớ rõ nữa, chỉ còn nhớ tôi đã vừa đi vừa bấm tin nhắn điện thoại cho một người bạn thân.
"Một người đàn ông trưởng thành là một người có trách nhiệm, đúng không?"

Cách đây không lâu, tôi gặp một người đàn ông trưởng thành. Anh ấy có vợ, vợ anh ấy đang mang bầu sắp đẻ. Tôi và anh ấy là đồng nghiệp. Giữa chúng tôi chẳng có bất kỳ điều gì ngoài công việc và vài bữa ăn chiều sớm. Vì công ty thường làm việc đến gần 7 giờ nên tầm 4 giờ là anh em kẻ trước người sau lủi ra ngoài nạp năng lượng.
Trong những bữa ăn chiều sớm đó, anh và tôi thường nói chuyện với nhau. Có lần, anh đã kể cho tôi nghe về vợ anh. Không dài không ngắn, nhìn vào ánh mắt của anh, tôi thấy được sự yêu thương ấm áp dành cho vợ.
Mỗi buổi trưa, đúng 12 giờ, anh dừng hết tất cả công việc để về nhà ăn cơm cùng vợ. Tôi ngồi ở bàn kế bên trộm nghĩ: “Hạnh phúc thật đấy.”
Chúng tôi gặp lại nhau vài tuần sau khi tôi nghỉ việc ở công ty. Thời gian đó, tôi gặp nhiều chuyện không vui trong tình cảm cá nhân. Anh không khuyên giải tôi nên làm gì như nhiều đấng mày râu khác vẫn và đang làm. Anh kể cho tôi nghe một câu chuyện, về anh.
Anh gặp chị ấy, vợ anh bây giờ, đó là duyên. Sau nhiều năm quen nhau, họ đi đến đám cưới. Trước ngày cưới một tháng, anh gặp cô ấy, tình yêu của cuộc đời anh. Nhưng thiệp mời đã gởi, nhà hàng đãi tiệc đã đặt cọc và bố mẹ của anh ở nước ngoài đã đặt vé về Việt Nam. Lý do, có rất nhiều lý do. Anh cưới.
Lý do, có rất nhiều lý do. Anh ly thân với vợ. Sau đó hai người lại trở về chung sống với nhau. Họ có con.
- Chị ấy, vợ anh, có biết chuyện không?
- Biết tất cả.
- Chị ấy thật là người phụ nữ tuyệt vời.
- Không hẳn vậy em à.
- Sao anh không theo đuổi tình yêu của đời mình?
- Vì những lý do ở trên, và vì trách nhiệm.
- Anh có hạnh phúc không?
- Em hãy nhớ điều này, cô bé. Anh được sinh ra trên đời, có một cơ thể đầy đủ tay chân, một trí não bình thường, một công việc, một gia đình, và một người để yêu. Như vậy là đã quá may mắn và hạnh phúc hơn rất nhiều người rồi.
Câu chuyện của anh kết thúc ở đó. Tôi có những suy nghĩ khác về anh cũng như về vấn đề tình cảm của bản thân. Tôi cảm thấy mình như đang đứng giữa vòng tròn, bên trên tâm với rất nhiều đường kính chằng chịt cắt ngang. Một câu hỏi bật lên trong đầu tôi: Một người đàn ông không yêu bạn nhưng có trách nhiệm với cuộc đời bạn, và một người đàn ông yêu bạn nhưng không có trách nhiệm với cuộc đời bạn, bạn chọn ai?
Tôi còn đang mải miết tìm câu trả lời thì tiếng chuông reo tin nhắn đến:
"Một người đàn ông có trách nhiệm thì là một người đàn ông trưởng thành. Nhưng một người đàn ông trưởng thành không có nghĩa là người đàn ông có trách nhiệm".
• XuUn


Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Phần 5)
Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.
Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này
Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.
Tết này con sẽ về (Phần 4)
Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.
Học đường - Lời thương, lời giận
Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.
Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này
Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.
Nơi đây có bình yên (Phần cuối)
Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.
Nơi đây có bình yên (Phần 3)
Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?

