Phát thanh xúc cảm của bạn !

Trung thu và nỗi nhớ

2013-09-18 10:36

Tác giả:


Rảo những bước chân trên phố Sài thành trong chiều mưa rơi lất phất, tình cờ có 2 tiếng thanh quen thuộc  từ đâu rơi tót vào tai... "Trung Thu...". Rồi nó nhẹ nhàng, khẽ khàng trôi về miền xa ngái, chạm vào nơi sâu thẳm nhất của tâm hồn, phủi tung hết những bụi mờ bám trên từng mảnh ký ức tuổi thơ tôi, bắt đầu dạo khúc hoan ca về nỗi nhớ.

Nhớ cái ngày cùng anh làm đầu Lân bằng mấy tờ báo, rồi bắt trước trên tivi nhảy múa. Chưa hả hê, tôi nối thêm cái chăn vào đầu con Lân cho đủ bộ, sánh vai đầu đuôi, hai anh em hí hửng chạy sang nhà bà hàng xóm nhảy nhót tưng bừng... Thêm 1 mùa Trung Thu đi qua, tôi với anh vinh dự nằm trong "ban tổ chức" đội múa Lân của xóm. Những ngày ấy, lũ trẻ chúng tôi kéo nhau đi từ nhà này đến nhà kia đánh trống, nhảy lân. Rồi nào là bánh, nào là kẹo... và cả tiền thu hoạch được chúng tôi sung sướng vô cùng. Theo tháng, theo ngày, theo thời đại... những cái đầu lân của chúng tôi trở nên canh tân hơn, đẹp mắt hơn để có nhiều chiêu trò "kiếm chác" hơn. Đó là mùa Trung thu đại thắng.

đèn lồng

Và... mùa Trung Thu đầu tiên xa gia đình năm lớp 9, đánh dấu bước ngoặt của cuộc sống độc lập với bản thân. Mùa Trung Thu dạy tôi học cách bước đi vững vàng trên những khó khăn, bởi từ giây phút này đây, khi vấp ngã tôi phải tự mình đứng lên mà không nhận được bất cứ một sự dìu dắt nào. Nhờ vào mùa Trung thu năm ấy mà tôi biết, tôi hiểu... thế nào là cuộc sống...

Có chăng, sự góp nhặt những chiêm nghiệm quý giá trong trần đời này mà giúp tôi có thể cùng mọi người tổ chức một mùa Trung Thu Yêu Thương cho những trẻ em cần sự thương yêu? Đó là một mùa Trung Thu ý nghĩa với các em và với chính bản thân tôi nữa.

Trung Thu ngọt ngào, tôi cũng từng nếm qua. Quả thật, nó ngọt vô cùng, hơn cả vị ngọt của chiếc bánh trăng rằm. Dù lúc ấy, Huế là những ngày mưa lạnh, nhưng lòng tôi rộn rã nở hoa và ấm ấp reo vui đến lạ.
Trung Thu cô đơn tôi cũng biết. Một mình, một bóng đứng trên ban công ngắm người qua, kẻ lại. Dưới kia, là sự ồn ã, là tiếng cười, là niềm hứng khởi... Và bên trong cánh cửa, có tôi... lặng lẽ...
            
Còn Trung Thu năm nay? ...sẽ là một cái tên khác, một thanh âm khác, một ý nghĩa khác... Biết đâu đó lại là điệp khúc từ những nốt nhạc trầm buồn của sự lẽ loi nối dài. Nhưng, dù sao nó vẫn là giai điệu từ cuộc sống vốn dĩ được tạo ra để đắp đầy thêm trong tôi nhiều kỷ niệm.

  • Gửi từ Trương Hoài Hạnh - hoaihanh0@

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Làm sao để em có thể quên anh

Làm sao để em có thể quên anh

Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.

Chỉ một giây gió thổi

Chỉ một giây gió thổi

Thanh xuân vốn dĩ là như vậy không cần lời tỏ tình rành mạch, không cần những cái nắm tay lãng mạn dưới mưa. Chỉ cần một khoảnh khắc gió thổi, tóc bay, nụ cười bất lực và một mùi hương thoảng qua là đủ để trái tim rung lên từng nhịp dài.

Biết đủ là hạnh phúc

Biết đủ là hạnh phúc

"Người biết đủ luôn là người hạnh phúc” Vì trong tim luôn giữ được bình yên Dẫu cuộc đời còn lắm nỗi ưu phiền Vẫn nhẹ bước, chẳng ưu tư vướng bận.

Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con

Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con

Giá như, con có thể quay ngược thời gian lại để con vẫn là một bé vô tư không phải lo suy nghĩ gì cả thì tốt biết mấy mẹ ơi. Nhưng giờ con không thể thay đổi được bất cứ gì cả. Bởi mọi sự lựa chọn đều do con quyết định nên hạnh phúc hay đau khổ thì con cũng phải chấp nhận hết.

Chỉ cần ở lại

Chỉ cần ở lại

Người ta thường nghĩ rằng, chỉ khi nào mất đi rồi, con người ta mới hiểu giá trị của những điều từng có. Nhưng sự thật là, có những thứ không biến mất ngay, chúng chỉ lặng lẽ rút lui, từng chút một, cho đến khi ta quay đầu lại thì khoảng trống đã đủ lớn để không thể lấp đầy. Anh không bỏ nhà đi. Vẫn về mỗi tối. Vẫn ăn cơm chung, dù muộn. Vẫn nghe con nói, dù không thật sự lăng nghe. Cho đến một ngày, anh nhận ra: Gia đình không rời đi vì thiếu tiền, mà vì thiếu sự có mặt. Câu chuyện này không kể về một người đàn ông thất bại, mà kể về một người đã kịp dừng lại. Bởi sau tất cả những lần chạy trốn dưới cái tên "lo cho gia đình", anh hiểu ra một điều rất giản dị: Không cần trở thành ai khác. Không cần bù đắp bằng điều lớn lao. Chỉ cần ở lại.

Một ngày trong veo

Một ngày trong veo

Nhiều người nói rằng, bận rộn là minh chứng cho việc chúng ta đang sống có mục tiêu. Nhưng có lẽ, bận rộn quá mức lại khiến chúng ta quên đi điều quan trọng nhất: đó là sống cho chính mình và cho những người thương yêu. Chúng ta lao vào công việc, đôi khi với niềm tin rằng đang làm tất cả vì gia đình, nhưng lại quên mất rằng gia đình cần chúng ta ở cả sự hiện diện trọn vẹn.

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.

Hoài bão

Hoài bão

Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.

back to top