Phát thanh xúc cảm của bạn !

True or false

2009-03-24 11:44

Tác giả:


Blog Việt -

...Tháng với ngày thoi đưa
Tính với tình hay chưa...
(Chảy đi sông ơi - Nguyễn Huy Thiệp)

1. Tôi thích bắt đầu một ngày bằng cafe và bánh mì. Tôi thích trộn tiếng tí tách của những giọt cafe với cái giọng lép bép í éo của mấy chú bánh mì bị nướng cong mông trong lò... cảm thấy đó là một bản giao hưởng đáng yêu. Tôi thích ngửi mùi hương cafe tung tăng dắt tay hương bánh mì nướng qua những cụm khói cuộn vào nhau rối rít... cảm thấy đó là một bức họa tuyệt đẹp.

2. Tôi thích mưa. Không cần biết nó đang ở cấp độ nào, dù nó chỉ lầu bầu lun phun, hay đang gào lên như hóa dại, dù nó chỉ nhẹ nhàng thánh thót, hay đang ầm ầm phá tan mọi thứ nó gặp trên đường. Đương nhiên là còn tùy vào tâm trạng dở hơi của nó mà tôi đưa ra quyết định của mình: chơi với nó bây giờ hay kệ… nó đã.

3. Tôi thích ngồi một mình và nhìn thời gian trôi, cùng những bản nhạc hoặc không cần chúng nó. Nếu đủ kiên nhẫn thì tôi xếp những dòng thời gian đang lù đù bò qua trước mắt thành từng nhóm, hoặc là vặn vẹo chúng nó thành những hình khối kì dị khác nhau, nếu vội thì tôi chỉ gói mỗi ngày thành một khối vuông vuông, giống như những viên gạch đỏ hay là những chiếc bánh chưng xanh vậy... là gì thì cũng cần có lửa... mà lửa thì tôi có thừa!

4. Tôi thích mổ xẻ sự mâu thuẫn của chính mình, dí mũi vào gương và tròn mắt quát, ều, ấy không phải là tớ đâu! Tôi hí hoáy với những điều mâu thuẫn cho đến khi nào cảm thấy chúng nó ổn ổn, nghĩa là đến khi chúng nó có thể chung sống với nhau dưới một mái nhà mà vẫn mang bộ mặt đặc trưng của mình, chúng nó có chào nhau mỗi ngày không thì đó là vấn đề nội bộ... Còn con bé trong gương thì vẫn nhếch mép với tôi mỗi ngày, mặc cho mắt tôi tròn dẹt bao nhiêu.

5. Tôi thích sưu tầm những chiếc mặt nạ khác nhau, hoặc chế tạo ra chúng. Cũng giống như hai chữ "còn tùy", tôi dùng chúng vào những tình huống khác nhau, những thời điểm khác nhau, với những đối tượng khác nhau... Mỗi một gương mặt đều có tâm huyết của tôi, có một phần của tôi, nhưng chưa bao giờ là chính tôi... bởi tôi là ai thì chỉ mình tôi biết thôi chứ nhỉ?!
Hình ảnh: Deviantart - Perlekes
1’ Tôi ghét sự giả dối. Giả dối cũng giống như việc sử dụng nhầm những chiếc mặt nạ vậy... không đúng hoàn cảnh, đối tượng, thời điểm... nói tóm lại là hỏng bét. Giả dối là con đường ngắn nhất để phá vỡ mọi lòng tin, nếu không muốn nói là ... hỏng bét mọi thứ khác nữa.

2’ Tôi ghét mọi cung bậc của sự nhàm, nhạt và nhảm. Chúng nó dập tắt mọi cảm xúc... trừ sự giả tạo, chúng nó cuộn vào nhau thành một mớ làu nhàu mà tôi chỉ muốn quẳng ngay vào thùng rác. Chúng nó có thể đi một mình hoặc tạo thành một hội, đương nhiên nếu đi một mình thì sẽ dễ xử hơn...

3’ Tôi ghét sến. Ôi trời, ghét, ghét và ghét. Mặc dù sến có họ hàng với sự lãng mạn, nó lại mang trong mình quá nhiều nước lã, vì thế nên người ta có nếm cả ngày cũng không định vị ra nổi chút muối nào. Sến góp rất nhiều công sức vào việc giảm thiểu sức khỏe, thể chất cũng như tinh thần.

4’ Tôi ghét sự tự ti và quá tinh tướng. Mỗi người sinh ra đều có những ưu điểm và nhược điểm của riêng mình... có lẽ tạo hóa chỉ nhỡ tay ghép nhầm đôi mắt cho họ, chỉ cần họ chuyển hướng, đổi đường cho nhau thì tốt quá... mà như thế thì thế giới lại mất toi đi hai khái niệm kia... cũng không ổn.

5’ Tôi ghét sự ngu dốt. Ngu dốt theo kiểu thiếu hụt kiến thức sẽ dễ chấp nhận nếu như điều đó nằm trong trí thông minh của mỗi người... cũng như ngu dốt kiểu thiếu văn hóa bởi vì tầm tiếp nhận của họ chỉ đến thế thôi... hay là ngu dốt kiểu tầm nhìn ngắn cụt do trí não chỉ cho phép con người ta nghĩ đến khoảng đấy... Điều tôi ghét nằm ngoài những khoảng ngu dốt ấy, nói cho gọn lại thì là đã ngu dốt lại cứ muốn biến những ngu dốt của mình thành điều để mình tự hào! Lạy Chúa tôi!
Hình ảnh: Deviantart - Mariaprima
Còn rất nhiều điều tôi thích, và ghét.
 
Một nửa những gì tôi thích là những gì tôi không thích.

Một nửa những gì tôi ghét, tôi có thể tìm thấy ở chính bản thân mình.

Thế đã nhỉ!

 

Gửi từ Blogger Phương Thùy: "AQUILA NON CAPTAT MUSCAS !!!"

Chia sẻ của độc giả

Ho ten: Hanh
Dia chi: Hoà Bình
Email: buihonghanh_hb@yahoo.com
Tieu de: Tôi cũng thế
Noi dung: Những cảm xúc suy nghĩ rất đời thường, nhưng bạn đã viết lên thật thú vị... Cuộc sống đầy những niềm vui, nỗi buồn. Mong bạn hãy thích và yêu nhiều hơn nữa

Ho ten: Cua ngốc
Email: trangcua9@yahoo.com.vn
Noi dung: Đọc bài của chị em nhận thấy chị có những điểm rất giống em, thích và ko thích. Nhưng đôi khi để phân biệt rõ ràng giữa thích và không thích là cả 1 vấn đề, có những điều mặc dù mình ghét nhưng hoàn cảnh, mình buộc fải làm. Tệ thật!!! Em rất rất thích mưa, đặc biệt là những cơn mưa nhỏ, hạt mưa rải đều, không khí chung quanh lành lạnh... Thật tưyệt!!! Những lúc ấy em cảm thấy mình như 1 đứa con nít, tâm hồn nhẹ nhõm và thoải mái hơn nhiều. Nhưng nếu mưa nhỏ mà mưa lâu thì em lại ko thích, khó chịu vì không khí cứ ẩm ẩm làm sao ấy, chỗ nào cũng thấy ướt át.

Ho ten: Thủy
Dia chi: nha trang
Email: thuy146ts@yahoo.com
Tieu de: Ái chà
Noi dung: Ái chà chà... thích cũng nhiều mà ghét cũng nhiều quá nhỉ. thích toàn những cái mọi người đều thích, ghét cũng vậy

Ho ten: le vy
Dia chi: dong nai
Email: le_vy271@yahoo.com
Noi dung: day la mot bai viet rat that, tuy co ve gi do rat ngong va tao bao nhung toi rat thich. Chuc lun vui ve nhe!

Ho ten: hoàng vũ phương ngân
Dia chi: thanh xuân
Email: hanghasa189@yahoo.com
Tieu de: ghet
Noi dung: những điều bạn ghét nếu N ko nhầm thi hầu hết ai cũng ghét.N còn nhiều khi thấy ghét chính con người của N nữa cơ.chẳng biết vì sao nữa nhưng có lẽ là vì những thứ N ghét N đều có.thật phức tap.

Ho ten: Anh Hoang
Dia chi: Moc Hoa - Long An
Email: nhv842000@yahoo.com
Tieu de: ai cung the!!!
Noi dung: Ai cũng nghĩ như thế, mọi người ai cũng thích những điều tốt và ghét những điều xấu. Nhưng không ai có thể phủ nhận rằng cả 2 điều đó luôn tồn tại song song trong cuộc sống của chúng ta. Chúng ta đôi khi cũng phải biết chấp nhận những điều mà chúng ta không thích vì đó là gia vị cho cuộc sống của chúng ta. Chúc bạn luôn vui!

Ho ten: ngôi sao
Dia chi: QN
Noi dung: còn mình thích đứng trước biển vì trước biển trông mình thật nhỏ bé và mọi nỗi buồn sẽ dần trôi và biển trở thành bao la so với con người nhỏ bé của mình nhưng vô cùng rắc rối. còn mình không thật sự ghét cái j nhưng mình sợ nhất đó là phải một mình. hihihiihi.ghét và thích đó là sự thể hiện tính cách của từng người.và bạn chính là bạn còn tôi chính là tôi.

Ho ten: kenny
Dia chi: hai phong
Email: bboy_nkn@yahoo.com
Tieu de: một ngày mới thật sự...
Noi dung: Một ngày mới thật sự yên bình của mình là 1 tách cafe,nhấp mồm, thở nhẹ 1 cái, rồi nhìn dòng người đi lại, cứ thế thời gian trôi đi. Ngồi vô tư lự trong cái khoảng khắc ấy, suy nghĩ những điều vu vơ...rồi để sau đó đứng dậy ko nhớ gì cả, nhưng lại thất nhẹ nhàng để bắt đầu 1 ngày thật sự yên bình... Đó là 1 ngày mà mình ao ước có.

Ho ten: lb tuan
Dia chi: Thanh hoa
Email: tuanptpt@yahoo.com
Noi dung: Nhẹ nhàng, tôi thích đọc những bài như thế này cảm ơn bạn

Ho ten: Giau ten
Noi dung: những điều mình ghét đôi khi nó lặp lại trong chính con người mình

Ho ten: FangFang
Dia chi: shanghai
Email: thanhphuong125@yahoo.com
Noi dung: " Tôi thích bắt đầu một ngày bằng cafe và bánh mì. Tôi thích trộn tiếng tí tách của những giọt cafe với cái giọng lép bép í éo của mấy chú bánh mì bị nướng cong mông trong lò... cảm thấy đó là một bản giao hưởng đáng yêu. Tôi thích ngửi mùi hương cafe tung tăng dắt tay hương bánh mì nướng qua những cụm khói cuộn vào nhau rối rít... cảm thấy đó là một bức họa tuyệt đẹp." Hic!!Your habit is same to me...I like it much

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top