True or false
2009-03-24 11:44
Tác giả:
Blog Việt -
...Tháng với ngày thoi đưa
Tính với tình hay chưa...
(Chảy đi sông ơi - Nguyễn Huy Thiệp)
2. Tôi thích mưa. Không cần biết nó đang ở cấp độ nào, dù nó chỉ lầu bầu lun phun, hay đang gào lên như hóa dại, dù nó chỉ nhẹ nhàng thánh thót, hay đang ầm ầm phá tan mọi thứ nó gặp trên đường. Đương nhiên là còn tùy vào tâm trạng dở hơi của nó mà tôi đưa ra quyết định của mình: chơi với nó bây giờ hay kệ… nó đã.
3. Tôi thích ngồi một mình và nhìn thời gian trôi, cùng những bản nhạc hoặc không cần chúng nó. Nếu đủ kiên nhẫn thì tôi xếp những dòng thời gian đang lù đù bò qua trước mắt thành từng nhóm, hoặc là vặn vẹo chúng nó thành những hình khối kì dị khác nhau, nếu vội thì tôi chỉ gói mỗi ngày thành một khối vuông vuông, giống như những viên gạch đỏ hay là những chiếc bánh chưng xanh vậy... là gì thì cũng cần có lửa... mà lửa thì tôi có thừa!
4. Tôi thích mổ xẻ sự mâu thuẫn của chính mình, dí mũi vào gương và tròn mắt quát, ều, ấy không phải là tớ đâu! Tôi hí hoáy với những điều mâu thuẫn cho đến khi nào cảm thấy chúng nó ổn ổn, nghĩa là đến khi chúng nó có thể chung sống với nhau dưới một mái nhà mà vẫn mang bộ mặt đặc trưng của mình, chúng nó có chào nhau mỗi ngày không thì đó là vấn đề nội bộ... Còn con bé trong gương thì vẫn nhếch mép với tôi mỗi ngày, mặc cho mắt tôi tròn dẹt bao nhiêu.
5. Tôi thích sưu tầm những chiếc mặt nạ khác nhau, hoặc chế tạo ra chúng. Cũng giống như hai chữ "còn tùy", tôi dùng chúng vào những tình huống khác nhau, những thời điểm khác nhau, với những đối tượng khác nhau... Mỗi một gương mặt đều có tâm huyết của tôi, có một phần của tôi, nhưng chưa bao giờ là chính tôi... bởi tôi là ai thì chỉ mình tôi biết thôi chứ nhỉ?!
![]() |
| Hình ảnh: Deviantart - Perlekes |
2’ Tôi ghét mọi cung bậc của sự nhàm, nhạt và nhảm. Chúng nó dập tắt mọi cảm xúc... trừ sự giả tạo, chúng nó cuộn vào nhau thành một mớ làu nhàu mà tôi chỉ muốn quẳng ngay vào thùng rác. Chúng nó có thể đi một mình hoặc tạo thành một hội, đương nhiên nếu đi một mình thì sẽ dễ xử hơn...
3’ Tôi ghét sến. Ôi trời, ghét, ghét và ghét. Mặc dù sến có họ hàng với sự lãng mạn, nó lại mang trong mình quá nhiều nước lã, vì thế nên người ta có nếm cả ngày cũng không định vị ra nổi chút muối nào. Sến góp rất nhiều công sức vào việc giảm thiểu sức khỏe, thể chất cũng như tinh thần.
4’ Tôi ghét sự tự ti và quá tinh tướng. Mỗi người sinh ra đều có những ưu điểm và nhược điểm của riêng mình... có lẽ tạo hóa chỉ nhỡ tay ghép nhầm đôi mắt cho họ, chỉ cần họ chuyển hướng, đổi đường cho nhau thì tốt quá... mà như thế thì thế giới lại mất toi đi hai khái niệm kia... cũng không ổn.
5’ Tôi ghét sự ngu dốt. Ngu dốt theo kiểu thiếu hụt kiến thức sẽ dễ chấp nhận nếu như điều đó nằm trong trí thông minh của mỗi người... cũng như ngu dốt kiểu thiếu văn hóa bởi vì tầm tiếp nhận của họ chỉ đến thế thôi... hay là ngu dốt kiểu tầm nhìn ngắn cụt do trí não chỉ cho phép con người ta nghĩ đến khoảng đấy... Điều tôi ghét nằm ngoài những khoảng ngu dốt ấy, nói cho gọn lại thì là đã ngu dốt lại cứ muốn biến những ngu dốt của mình thành điều để mình tự hào! Lạy Chúa tôi!
![]() |
| Hình ảnh: Deviantart - Mariaprima |
Một nửa những gì tôi ghét, tôi có thể tìm thấy ở chính bản thân mình.
Gửi từ Blogger Phương Thùy: "
Chia sẻ của độc giả
Ho ten: Hanh
Dia chi: Hoà Bình
Email: buihonghanh_hb@yahoo.com
Tieu de: Tôi cũng thế
Noi dung: Những cảm xúc suy nghĩ rất đời thường, nhưng bạn đã viết lên thật thú vị... Cuộc sống đầy những niềm vui, nỗi buồn. Mong bạn hãy thích và yêu nhiều hơn nữa
Ho ten: Cua ngốc
Email: trangcua9@yahoo.com.vn
Noi dung: Đọc bài của chị em nhận thấy chị có những điểm rất giống em, thích và ko thích. Nhưng đôi khi để phân biệt rõ ràng giữa thích và không thích là cả 1 vấn đề, có những điều mặc dù mình ghét nhưng hoàn cảnh, mình buộc fải làm. Tệ thật!!! Em rất rất thích mưa, đặc biệt là những cơn mưa nhỏ, hạt mưa rải đều, không khí chung quanh lành lạnh... Thật tưyệt!!! Những lúc ấy em cảm thấy mình như 1 đứa con nít, tâm hồn nhẹ nhõm và thoải mái hơn nhiều. Nhưng nếu mưa nhỏ mà mưa lâu thì em lại ko thích, khó chịu vì không khí cứ ẩm ẩm làm sao ấy, chỗ nào cũng thấy ướt át.
Ho ten: Thủy
Dia chi: nha trang
Email: thuy146ts@yahoo.com
Tieu de: Ái chà
Noi dung: Ái chà chà... thích cũng nhiều mà ghét cũng nhiều quá nhỉ. thích toàn những cái mọi người đều thích, ghét cũng vậy
Ho ten: le vy
Dia chi: dong nai
Email: le_vy271@yahoo.com
Noi dung: day la mot bai viet rat that, tuy co ve gi do rat ngong va tao bao nhung toi rat thich. Chuc lun vui ve nhe!
Ho ten: hoàng vũ phương ngân
Dia chi: thanh xuân
Email: hanghasa189@yahoo.com
Tieu de: ghet
Noi dung: những điều bạn ghét nếu N ko nhầm thi hầu hết ai cũng ghét.N còn nhiều khi thấy ghét chính con người của N nữa cơ.chẳng biết vì sao nữa nhưng có lẽ là vì những thứ N ghét N đều có.thật phức tap.
Ho ten: Anh Hoang
Dia chi: Moc Hoa - Long An
Email: nhv842000@yahoo.com
Tieu de: ai cung the!!!
Noi dung: Ai cũng nghĩ như thế, mọi người ai cũng thích những điều tốt và ghét những điều xấu. Nhưng không ai có thể phủ nhận rằng cả 2 điều đó luôn tồn tại song song trong cuộc sống của chúng ta. Chúng ta đôi khi cũng phải biết chấp nhận những điều mà chúng ta không thích vì đó là gia vị cho cuộc sống của chúng ta. Chúc bạn luôn vui!
Ho ten: ngôi sao
Dia chi: QN
Noi dung: còn mình thích đứng trước biển vì trước biển trông mình thật nhỏ bé và mọi nỗi buồn sẽ dần trôi và biển trở thành bao la so với con người nhỏ bé của mình nhưng vô cùng rắc rối. còn mình không thật sự ghét cái j nhưng mình sợ nhất đó là phải một mình. hihihiihi.ghét và thích đó là sự thể hiện tính cách của từng người.và bạn chính là bạn còn tôi chính là tôi.
Ho ten: kenny
Dia chi: hai phong
Email: bboy_nkn@yahoo.com
Tieu de: một ngày mới thật sự...
Noi dung: Một ngày mới thật sự yên bình của mình là 1 tách cafe,nhấp mồm, thở nhẹ 1 cái, rồi nhìn dòng người đi lại, cứ thế thời gian trôi đi. Ngồi vô tư lự trong cái khoảng khắc ấy, suy nghĩ những điều vu vơ...rồi để sau đó đứng dậy ko nhớ gì cả, nhưng lại thất nhẹ nhàng để bắt đầu 1 ngày thật sự yên bình... Đó là 1 ngày mà mình ao ước có.
Ho ten: lb tuan
Dia chi: Thanh hoa
Email: tuanptpt@yahoo.com
Noi dung: Nhẹ nhàng, tôi thích đọc những bài như thế này cảm ơn bạn
Ho ten: Giau ten
Noi dung: những điều mình ghét đôi khi nó lặp lại trong chính con người mình
Ho ten: FangFang
Dia chi: shanghai
Email: thanhphuong125@yahoo.com
Noi dung: " Tôi thích bắt đầu một ngày bằng cafe và bánh mì. Tôi thích trộn tiếng tí tách của những giọt cafe với cái giọng lép bép í éo của mấy chú bánh mì bị nướng cong mông trong lò... cảm thấy đó là một bản giao hưởng đáng yêu. Tôi thích ngửi mùi hương cafe tung tăng dắt tay hương bánh mì nướng qua những cụm khói cuộn vào nhau rối rít... cảm thấy đó là một bức họa tuyệt đẹp." Hic!!Your habit is same to me...I like it much
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thế giới song song của tuổi 17
Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Những người không giàu_Phần 1
Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.
Hương vị bình yên
Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.




