Trịnh và tôi - Ai yêu ai? Ai thương ai?
2009-04-09 10:22
Tác giả:
Blog Việt - Trân trọng giới thiệu với bạn đọc chùm bài viết của blogger Việt tưởng nhớ cố Nhạc sỹ Trịnh Công Sơn!
- Trịnh và tôi
Tôi không biết mình say nhạc Trịnh từ khi nào và do đâu nữa. Có lẽ định mệnh gắn bó lại với nhau cho những tâm hồn đồng điệu. Sự sống khắc khoải và người ta thường tìm đến một chỗ dựa tất yếu trên cuộc đời này, tôi cũng thế như bất cứ một ai...
Có lẽ tôi là người hay bỏ thời gian để kiếm tìm cho mình một “khoảng lặng", một chút men say để sống, sống không đến nỗi nhàm chán, vô vị... Ai cũng có một cách để tự dung hòa con người mình trong mớ hỗn tạp của xung quanh. Trong vòng xoáy bất tận đó, tôi tự thấy mình đến với ông, đến với nỗi lòng mang nặng tình yêu và khát sống, bằng sự lặng lẽ nhưng không kém phần mãnh liệt, nóng bỏng...
![]() |
| Ảnh minh họa: Woodrokiro |
Tôi bật nhạc lên trong một chiều mưa, trong một đêm khuya yên lặng, với sự hoài cổ, luyến tiếc; với xốn xang, với trầm tĩnh, với cả con người thật đến trần trụi, không chút vướng víu. Tôi thấy mình đang đi vào sâu thẳm hư không, đi đến cuối cùng của sự thoát tục. Tôi thấy...tôi mơ...và tôi sống như chưa bao giờ được thế. Có ai để chia sẻ trong những lúc thế này, chỉ có những tiếng "chuông nguyện hồn ai" đủ sức kéo lại cho cuộc sống một sinh linh còn mãi đam mê.
Ai yêu ai?
Ai thương ai?
Và ai còn đó?
Gió, mưa, cả ông, cả tôi, cả những vật nhỏ nhoi đến tội nghiệp, tôi biết chẳng thể nào quên "Một cõi đi về" với "Cát bụi". Có ai đó "Ướt mi" cho một cuộc “Tình nhớ"," "Cho một người nằm xuống"...vì "Chỉ có ta trong một đời"...
Tôi với Trịnh, hai con người của hai thế hệ. Ông và tôi cũng không hề quen biết, nhưng tấm lòng và sự ngưỡng mộ, đủ để sống cho trọn một kiếp người...
- Gửi từ Blogger Kim Thanh Phong: “...I AM ME... “Nếu tôi chết đi, xin cứ để ban công rộng mở..." ( Gacxi Lorca)
![]() |
| Ảnh minh họa: agscupid |
- Với Trịnh và "Phôi Pha"...
Mỗi người nghe tâm tình của Trịnh đều chọn cho mình một khúc tâm ý nhất. Có lẽ người ta tìm thấy lẽ sống, thấy cái bóng của mình trong đấy. Ngồi những quán cafe Trịnh thường thấy có nhóm người cãi nhau, so sánh những bài họ yêu thích. Phán xét, cãi cọ rồi đến chửi bới, miệt thị... Rồi thì cuối cùng Trịnh bị cho ra rìa, chỉ còn cái tôi của công chúng là cao ngất trời.
Nhiều người yêu Trịnh, nghe Trịnh và tìm hiểu sâu về đời sống Trịnh. Nhưng để cảm, để hiểu được Trịnh thì chẳng ai dám tự nhận là mình.
Cô T, sinh năm 1990 - Sv Học viện âm nhạc Quốc Gia Việt Nam - khi nghe hỏi về lý do thích nhạc Trịnh mới trả lời rằng: Nhạc Trịnh dễ nghe, dễ thuộc, dễ cảm, dễ hát. Anh H nhạc sĩ cũng có chung câu trả lời như vầy. Bác V nhiếp ảnh gia thêm được một ý là nghe Trịnh cảm giác như tỏa cõi lòng, nén xả cái đau nhiều lần. Bác Q xe ôm thì thích Trịnh vì nhà có mỗi cái băng nhạc Trịnh Công Sơn. Chị D bán bún chả thì bảo là Trịnh nghe hay lắm, còn sao hay thì chả biết.
Nói vậy cũng hay cũng đúng, nhưng đời này mấy ai cảm được hết nhạc Trịnh? Người ta chỉ phân tích đánh giá những gì Trịnh viết ra, Trịnh nhồi nhét vào ca từ vào giai điệu. Nhưng khi viết ra nhạc điệu ấy, Trịnh đã ra sao thì ít ai bàn tới. Những gì Trịnh kéo nó ra khỏi quả tim hộp sọ, chắc chỉ chiếm 7/10. Ai biết được chàng lãng du này rung động với cuộc sống thực ra đến mức nào?
![]() |
| Ảnh: Blog tác giả bài viết (st) |
Đã hỏi nhiều người nghe Trịnh ai hát Trịnh nhạc hay nhất? Người mê Khánh Ly, kẻ thích Lan Ngọc, Lệ Thu, Tuấn Ngọc, Hồng Nhung... có người còn thích cả Quang Dũng, Phan Đinh Tùng, nhưng chẳng có ai hát nhạc Trịnh hay bằng chính Trịnh. Đã nghe một album Trịnh thu âm với guitar mộc, khác lắm, chậm rãi và tha thiết lắm.
Trịnh nói về sự chết rằng: "Cái chết chẳng qua cũng chỉ là một sự đùa cợt sau cùng của cuộc sống".
Nhạc sĩ Phạm Duy nói rằng nhạc Trịnh đầy phiền muộn, đau đớn. Nhạc sĩ Văn Cao thì cho rằng Trịnh viết nhạc dễ như "lấy chữ từ trong túi ra", có thật chăng?
Không phải đâu, là do Trịnh yêu quá nhiều mà thôi.
Nghe Trịnh và thấy thấm thía lần đầu tiên cách đây hai năm. "Phôi pha" và một ly đen không đường thật đặc, một tuần một lần cứ thường xuyên như vậy Trịnh và cà phê, cà phê và nhạc Trịnh, hai món này không tách nhau ra được, nếu không có cafe thì ít nhất cũng phải có thuốc lá hay chút men. Cá nhân nhiều lúc trộm nghĩ, nghe Trịnh mà uống cam vắt, sữa chua, sinh tố bơ xoài thì cũng giống như dựng Trịnh lên bắt anh gảy đàn bầu. Không nổi!
Có nhiều ca sĩ hát "Phôi pha", nhưng chủ quan thích nhất bản phối của Lan Ngọc - đơn giản và phiêu. Bạn có thể nghe bản này ở đây.
- Gửi từ Blog Dê Mít
Bài cùng chủ đề
|
Ho ten: Hồ Thanh Hà Ho ten: Khủng Ho ten: phan tuong van |
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống




