Trí nhớ suy tàn - quyển nhật ký không tác giả
2020-12-31 01:20
Tác giả:
Đồng Phạm Văn
blogradio.vn - Chỉ vỏn vẹn ngoài trăm trang, nhưng “Trí nhớ suy tàn” tựa như một cuốn nhật ký do chính tay em viết. "Em" đã chép nhanh, chép vội vì những thứ không còn nhiều ấy sắp tan biến. Kể vội nhưng êm đềm, tạo cho người đọc một cảm giác không gấp, không hối hả như hoa điệp vàng cứ thả mình rơi trên phố. Đọc tác phẩm là đọc em lần cuối, một chút thương nhưng không lưu luyến, một khoảng buồn nhưng không trống trải. Em tan biến nhưng mãi hiện diện. Khi kết thúc, tôi chợt nhận ra rằng, chuyện của em là một quyển nhật ký không tác giả mang tên “Trí nhớ suy tàn”.
***
Có lẽ Nguyễn Bình Phương là cái tên kén độc giả bậc nhất trên văn đàn hiện nay. Người ta ngại tác phẩm của ông bởi thế giới nghệ thuật trong đó hầu như luôn phủ một lớp sương mù huyền bí đầy rẫy sự mơ hồ, hỗn loạn và hư vô. Thế nhưng với tôi, nó lại như một thức rượu không mùi vị luôn mang lại những cơn say dài bất tận.
Khác với những tác phẩm khác luôn lấy bối cảnh một vùng quê Thái Nguyên, “Trí nhớ suy tàn” lại diễn tả một Hà Nội yên ả với thảm hoa điệp vàng.
Đến với “Trí nhớ suy tàn”, chúng ta như lạc vào mê trận của em, với những ẩn số không lời giải. Em là ai thì chẳng ai biết, chỉ biết rằng em là một nhân viên văn phòng bình thường, cũng có gia đình, tình yêu. Nhưng trong em, tôi luôn thấy niềm ẩn ức ở sâu thẳm nội tâm, luôn muốn được giải thoát.
Bởi lẽ, mọi âm thanh đối với em đều ồn ào, náo động, chỉ duy có tiếng chuông nhà thờ là “thanh sạch”. Sự giải thoát ấy được em phóng chiếu vào cuộc họp lớp, qua biết bao thông tin, nhưng em chỉ nhớ đến những cái chết được kể trong buổi gặp mặt đáng ra phải vui mừng.
Với em, chết có thể là giải thoát. Khát khao giải thoát luôn chực chờ trong em thông qua những cái chết trên bàn cờ tướng của ông “Hai mươi bảy vết thương”. Bàn cờ như chính bản đồ thành phố Hà Nội, mà con người là những quân cờ, chỉ cần sẩy chân là lạc lối như chính em từng lạc trong phố cổ.
Bàn cờ ấy phảng phất hình bóng của thực tại mà em nhìn thấy nhưng không chú ý. Em trở nên vô cảm trước nhịp sống hối hả của những con người chạy theo đồng tiền. Cái em nhận thấy về cuộc sống còn là sự mâu thuẫn của con người được ẩn trong Huyền.
Huyền luôn ám ảnh nỗi lo mất con, lần nữa là sẽ mất chồng. Cô tìm đến tâm linh đồng bóng để thỏa mãn thực tại vô định không thể nắm giữ. Từ những nguyên nhân này mà khát khao được giải thoát ngày càng lớn trong “em” cho đến khi em biến mất mà chẳng ai biết em đi về đâu.
Trong mê trận “Trí nhớ suy tàn” ấy, ta được nghe một câu chuyện vô thủy vô chung của em. Điều đặc biệt là câu chuyện được kể bởi ít nhất hai người. Người thứ nhất là em, mà người đọc nhận ra thông qua những cuộc đối thoại lấp lửng giữa em và Tuấn, hoặc em và Vũ, như: “Đố anh biết làm cách nào để được vào địa ngục”.
Người đọc phải tinh ý lắm mới nhận ra là người trần thuật ngôi thứ hai kể về em, hoặc là em đang phân thân và tự nói về mình thông qua một bản thể khác. Bởi nếu chỉ có một ngôi thứ nhất thì theo nguyên tắc là không thấy được góc nhìn khác như của Vũ khi ôm em “Một cái gáy trắng thon thả nổi bật trước nền xanh rêu của mặt hồ”, sau đó “Qua cổ áo căng rộng bởi các ngón tay, ngực hiện lên hai khối trắng như hai khuôn mặt sinh đôi đang ngủ, tinh khiết, gợi cảm”.
Chỉ vỏn vẹn ngoài trăm trang, nhưng “Trí nhớ suy tàn” tựa như một cuốn nhật ký do chính tay em viết. "Em" đã chép nhanh, chép vội vì những thứ không còn nhiều ấy sắp tan biến. Kể vội nhưng êm đềm, tạo cho người đọc một cảm giác không gấp, không hối hả như hoa điệp vàng cứ thả mình rơi trên phố. Đọc tác phẩm là đọc em lần cuối, một chút thương nhưng không lưu luyến, một khoảng buồn nhưng không trống trải. Em tan biến nhưng mãi hiện diện. Khi kết thúc, tôi chợt nhận ra rằng, chuyện của em là một quyển nhật ký không tác giả mang tên “Trí nhớ suy tàn”.
© Đồng Phạm Văn - blogradio.vn
Xem thêm: Bạn sẽ đọc vị được bất kỳ ai nếu hỏi họ 36 câu này | Radio Tâm Lý
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






