Tình yêu và sự cô đơn
2013-09-18 10:40
Tác giả:
Cuộc sống là một quá trình tìm kiếm tình yêu. Mà nguồn gốc của sự tìm kiếm đó là cảm giác sợ hãi sự cô đơn.
Vậy chúng ta hiểu trạng thái cô đơn là gì? Nó là một cảm thức về sự trống rỗng, không có gì cả, một trạng thái cực kì hoang mang mờ mịt, không bến không bờ.
Nó không phải là nỗi tuyệt vọng hay thất vọng, nhưng là một cảm thức về hư vô, một cảm thức về sự trống không và một cảm thức về sự ẩn ức bất toại…

Tôi chắc rằng tất cả chúng ta đều đã từng cảm thấy trạng thái đó, những người hạnh phúc lẫn những người bất hạnh, những người thật năng nổ hoạt động lẫn những người mê say kiến thức. Tất cả họ đều biết trạng thái này. Nó là sự cảm nhận nỗi đau bất tận, thực sự, một nỗi đau không thể che giấu, mặc dù chúng ta theo bản năng cứ cố che dấu nó.
Có một tác giả đã viết: “Cô đơn là cho đi mà không có người nhận, muốn nhận mà không có ai cho. Cô đơn là chờ đợi, mà cái mình chờ chẳng bao giờ đến.” Cô đơn là cảm giác mà không ai muốn có trên đời, là thứ mà con người luôn muốn tránh xa.
Là nỗi sợ có thể làm lu mờ lý trí con người. Vì sợ cô đơn, một người có thể bất chấp mọi thứ lao vào một thứ tình yêu mờ ảo, không rõ ràng, biết là sẽ đau khổ nhưng trong họ vẫn có suy nghĩ là thà có còn hơn không…
Vậy có bao giờ trong cái vòng lẩn quẩn trốn chạy sự cô đơn đó, bạn dừng lại và tự hỏi bản thân mình rằng bạn có thể chạy đến bao giờ? Như vậy có ích gì? Có cần thiết không? Và trên hết là có sáng suốt không?
Tình yêu là trạng thái tình cảm thuần khiết nhất xuất phát từ trái tim. Là thứ cảm xúc nên đạt được mà không chịu ảnh hưởng của bất cứ sự chi phối nào. Có như vậy tình yêu đó mới thật sự đáng được trân trọng, mới đáng được gọi là phép màu kì diệu của cuộc sống…
Vì vậy hãy chỉ yêu khi bạn không còn thấy sợ sự cô đơn!
Hãy đừng chỉ nhìn vào định nghĩa trên sách vở về sự cô đơn và sợ hãi nó. Vì một khi bạn sợ hãi, đó có nghĩa là bạn đã thua. Hãy thử dành thời gian chiêm nghiệm sự cô đơn của bản thân cho đến khi sự cô đơn chuyển thành “tự tại”.
Cô đơn là điều rất nhẹ và rất mỏng, nhưng ở một mặt nó cũng bất biến và khó buông, hãy thử sống cùng cô đơn như một cách để trưởng thành và tồn tại, cảm nhận nó hơn là để nó chi phối.
Cô đơn có thể do khách quan hoặc chủ quan, nếu do khách quan thì đó quả thật là sự sợ hãi, khổ đau và mất mát.
Nếu như cô đơn do tự ta tìm đến, nó sẽ không còn là sự sợ hãi khổ đau hay mất mát nữa. Nó sẽ là nơi mà thực sự cảm thấy an toàn, một nơi yên tĩnh vô cùng, nơi mà ta có thể bình tâm đánh giá mọi việc trên thế gian này, nơi mà ta có thể nhận thức được cái hay, cái dở, và cũng có thể là nơi để tâm hồn ta chìm vào quên lãng.
Và chính những thời điểm như vậy, chúng ta sẽ cảm thấy lớn hơn rất nhiều, sẽ thay đổi cách nhìn của chúng ta về thế giới xung quanh, và sẽ trở nên hoàn thiện hơn rất nhiều.
Chính vì thế, hãy biến những khoảng trống cô độc trong tâm hồn bạn thành nơi chất chứa những suy nghĩ làm bạn cảm thấy thoải mái nhất.
Hãy lấp đầy những khoảng trống ấy bằng niềm đam mê, hoài bão.
Hãy tạo ra những ký ức đẹp ngay cả khi bạn đang ở một mình.
Và thậm chí là hãy chờ đợi. Vì chờ đợi là biểu hiện của con người khi có kỳ vọng. Có kỳ vọng là có niềm tin, từ đó sẽ tạo ra sự phát triển tích cực và nuôi dưỡng tâm hồn bạn.
Hãy tin rằng sẽ có một ngày sự cô đơn không còn ám ảnh bạn nữa… Mà thay vào đó bạn sẽ thấy mình tràn ngập yêu thương.
Cô đơn là một trạng thái tinh thần tiêu cực. Tự tại thì tích cực.
Cô đơn thì đau khổ. Tự tại thì an lạc.
Cô đơn luôn làm bạn lo lắng, nhớ nhung, khao khát, ước muốn điều gì đó.
Tự tại là bài tập tâm linh sâu sắc, không vọng tưởng, mãn nguyện, an lạc và yên bình.
Cô đơn thì phải phụ thuộc, tự tại thì hoàn toàn tự chủ. Và tự chủ có nghĩa là bạn hoàn toàn sáng suốt để quyết định bất cứ điều gì trong cuộc sống của mình. Đó là trạng thái khi bạn biết rõ điều gì là đúng, là tốt nhất cho bạn và những người bạn yêu thương.
Những bài học trong cuộc sống là vô giá. Dù chúng có làm bạn đau khổ, tuyệt vọng đến mức nào thì đó cũng không phải là lý do để bạn từ bỏ hy vọng để mưu cầu hạnh phúc. Cô đơn là bức tường ngăn cách bạn với khu vườn tình yêu tuyệt đẹp đầy hoa và nắng. Liệu bức tường đó có thể cản trở bạn trong thời gian bao lâu? Làm bạn nhụt chí ít hay nhiều?
Câu trả lời là ở bạn.

Hay mình sẽ dậm chân tại chỗ, mãi sợ hãi sự cô đơn và tiếp tục lao vào những thứ tình yêu vô nghĩa, mập mờ và không rõ ràng?
Phải nói rằng, không có gì đáng xấu hổ khi tự nhận mình cô đơn, vì đã là con người thì không thể tránh khỏi những lúc như thế. Sự cô đơn nhiều khi là cần thiết, là không thể thiếu để tạo nên một con người hoàn thiện. Có sự hiện hữu của cô đơn, con người mới cần đến tình yêu.
Tình yêu vốn dĩ rất mỏng manh, có thể tìm được, nhưng chưa chắc đã nắm giữ được mãi mãi.
Vì vậy, hãy luôn thật sự tỉnh táo khi đứng trước những sự lựa chọn liên quan đến tình yêu, đừng để bất cứ cảm xúc tiêu cực nào khác chi phối bạn nhé!
- Gửi từ Wendy Nguyen - wendy_21592@
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác
Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!


