Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thức dậy vào mỗi sớm mai

2012-12-21 11:41

Tác giả:


Bình chọn bài viết bằng cách nhấn vào nút Chia sẻ (share) lại nội dung thông tin dẫn lại bài viết này tại FanPage của Blog Việt


Bài dự thi Cuộc sống vẫn tươi đẹp

Tôi gặp em vào một ngày tồi tệ, những cơn mưa đầu đông giá buốt găm vào da thịt. Tâm trạng tôi không được tốt lắm, mà không, rất tồi tệ là đằng khác, tôi vừa chia tay mối tình đầu tiên. Điều đó khiến tôi ghét thức dậy vào mỗi sáng, cái cảm giác cô đơn, trống rỗng bủa vây khiến tôi nghẹt thở đến khó chịu. Tôi ghét tiếng chuông báo thức, tiếng âm thanh quen thuộc của cuộc sống thường ngày.

Tôi gặp em, mang em ra như một cái thùng rác, trút hết mọi buồn bực và đau khổ. Em hiền lắm, chỉ im lặng nghe. Em bảo em không hiểu được đâu vì em chưa yêu bao giờ. Trái tim em yếu ớt lắm, không chịu nổi những cảm xúc mãnh liệt của tình yêu đâu. Đập để cười đã là điều nặng nhọc sao còn đủ sức để gánh những khổ đau.

Tôi nghi ngờ. Em chưa yêu bao giờ?

Em cười, em còn cả chưa từng đi học.

Lần đầu tiên tôi dừng lại những nỗi đau của mình để lắng nghe em.

Em kém tôi hai tuổi, tóc em ngắn ngang vai và mắt em hay buồn. Em yếu từ lúc sinh ra, đi đâu làm gì cũng cần có người giúp, giống như một mầm cây nhỏ có thể ngã gục bất cứ lúc nào nếu không được chăm sóc cẩn thận. Em không thể đến trường, biết đọc, biết viết là do em tự học ở nhà.

“Em tự học rồi mẹ thuê gia sư dậy luôn lớp 6 cho em. Tất cả em chỉ biết một chút ít thôi. Định học đến lớp 12 rồi đi thi đại học nhưng không đủ sức, em hay mệt lắm. Nhưng được đến thế này cũng là giỏi lắm rồi phải không?”

Tôi cười. Rất giỏi là đằng khác ấy chứ.

Lên năm tuổi, em đã quen với mùi bệnh viện, tuổi thơ của em không bạn bè, không trường học, không chạy nhảy nô đùa, năm tháng ấu thơ là những ngày em vật lộn với bệnh tật, đi đây đi đó để nuôi một niềm hy vọng. Tây Y không chữa được, em tìm đên các phương pháp từ đơn giản cho đến phức tạp, kỳ quái của Đông Y. Người ta sợ em ỷ lại vào mẹ, đưa em lên tận vùng cao, ở trên nhà thầy một mình để tự làm mọi việc. Sáng dậy từ bốn giờ, sương lạnh sớm của vùng núi càng làm em đau đớn, người em được buộc cố định vào vật hỗ trợ đứng thẳng, em chập chững bước đi, nhưng cứ dừng lại là em ngã, trán sưng lên từng cục. Sợ nhất là những lần châm ngải, những lá thuốc nóng bỏng gì chặt vào các huyệt đạo trên da thịt, em phải cắn răng chịu đựng. Nhưng em kiên cường lắm, dù đau đớn thế nào cũng không khóc, chỉ vỡ òa trong nỗi nhớ khi mẹ đón em về. Em phải học cả cách mở luân xa, tức là mở huyệt đạo, ở nhà thầy hơn tháng trời em chẳng hiểu gì cả, em không làm được đành gói nỗi hy vọng, bỏ lại phía sau.


 

Em nói. Em biết trước số phận của mình rồi, chỉ là không biết nó sẽ đến vào lúc nào mà thôi. Bây giờ em hay cười chứ trước kia em cũng khóc nhiều lắm, chỉ lo mẹ sẽ buồn.

Em chỉ ước “Thức dậy vào mỗi sớm mai”. Tôi thấy miệng mình nghẹn đắng. Em vốn yếu ớt, nhất là vào những ngày mùa đông, khi cơ thể đau nhức, mệt mỏi, em chỉ mong đủ sức để mở mắt khi nghe thấy tiếng gọi thân thương của mẹ, tiếng rao sớm của những gánh hàng rong, tiếng cười nói của người bên ngoài đường phố. Em ước luôn được thức dậy để không bỏ lỡ cuộc sống quá đẹp ấy.

Em ít bạn, chỉ toàn là bạn qua các mạng xã hội, nhưng là bạn thực sự khi em ngồi lắng nghe họ chia sẻ hết điều này đến điều khác, giống như tôi, tìm đến em như để trút mọi nỗi lòng. Em hay cười, hay nói, sống hết mình với đam mê viết văn, đọc sách, nên ít ai biết được trong lòng em nước mắt đã từng. Em đọc rất nhiều sách, viết rất nhiều truyện, em muốn dù là cuộc sống ngắn ngủi thì vẫn được sống hết mình và đúng nghĩa, mang đến cho mọi người những giá trị tốt đẹp nhất mà em cảm nhận được. Trở thành một nhà văn là điều rất khó, có thể là phải phấn đấu cả cuộc đời, nhưng với em, điều quan trọng là ngày nào cũng được viết ra câu chuyện của mình, chỉ còn được viết thôi đã là đáng quý rồi.

Con người ta sống trên đời, đáng sợ nhất có lẽ không phải sự thiếu hụt về cơ thể mà là sự tật nguyền của trái tim.

Khi viết những dòng này, tôi đã khóc bởi em quá kiên cường, nụ cười của em thực sự tươi đẹp, nó đại diện cho cuộc sống vốn nhiều niềm vui kia, thế mà đôi lúc, vì những thứ phiền muộn tôi lại muốn khép lại. Vì nụ cười còn hồn nhiên ấy, xin cho em những ngày mai còn mãi.

  • Bài dự thi của Sora Thiên - luatsuanphuoc66@




Blog Việt – Blog Radio trân trọng thông báo và rất mong nhận được sự tham gia nhiệt tình từ quý bạn đọc! Mời bạn click vào đây để gửi bài dự thi "Cuộc sống vẫn tươi đẹp"


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Con ước ba mẹ đừng già đi

Con ước ba mẹ đừng già đi

Nếu với người khác, có lẽ họ sẽ sợ hôn nhân nhưng với con thì ba mẹ đã truyền cho con biết bao sự yêu thương và niềm tin vào tình yêu. Đâu phải, hai người yêu thương nhau rất nhiều mà chắc chắn sẽ chung sống cùng nhau đến suốt cả cuộc đời này đâu. Con chỉ mong ba mẹ luôn bình an và khỏe mạnh là con cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.

Ngồi giữa ngày yên

Ngồi giữa ngày yên

Nhân thế phù sinh mấy đoạn dài. Bước chân mỏi gió phủ sương vai. Có khi lặng tiếng nghe tim thở Mới biết trong mình vẫn có mai.

Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?

Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?

Hãy sống như một ngôi sao nhỏ, không cần tranh giành vị trí với Mặt Trời. Chỉ cần bạn là chính bạn, yêu thương những điều mình đang có, làm những điều mình tin là đúng, cảm thấy vui vẻ và thong dong mỗi sáng thức dậy, thì bạn đã thành công rực rỡ trong chính cuốn phim cuộc đời mình rồi.

Mùa Xuân của Mẹ

Mùa Xuân của Mẹ

Hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là được lớn lên trong vòng tay mẹ, nơi mùa Xuân của mẹ đã hóa thành mùa Xuân của đời tôi, còn nguyên vẹn, chưa bao giờ nhạt phai.

Giông bão rồi cũng qua

Giông bão rồi cũng qua

Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)

''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".

4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy

4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy

Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Mùa xuân đi qua

Mùa xuân đi qua

Một mùa xuân lặng lẽ Đã nhè nhẹ đi qua Từng cánh khô vừa khép Cho cành lá xanh màu.

back to top