Thử xem cuộc đời bạn tệ hại đến nhường nào
2016-04-06 01:00
Tác giả:
1. Vịt con xấu xí hoá thành thiên nga, không phải vì nó đã cố gắng hết mình, mà vì bố mẹ nó vốn là thiên nga.
2. Những người hay cười thì sẽ gặp may. Nói thật nếu toàn gặp xui thì họ đã chả mở miệng ra cười nổi.
3. Tôi thấy có ba chuyện cực kì hoang đường trên đời:
- Vào rừng chặt cây làm giấy rồi viết lên giấy: "Hãy bảo vệ rừng xanh."
- Lấy tiền của bố mẹ vào quán karaoke ngêu ngao bài Lòng mẹ, Cha yêu.
- Gặp chàng nào cũng lả lơi xong rồi than trai tốt đi đâu hết rồi.
4. Nhiều lúc bạn chưa dồn mình vào đường cùng thì bạn còn chưa biết mình bất tài đến đâu.
5. Những người xuất sắc hơn bạn đang cố gắng từng giây từng phút, vậy bạn cố gắng có tác dụng gì?
6. Nếu bạn cảm thấy mình vừa nghèo vừa dốt, đừng buồn, ít nhất khả năng nhận xét của bạn là chính xác.
7. Đôi lúc bạn phải cay đắng thừa nhận rằng, bạn cố gắng hết mình cũng chẳng bằng người ta làm qua loa cho xong.
8. 99% chuyện trên đời đều có thể giải quyết bằng tiền, 1% còn lại được giải quyết bằng nhiều tiền hơn.
9. Đừng lo giảm cân nữa, bạn xấu có phải do béo đâu.

10. Cô bé Lọ Lem cuối cùng lấy được Hoàng Tử nhưng đừng quên cô ấy vốn dĩ là con nhà quý tộc.
11. Mỗi lần đọc nhật kí đi phượt khổ sở gian nan của các bạn, thực lòng mình nghĩ: Nghèo thế thì thôi ở nhà đi, bày đặt vạ vật ngoài đường làm gì?
12. Chuyện hôm nay chưa giải quyết được, đừng sốt ruột, vì ngày mai cũng chả giải quyết được đâu.
13. Mục tiêu cuộc đời tôi là: 30 tuổi mua một căn hộ trong thành phố. Hiện nay mục tiêu đã đạt đc một nửa: Tôi đã 30 tuổi.
14. Dù có phải thất bại 99 lần, tôi cũng sẽ cố làm tròn thành số chẵn.
15. Bạn biết vì sao tự cổ chí kim hồng nhan bạc mệnh không, vì chẳng ai quan tâm những cô gái xấu sống được bao lâu cả.
16. Bill Gates thôi học theo đuổi ước mơ, trở thành một trong những người giàu nhất thế giới, nhưng chớ quên ông ấy thôi học ở trường đại học Havard đấy.
17. Ngày nay bố mẹ nào cũng cho con đi học lớp này lớp kia từ sớm, mong con mình không thua ở vạch xuất phát, tiếc là có những đứa trẻ đã đẻ ra ở vạch đích rồi.
18. Năm đó thầy cô đều bảo tôi không thể đậu nổi đại học, tương lai chỉ có thể đi làm phụ hồ. Tôi đã nỗ lực hết mình, cuối cùng vào được đại học. Ra trường tôi bèn đi làm thợ hồ, tôi muốn chứng minh cho họ thấy, làm thợ hồ là cái số rồi, chả liên quan gì vào đại học hay không.
19. Đừng nói câu chuyện Lọ Lem tốt đẹp dường nào, nếu giày vừa chân thì đã chả tuột ra. Nếu Hoàng Tử yêu nàng nhiều thế thì đã chẳng quên mặt sau một đêm, phải đi tìm nàng bằng chiếc giày. Mà ngay từ đầu người Hoàng Tử yêu là Lọ Lem trong bộ dạng tiểu thư xinh đẹp lộng lẫy chứ không phải cô bé nhem nhuốc rách rưới.
20. Nếu 10 năm sau anh chưa lấy vợ, em chưa lấy chồng, vậy thì chúng ta thật thảm quá, thảm quá đi.
21. Internet là một phát minh vĩ đại. Ngày trước làm bài chúng ta phải lật tung đống sách lên tìm số liệu dẫn chứng, bây giờ chỉ cần lên mạng, trong chớp mắt bạn sẽ quên béng chuyện phải làm bài tập ngay.
22. Nếu bạn cực kì cuồng si ai đó, đơn giản vì bạn không xứng với người ta.
23. Những cô nàng bị kêu là mắc bệnh công chúa chỉ có hai nguyên do: xấu và nghèo. Nếu cô ấy vừa đẹp vừa giàu? Xin lỗi đi, cô ấy ko mắc bệnh công chúa, vì cô ấy đích thực là công chúa.

24. Bảy chú lùn đối xử tốt với Bạch Tuyết cỡ nào cũng chẳng bằng một nụ hôn của Hoàng Tử đẹp trai giàu có.
25. Nếu bạn được nhiều chàng trai theo đuổi, không phải vì bạn đẹp nghiêng nước nghiêng thành đâu, nó chỉ chứng minh bạn quá lả lơi, đã cho họ cơ hội tán tỉnh.
26. Dù thời gian làm tàn phai nhan sắc, nhưng bạn yên tâm, nó bất lực trước bạn.
27. "Dù cả thế giới phản đối, tớ cũng sẽ kiên trì giấc mơ đến cùng."
"Cậu là ai mà cả thế giới phải phản đối?"
28. Đừng khoe là bạn đã tăng ca hoàn thành nốt công việc, nó chỉ cho thấy năng lực làm việc yếu kém và khả năng vạch kế hoạch tệ hại của bạn thôi.
29. Đời này anh chỉ tiễn em được đến đây, chặng đường về sau em hãy tự mình bảo trọng, hãy yêu thương mình nhiều vào. Vì anh không còn yêu em nữa, cũng không rảnh hơi chăm sóc cho em nữa.
30. "Đừng để ý đến tiền bạc, quyền lực, chết đi thì ai cũng chỉ là một nắm tro thôi."
"Vậy cậu giải thích thế nào về Kim Tự Tháp?"
31. Yêu từ cái nhìn đầu tiên chỉ xảy ra với những ai có khuôn mặt khả ái thôi.
32. Ngày hôm qua đã kết thúc rồi, một ngày mới lại bắt đầu, có phải giấc mơ của bạn lại trôi xa chút rồi không?
Dịch: Kiem Duong (FB: Kiem Duong)
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

