Thư gửi con trai Totto của ba
2022-03-15 01:20
Tác giả:
Totto pa
blogradio.vn - Tết năm nay ba phải xa đồng chí mẹ và đồng chí Totto cũng là chung một chút sức đưa mồ hôi, niềm tự hào của dân ta ra thế giới, tận bên kia bờ Đông phồn hoa của nước Mĩ.
***
Houston, ngày 30 tháng 01 năm 2022
Thân gửi đồng chí Totto!
Nhớ lại cái hôm ba cõng ba lô lên đường, đồng chí còn đang hì hục tập đi bước một té nháo nhào; mà thấy có vẻ quyết tâm lắm, còn bậm môi gắng sức đứng dậy nữa cơ. Ấy vậy mà mới sau một tuần, khi con tàu Khải Hoàn Ca Phương Nam của đoàn thủy thủ ba ghé Busan – Hàn Quốc tiếp nhiên liệu thì ba được đồng chí mẹ báo tin Totto đã đi được rồi, hăng hái lắm. Ba vui lắm! Mẹ mách ba, nói Totto đi được là nghịch ngợm, lí la lí lắc thôi rồi. Khỏi cần phải nói, ba cũng hình dung ra cái vẻ hớn ha hớn hở đắc ý của đồng chí to lớn đến cỡ nào. Những khi đồng chí cố tâm làm việc gì mà chẳng bậm môi, mặt “nạnh nùng” hì hục đến khi tóc bết đẫm mồ hôi.
.jpg)
Phải rồi, hôm nay cũng chiều hai tám tết rồi. Lẽ ra giờ này đồng chí đã được ba chở về nhà nội, hai ba con mặt lọ lem nhem nổi lửa bập bùng chụm nồi bánh tét rồi, hay ít ra cũng làm chân lon ton cho đồng chí mẹ sai vặt dọn dẹp nhà cửa, bày biện hoa hòe chuẩn bị tết. Mà cũng lâu, ba chưa chở Totto về nội. Ông bà nội lại không biết sử dụng điện thoại thông minh để gọi hình cho Totto xem vườn nhà nội có gì hè. Lần trước ba về cũng đã nửa năm, thấy mấy cành lựu trước sân nhà đã ra trái bói, thấp thoáng dưới nắng sớm hãy còn mấy chùm hoa nở muộn trông chừng thắm lắm, nhụy hoa nhìn mũm mĩm ghê, chắc đậu được quả to đó đồng chí Totto nè.
Nhà nội bên kia sông Quéo, nghe cái tên con sông mà như quặn ruột, quặn gan, đã thấy nghèo, thấy thương. Ngày mới giải phóng, dân bên sông cũng đông, là vùng đất trồng mì chủ lực để cứu đói cả vùng miền đồng cánh bắc sông Côn. Sau này khởi công công trình thủy lợi hồ chứa nước Thuận Ninh, dân mới đổ xô ra đường cái lớn, còn lại đâu chục nóc nhà cũ kỹ lô nhô mà người ta chẳng ngần ngại đặt cho nó cái tên cũng cũ kỹ không kém… ừ thì xóm Cũ. Mãi mấy chục năm nay nhà nước mới cho xây được chiếc cầu - bé thôi, cũng vừa đủ thỏa niềm hân hoan khôn xiết của cái xóm Cũ. Mà cũng kỳ, dân xóm Cũ thì đúng là toàn những con người cũ kỹ. Được chiếc cầu xinh xinh mà vui lắm, dọc hai bên đường vào xóm, ôi thôi thì những cụ ông, cụ bà tha hồ mơ mộng thuở đôi mươi mà trồng đủ loại hoa, khoe đủ sắc màu. Tím thạch thảo có, cúc dại vàng tươi có, mười giờ thì đủ luôn đỏ thắm, hồng duyên, cam vàng ngộ nghĩnh, cả những khóm xướng chi được chăm bẵm, tốt vượt lên đến thắt lưng người lớn chi chít hoa vàng như cả trăm đôi môi trẻ mẫu giáo đồng loạt học bản đồng ca. Ôi sao mà thương, mà yêu! Chưa hết đâu, đoạn vào ngõ nhà nội đồng chí Totto, còn có cả sen trắng tinh khôi mãi một góc trời mùa hạ, hương chớm ngọt dìu dịu như thấm cả vào đất vào sương, thanh bạch hết phần đêm trung tuần tháng sáu. Hít… hà… cái chất, cái hồn con người xóm Cũ đó mà!
Ba tin không phải kêu ca nhiều, đồng chí Totto Bean thông thái cũng hiểu tình cảnh cả nước ta chống dịch như chống giặc cam go thế nào suốt hai năm qua. Chẳng là ngày nào mà đồng chí chẳng khoái trá chăm chú cái tiết mục tuyên truyền 5K của Bộ Y Tế trên ti vi. Cứ hễ thoáng nghe nhạc hiệu là dù đang bận bịu với đống đồ chơi hay là đang mải xua tay, bức đầu bức tóc “kình lộn” với bà ngoại cái vụ bị bắt ép ăn uống này nọ, đồng chí cũng ngỏng cổ tò te xem cái chương trình 5K không chớp mắt như nuốt từng chữ.
.jpg)
Thì đó, cái dịch bệnh đáng ghét cứ đùa dai ú tìm với nhân dân mình ròng rã, nó có chịu ngoan ngoãn về nhà với ba mẹ nó mà tắm rửa rồi vào hang đi ngủ cho đâu. Dịch bệnh đúng là một con sói con không ngoan tí nào, nó thiệt là hư. Chẳng biết có phải do loài người chúng ta đã quá nuông chiều và buông thả để tạo ra con thú hư Corona ngày hôm nay.
Ba biết, đồng chí Totto là chàng trai dũng cảm lắm nè. Nhắc lại, ba càng thêm thương Totto. Từ những ngày còn nằm nôi, lúc Totto bé bằng cái kẹo ấy, đã xuất hiện vệt máu bầm ngang sống mũi. Lúc đầu ba mẹ cứ nghĩ tại đồng chí nghịch quá nên đã đập trúng nắm tay. Chuyện chẳng ngờ về sau cứ mỗi ngày đường gân máu mỗi lớn. Totto được hơn hai tháng tuổi, mẹ mới cho đi khám bác sĩ thì khẳng định đó là cái u máu, họ nói phải phẫu thuật. Nhớ lại ngày đó ba còn thấy lo lắm. Vậy là đồng chí nhỏ Totto Bean của ba phải khăn gói vào tận Sài Gòn để điều trị. Bà ngoại xót dạ quá còn nói: “Tội Totto nhà mình quá, mới còn ẵm ngửa mà đã phải đi vào tận miền Nam để chữa bệnh trong khi nhà ông bà nội cách đây mười cây số lại chưa được về lần nào”.
Chuyến đi xa đầu tiên ra ngoài phố, ba biết Totto cứ thắc mắc tại sao mọi người hay đeo khăn che mặt. À thì ra đó là người lớn sợ con sói nhỏ Corona nó nhìn thấy mặt chúng ta rồi nó theo về tận nhà mà gây bệnh. Totto còn ra vẻ hiểu chuyện nói a a chẳng có vẻ gì là sợ sệt. Đồng chí được vào khám ở bệnh viện Nhi Đồng, bác sĩ bảo đồng chí này còn nhỏ quá chưa điều trị bằng phẫu thuật được nên phải dùng thuốc liên tục mười hai tháng để hạn chế u to thêm rồi mới tính tiếp. Nhớ hôm đầu uống thuốc, quả thật đắng quá nên Totto cứ nhăn mặt, ba mẹ thấy mà thương. Rồi ngày hai bữa, Totto chẳng sợ đắng nữa mà sẵn sàng hợp tác lắm, em mở môi bé xíu chờ đánh ực mỗi khi mẹ lấy thuốc nè. Đó, ba thương và cũng tuyên dương Totto là chàng trai dũng cảm là vậy nè.
Dịch bệnh hai năm nay cứ hoành hành mãi, chẳng tha một ai. Nhà nhà khó khăn, cả nước khó khăn, toàn thế giới cũng chẳng khá hơn, chẳng làm ăn gì được trong cơn bão bệnh tật. Tình cảnh gian nan ấy, cũng may có vài tín hiệu tích cực. Ví như trường hợp con tàu Khải Hoàn Ca Phương Nam của đoàn thủy thủ ba đang chở trên mình tám vạn tấn thép từ Sài Gòn xuất khẩu sang Houston – Hoa Kỳ nè. Bất chấp khó khăn do thiếu hụt nguyên liệu nhưng các doanh nghiệp nước ta cũng đã đảm bảo kịp tiến độ để xuất khẩu và duy trì mặt hàng cốt lõi ví như xương sống của nền kinh tế là các loại sắt thép thành phẩm.
.jpg)
Tết năm nay ba phải xa đồng chí mẹ và đồng chí Totto cũng là chung một chút sức đưa mồ hôi, niềm tự hào của dân ta ra thế giới, tận bên kia bờ Đông phồn hoa của nước Mĩ.
Ấy chà chà, nhà mình bữa cơm thì chỉ toàn rau luộc, khoai luộc, dưa cà mà ba toàn nói chuyện chính sự, ba biết đồng chí có vẻ chẳng hứng thú lắm nè. Có khi ba đang kể lể thế này thì đồng chí đã ngỏng cổ xem ti vi:
“Con cào cào có cái cánh xanh xanh.
Nó bay rất nhanh từ lùm cây sang bụi cỏ...
Con cào cào rất thích thể thao...
Muốn khỏe đẹp thì phải tập thể thao...”
Ba chẳng thuộc nữa, chỉ có Totto là thuộc thôi nè.
À phải rồi, chuyến đi vừa rồi của ba cũng lắm thú vị. Tàu gặp toàn sóng to gió dữ nhưng cũng thi vị lắm. Nhiều hôm ba vừa ôm vô lăng vừa say sóng, ôm xô nôn thốc nôn tháo đến quặn ruột. Hôm nọ, ba trực ca lái đêm, con tàu đi lọt thỏm vào một tâm xoáy áp thấp. Gió rít lên rên siết cấp mười hai, mặt biển thì gào khóc bù lu bù loa lồng lộn nhảy chồm lên. Quần nhau hơn ba tiếng đồng hồ thì một cảnh tượng lạ lùng hiện ra. Gió đột ngột đổi chiều rồi lặng hẳn, biển phẳng như gương, loáng lên bừng sáng từng dải dài mịn màng như vải lụa. Trước mũi mạn phải tàu bừng lên hào quang sáng lóa, không phải kiểu ánh sáng do sấm chớp, từng quầng hào quang xanh ánh lên pha lê khiến ba phải kịp nhắm mắt, chẳng khác gì như vừa bị ánh đèn màu cao áp sân khấu lia vào mắt. Một cảnh tượng kỳ vĩ lạ lùng trong đời đi biển.
Chuyến hành trình những ngày cuối đông mà lại phải đi theo cung vòng lớn, vòng lên mãi Hockaido, qua cửa biển Kanmon - Nhật Bản nên cũng là chuyến đi đầy lãng mạn với những cơn mưa tuyết ào ào trắng mịn. Tuyết phủ trắng thân tàu như tảng băng trôi gần hai trăm rưởi mét chiều dài đang lao phăng phăng về phía bờ Tây nước Mĩ. Một buổi chiều tuyết rơi dày quá, có chú chim mỏi cánh run bần bật trú phía sau khu ca bin tàu. Ba nhặt được chú em nó, đem về phòng cho tá túc hai hôm rồi thả vào một buổi sáng lúc trời ấm hơn nhưng chú ta có vẻ lững thững... không biết có bay nổi giữa Thái Bình Dương bao la.
Rồi vậy đó, còi tàu vừa kéo một hồi dài vang inh inh tiến vào luồng cảng Houston, con tàu ba đã cập bến rồi đó đồng chí Totto thân yêu. Trên cầu cảng, quốc kỳ nước Mĩ đang bay phần phật giữa hai hàng cờ hiệu đủ màu. Hướng mắt về phía xa giữa lòng thành phố hoa lệ, ba đã thấy hiện ra rành rành màu cờ đỏ sao vàng cũng đang phất phới đầy kiêu hãnh càng lúc càng gần... à, ngay bên ngực trái ba đây!
Cười vậy thôi, chứ nắng chiếu vàng rực quá, bất giác giọt nước mắt vừa rơi đánh độp lúc ba đang mải viết những dòng này, mong kịp gửi cho hai mẹ con xem thư như thay mặt ba cùng cả nhà sum vầy chiều ba mươi tết. Ba nhớ và yêu hai mẹ con nhiều lắm! Cả nhà mình cùng gắng giữ gìn sức khỏe chờ đến mùa xuân năm sau gia đình được quây quần bên bếp lửa giao thừa.
Yêu con!
.jpg)
(Gửi mẹ Totto mấy vần thơ khi tàu đang đi vào vùng biển Hockaido-Nhật Bản)
Xuân mơ
Ta đã thấy màu cờ sao Tổ quốc
Đỏ rợp trời khí sắc nhuộm ngàn mây
Gửi nhung nhớ cồn cào cơn trắng muốt
Hướng về Nam chung nhịp vỗ sum vầy.
Xa xôi ấy góc nhà ai vẫn sáng
Lửa bập bùng hương nếp bánh chưng xanh
Sân rét mướt mẹ ngồi mong tin nhạn
Sâu vời vời cay khói bếp long lanh.
Xuân tha thướt len từng con ngõ nhỏ
Ghé qua tôi xuân khẽ hỏi bâng khuâng
Nén hờn dỗi: “Kẻ vô tình sao tỏ?”
Lỡ hẹn hoài lẻ bóng nhạt vườn xuân.
Chiều buông thẳm mi chẳng buồn khép dở
đăm đăm lia mắt cưỡi trùng dương
Thở ào ạt biển gầm gừ ngủ mớ
Cười gã trai mộng mấy chốc vô thường.
Men lai láng chuốc say đời chếnh choáng
Ngang vai gieo khắc khoải thanh tao
Thơm hoa bưởi mịn màng lay gió thoảng
Ngát bay bay hay gió nhắn lao xao...
Ôi dịu ngọt môi hôn nào thật nhẹ
Bờ vai trần bẽn lẽn nắng đong đưa
Ấm bên ngực hôn thêm lần nữa nhé
Ấm tim coi rộn rã khúc giao mùa.
Totto Pa thân gởi – xuân 2022
© Totto pa - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Blog Radio 743: Mang rể về cho mẹ
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.










