Thu đến, bạn làm gì?
2013-07-29 08:23
Tác giả:
-Petit Prince-
Ngọn gió hoang hoải trôi tuột qua những vòm cây xơ xác, kéo tuột những chiếc lá khô giòn tí tách lăn lốc xuống thảm cỏ. Gió đi hoang, vu vơ, cất cho riêng mình khúc tự tình ngây ngất...
Mây lững thững, chợt bay đi, chợt níu lại, thanh xốp và dịu dàng... Nó bần thần đợi gió đến cuốn mình theo những nhịp điệu của mùa mới sang...
Nắng rót nốt những mật ngọt cuối cùng xuống trần gian trước kì nghỉ đông dưỡng sức. Nó không còn gay gắt, cháy bỏng như mùa hạ mà đằm thắm đến lạ kì...
Hình như, mọi cảnh vật mùa thu đều muốn khoác cho mình cái lớp áo ngoài nhẹ nhàng, thanh khiết, gột sạch đi những nhọc nhằn của năm tháng đang dần trôi. Chúng muốn bình yên giữa dòng đời đang tự diễn biến...
Còn bạn đang làm gì?

Cô nữ sinh mê mải cất bước dọc theo lối về đượm hương hoa sữa. Hương thơm ấy, nồng nàn ấy cuốn cô vào những mê say đầu đời, tô lên má hồng những rạng ngời tươi tắn của tuổi 17... Tà áo trắng bay bay... Cô đâu biết rằng cô đang bỏ qua phía sau những ánh mắt ngẩn ngơ, ngóng đợi...
Cậu bé tuổi lên 6 tung tăng cắp cặp đến lớp, cu cậu đang vui lắm nên đôi mắt mới biếc xanh và ngây thơ đến thế! Người mẹ theo sau cũng không kìm nổi hạnh phúc khi nhìn thấy mầm non mình đang vun trồng đang từng ngày lớn khôn. Lá me bay và nụ cười ấm áp ấy như ánh lên giữa chút heo may những tia hi vọng màu hồng...
Bà lão bên quán nước vẫn ngồi đó. Khuôn mặt phúc hậu đã biết nếp gấp của thời gian lấp lánh những niềm vui giản dị. Bà ngồi đó đã mấy chục mùa thu mà vẫn chẳng sợ mình già nua dù cây đa già vốn cùng bà trải những tâm tư đã thành cội nguồn cổ tích...
Trên hiên vắng tầng 5 của bệnh viện, một bệnh nhi khe khẽ mỉm cười, bên cạnh em, cọc dây truyền vẫn làm nhiệm vụ. Từng giọt nước cứ thầm lặng rơi như đang tiếp thêm năng lượng cho nụ cười khoan khoái ấy. Em bé không còn sợ những mũi kim tê tái, niềm vui của em là từ nơi cao ngất này, thả hồn trôi theo những trò chơi mà những bạn cùng chăng lứa đang cùng gia đình tận hưởng nơi công viên đối diện. Em thèm một lần được như thế và đợi chờ ngày chinh phục niềm vui nhỏ nhoi ấy...
Và tôi...
Tôi thích lang thang những quãng vắng, trút sạch mọi stress mà cuộc sống mang lại. Thanh lọc tâm hồn dường như chưa bao giờ là đủ.Tôi muốn ngồi một quán cà phê nơi góc nhỏ... Một mình... ngắm những thứ đang trôi qua trước mắt giống như kẻ vi hành mệt mỏi dừng chân chiêm nghiệm lại hành trình vừa mới qua đi...
- Đã lỡ cái gì rồi?
- À, đây rồi, chính là nó!
Lòng tôi, thỉnh thoảng tự reo lên những thang âm câm lặng... Hương cà phê quện trong sóng sánh hương mùa thu mơn man cánh mũi rồi theo khí quản đến lấp đầy những phế nang, căng tràn trong lồng ngực những si tình bé bỏng...
“Mới đây thôi, lại đã tháng tám rồi
Đường ta về, chùng chình sương dẫn lối
Mùa thu về cùng gió, hương tụ hội
Ta bần thần nhớ những ngày xa xôi...”
• Bài dự thi của Nguyễn Xuân Vinh <nguyenxuanvinh.18892@>
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống



