Tháng 12, viết cho người con trai em đã từng yêu nhất
2013-12-12 08:56
Tác giả:
Một ngày, đằm mình trong mưa bụi với những con chữ nhảy nhót tới lui không ngừng, chợt thèm một vòng ôm ấm áp siết chặt, thèm một cái nắm tay qua đường an yên, bình lặng. Xa như thế. Chợt muốn nhắn cho người cũ cái tin sau bao nhiêu năm im lặng không nói: “Anh à, nếu đến 28 tuổi mà anh vẫn chưa yêu ai, lúc đó chúng mình lại yêu nhau nhé!”. Rồi sửa sửa, xóa xóa: “Anh à, chúng mình yêu nhau nhé!“
Tấp vào một quán cafe wifi bên đường, háo hức bật máy lên, bỗng sững lại trân trối nhìn vào màn hình.
Chúng ta bắt đầu tình yêu bằng nỗi nhớ, và chẳng ai ngờ, kết thúc một tình yêu cũng thường là nỗi nhớ! Việc thầm yêu một người dường như cũng giống như loài rêu mọc ở nơi tối tăm ẩm ướt, tuy chẳng ai biết đến, nhưng vô tình lại xanh tốt um tùm.

Mưa phùn day dứt bên khung cửa, nhạt nhòa dưới ánh đèn cao áp vàng vọt.
Có ai đó đã nói ảo tưởng là con quỷ nguy hiểm nhất trong lòng mọi người con gái, mà chúng, lại thường sống bằng việc gặm nhấm và tự thêu dệt những điều huyễn hoặc trong sự chờ đợi ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác.
Cuối cùng, lại đã đến muộn .
Cuối cùng, vẫn cứ là bước đi trước khi em kịp gõ cửa.
Cuối cùng, anh không đợi được, mà em, lại cũng đã bỏ lỡ.
Cuối cùng, em cũng đã tìm ra lời đáp cho sự im lặng ngần ấy năm . ừ. chỉ là vì không yêu. từng ấy thời gian, em và anh cùng im lặng, để rốt cục, em hiểu rằng, có những thứ, lẽ ra đã phải buông bỏ từ rất lâu, rất lâu rồi .
Những cuốn sách em đọc luôn nói rằng khoảng cách sẽ chẳng bao giờ là vấn đề cho 1 tình yêu đích thực.
Vậy là, em đã tin.
Vậy là, em đã sai.
Khoảng cách cuối cùng vẫn cứ là khoảng cách.
Đêm. Lạnh.
Mùi bắp nướng cuối ngõ phảng phất nôn nao. Hơi ấm từ bếp than hồng tỏa lên, nổ tí tách bên hè phố vắng tênh. Bà cụ bán hàng sửa lại chiếc khăn len cũ sờn trên cổ đứa cháu ngồi co ro sau gánh hàng, trên chiếc khăn mỏ quạ vương những cánh hoa nhỏ xíu bé xinh. Em buông chiếc khăn của mình xuống, đôi mắt to tròn ngước nhìn đầy vẻ ngạc nhiên. Chiếc khăn ấy, đan vì một người, không đủ dũng cảm để trao đi nên luôn giữ bên mình, để những ngày giá lạnh, an ủi bản thân rằng người ấy vẫn ở đây, nơi ngực phải một trái tim, đập nhẹ nhàng. Nhưng có lẽ bây giờ, cũng đã không cần nữa rồi.
Hoa sữa vẫn nở từng chùm, chênh chao, thơm ngọt và nồng nàn. Cổ Ngư lặng ngắt giữa dòng người vội vã.
Lặng lẽ bỏ điện thoại xuống, những lời muốn nói trôi ngược về cổ họng, đắng ngắt, chát chúa.
Lặng lẽ gửi một email, thở dài. Đưa tay đuổi bắt làn khói từ mũi mình phả ra, ngây ngốc.
Lầm lũi bước đi.
Những hạt mưa bé xíu rơi rơi đọng lại trên vành áo, im lìm thấm vào từng thớ vải. Lần đầu tiên nhận ra, Vai em nhỏ gầy chênh vênh dưới ánh đèn đường phủ hắt. Thì ra, với một người, chiếc bóng là thứ chẳng bao giờ rời xa , chẳng bao giờ ly biệt, chẳng bao giờ phản bội, chẳng bao giờ làm tổn thương.
Có lẽ cần sắp xếp hành trang. có lẽ những chuyến đi mới sẽ gạt bớt nguôi ngoai thương nhớ cho những chiều chạm khẽ hanh hao.
Em, sẽ lại lên đường như bao nhiêu năm nay, để quên rằng , em đã từng yêu, đã từng yêu một người đến mức đánh mất bản thân như thế.
Thoảng tiếng dương cầm, tiếng hát của gã say nào vang lên đứt quãng chập chờn rồi chìm nghỉm trong cơn gió đầu đông ào ạt thổi đến rét buốt tê tái.

Em chờ anh và anh lại chờ người,
Như trò chơi ú tim đi tìm người của con trẻ
Thôi, em dừng lại và ta chia tay nhé
Để anh trở về với nỗi nhớ thương.
Em xin giữ lại một tình yêu đơn phương,
Giữ lại một trái tim đã tìm nhầm chỗ
Giữ lại một em, từng hăm hở háo hức
Yêu một người, người đó chẳng yêu em...
• Gửi từ An Phuong <duongnguyenanphuong@>
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.


