Tết Việt trong tim tôi
2013-02-11 08:35
Tác giả:
- Mẹ ơi đã mấy giờ rồi mẹ! Mẹ nhớ gọi con đó, mẹ gọi con dậy sớm để cho con đi với nhé.
Cả suốt 1 đêm tôi thao thức không chịu ngủ vì mong trời mau sáng, vì sợ mẹ tôi không cho đi chợ cùng nên nhắc mãi kẻo mẹ quên. Nhưng rồi thức mãi, mệt, buồn ngủ nên tôi lại lăn ra ngủ quên mất và khi tỉnh dậy thì trời đã sáng, mẹ đã đi chợ từ lâu, bố tôi cùng mấy anh chị cũng đã bắt đầu quét dọn nhà cửa cả rồi. Thế là không được đi chợ Tết, tôi lăn ra khóc đến sưng cả hai mắt, giận mẹ tôi đến mấy ngày. Đến giờ khi mình đã lớn khi năm hết, Tết đến, Xuân về thì lòng tôi lại xốn xao, muốn mình làm trẻ con thêm 1 lần nữa. Bởi vì chắc có lẽ trẻ con đợi Tết để được ăn nhiều quà bánh, nhận nhiều bì lì xì; nhà nhà, người người đợi mùa xuân, đợi năm mới, còn tôi đợi gì đây? Lòng nặng trĩu, phải chăng tôi hoài cổ, tôi không đợi mà tôi nhớ, tôi nhớ cái Tết mà được mẹ dẫn đi chợ Tết, được mẹ mua quà vặt cho ăn, được hít thở không khí của chợ Tết quê, có gì đó đằm thắm, dân dã, sao mà thân thương, nồng đượm. Giờ mẹ tôi đã già, cái chợ quê năm nào cũng không còn nữa, mẹ không đi chợ được cùng tôi, tôi nhớ lắm cái chợ quê vào dịp Tết, nhớ hơi ấm của mùa Xuân đang quấn lấy người đi trên mọi nẻo đường, ngóc ngách, thôn ngõ.
Quê tôi cũng nghèo lắm, mảnh đất của miền trung lại nắng lắm, mưa nhiều nhưng lại ở gần đường quốc lộ 1A nên cũng thuận tiện đủ điều, giao thông không cách trở, khó khăn như bao miền quê khác. Qua thời gian, quê tôi cũng đổi da, đổi thịt từng ngày. Tôi cũng hay đi chợ nhưng không hiểu sao những ngày giáp Tết, không khí mùa Xuân tràn về nơi miền quê nhỏ nên tôi hay ai đi nữa cũng thấy nó trở nên chật chội, bé nhỏ nhưng ấm áp làm sao.

Chợ Tết quê tôi bắt đầu nhộn nhịp, đông đúc từ ngày 20 trở đi, (khoảng 20 tháng Chạp cho đến 30 tháng Chạp), phục vụ cho nhu cầu mua sắm, chuẩn bị cho ngày Tết. Chợ Tết quê tôi cũng như chợ quê ở nhiều vùng miền khác, để phục vụ cho nhu cầu tiêu dùng của người dân trong ngày Tết họ bày bán nhiều mặt hàng, nhưng nhiều nhất là các mặt hàng phục vụ cho tết Nguyên Đán, như lá dong, gạo nếp để gói bánh chưng, hoặc nấu xôi, gà trống, các loại trái cây dùng thờ cúng (ngũ quả) để cúng tổ tiên… cho đến áo quần, và nhiều vật dụng, hàng hóa khác nữa. Chợ Tết sẽ rất buồn, thiếu không khí xuân khi không có những cành mai, nụ tầm xuân và những gánh hàng hoa.
Tôi nhớ rất rõ cái năm đó tôi đi chợ Tết với mẹ, chợ dù ở quê nhưng người đông như mắc cửi, tôi để ý con nít cũng đi chợ rất nhiều chứ không riêng gì tôi. Họ nói rất nhiều, ồn ào, pha tạp mọi thứ âm thanh, tôi không nói gì, họ dẫm đạp, chen lấn ở mua sắm tấp nập, lúc đó mẹ phải bế tôi lên. Tôi rất thích bóng bay, pháo tép nên bắt mẹ mua cho bằng được. Những sở thích, cũng là kỉ niệm làm tôi nhớ mãi. Giờ tôi đã lớn, cái chợ quê ấy không còn nữa nhưng tôi lại thấy bùi ngùi, lâng lâng khi đất trời lại sang Xuân. Và đâu đó trên mảnh đất hình chữ S này, vẫn còn có những góc chợ quê, nơi sẽ làm ấm lòng những kẻ hoài cố hương như tôi mỗi khi Tết lại về.
Người Việt có câu “mồng bốn chợ ma, mồng ba chợ người” nên chợ ở quê tôi cũng được họp phiên đầu năm là mồng ba Tết (ngày 3 tháng 1 âm lịch), đi chợ Tết cũng để thỏa mãn một số nhu cầu mua sắm để thưởng ngoạn, để lễ bái như hoa tết, những loại trái cây, đặc biệt là dưa hấu và những loại trái có tên đem lại may mắn như mãng cầu, dừa, đu đủ, xoài,... Những loại chợ Tết đặc biệt cũng sẽ chấm dứt vào trước giờ Ngọ giao thừa.

Chợ Tết là hình thức văn hóa đặc biệt của Việt Nam – 1 nước nông nghiệp gắn liền với nền văn minh lúa nước, chợ Tết được diễn ra nhiều nơi từ các đô thị cho tới vùng nông thôn, đến các vùng núi rừng, vùng cao, vùng xa cho đến ở chợ Tết của kiều bào ở hải ngoại. Chợ Tết cũng là một trong những phong tục vui Xuân của người Việt Nam là đi chợ Tết để cầu duyên, cầu tài lộc, mua may bán đắt. Chợ Tết xưa mang nhiều nét đẹp truyền thống của dân tộc Việt Nam. Ngày nay khi quá trình đô thị hóa diễn ra mạnh mẽ, khi các nhà hàng, siêu thị, coopmart… rất nhiều và đáp ứng mọi nhu cầu tiêu dùng của người dân trong ngày Tết nhưng với tôi thì 1 góc chợ Tết ở quê là nơi neo đậu tâm hồn tôi – 1 nét đẹp của văn hóa Việt. Trong cuộc sống hối hả thường nhật, sự bề bộn của những lo toan chắc hẳn chúng ta sẽ quên đi những một góc chợ quê, 1 sự ồn ào, náo nhiệt khi đất trời vào Xuân. Hi vọng rằng khi xã hội đã phát triển, phồn hoa thì hình ảnh chợ quê ngày Tết vẫn phảng phất, lưu giữ về 1 nét đẹp trong tâm hồn người dân Việt.
- Bài dự thi của Lê Thạch Thi - miencattrang73k
Để bình chọn bài viết này mời bạn để lại bình luận - phản hồi cuối bài viết!
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống



