Ta có nghìn năm đợi một người
2015-04-07 01:00
Tác giả:
blogradio.vn - Độc thân, không còn là hoàn cảnh bất đắc dĩ, mà là một thời kỳ bất cứ ai cũng phải trải qua trước khi tìm được một nửa của riêng mình. Vậy liệu ta có thể dành nghìn năm đợi một người không?
Cuộc sống muôn màu, luôn có nhiều lý do cho sự cô đơn.
Năm 15 tuổi, em tin rằng, sẽ có một chàng hoàng tử cưỡi bạch mã tìm đến, chờ em dưới ban công đầy nắng.
Năm 18 tuổi, em tin rằng, chàng trai sát cánh cùng em trong mỗi ước mơ cũng sẽ nắm lấy tay em, cùng em đi dưới cơn mưa.
Năm 22 tuổi, em chỉ mong rằng, sẽ có một người đàn ông mạnh mẽ sẵn sàng chấp nhận con người em, đồng hành với em đi đến hết cuộc đời.
Năm 25 tuổi, và những năm sau đó…

Mỗi ngày trôi đi, em thay đổi một ít, giá trị niềm tin cũng thay đổi một ít. Khái niệm "mãi mãi" cũng không còn. Thay vào đó là sự hoài nghi, có khi là hoang mang, biết chấp nhận thực tế hơn. Em dần hiểu rõ cuộc sống có những quy tắc bất thành văn, hiểu rằng rất nhiều người đến với nhau vì lợi ích, gắn bó với nhau cũng vì lợi ích. Sự lãng mạn, niềm vui như một vì sao mai nhỏ, chớm sáng chớm tắt.
Du Tử Lê viết:
Em có buồn riêng mỗi sớm mai
Con đường có những đoạn chia phôi
Ngọn cây có những trời giông bão
Ta có nghìn năm đợi một người?
Em lần lượt chứng kiến rất nhiều cảnh hợp - tan. Và sự vô thường như vậy, khiến em âm thầm mắc một hội chứng, mà có lẽ không ít người cùng mắc phải: "Hội chứng sợ yêu". Trái tim từng bị thương đâu phải đôi lần, mà mỗi khi chớm rung động lại, cảm xúc vụt đến nhanh chóng chuyển thành nỗi hoài nghi. Giống như khi ta từng ngã xe rất nhiều lần, mỗi khi có tiếng động mạnh, vô thức giật thót mình, bóp thắng nhanh hay rời khỏi hẳn chiếc xe. Từ sợ yêu, đến lười yêu, chán yêu… tất cả những cảm xúc này không hẳn là tích cực, nhưng em dần nhận ra rằng, không ai trong đời mình có thể tránh khỏi những phút nản lòng.
Không phải ngẫu nhiên mà hình tượng Soái ca như Hà Dĩ Thâm, Lục Lệ Thành, Tống Dực hay những đại thiếu gia kiêu ngạo mà chung thủy như Tsukasa mãi mãi sống trong lòng độc giả. Không phải người xem kỳ vọng vào hình ảnh ấy, càng không cần trốn chạy thực tế. Mà đó là cách những người độc thân, như em, và rất nhiều thiếu nữ khác tin rằng một tình yêu đích thực, không vụ lợi, không tính toán còn tồn tại ở đời thực. Và cũng để tin rằng, chỉ cần mạnh mẽ cố gắng, thời gian tươi đẹp sẽ luôn tìm tới. Và độc thân, không còn là hoàn cảnh bất đắc dĩ, mà là một thời kỳ bất cứ ai cũng phải trải qua trước khi tìm được một nửa của riêng mình.
- Vậy liệu ta có thể dành nghìn năm đợi một người không?
- Tất nhiên, nếu người ấy xứng đáng.
VictoriaP
Bài tham dự cuộc thi viết “Độc thân không cô đơn”. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận và chia sẻ link bài viết này lên các mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc. Bạn cũng có thể chia sẻ lại link bài viết này từ fanpage BlogViet Vietnamnet

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.


