Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ta có hẹn với tháng 5

2017-05-03 01:35

Tác giả:


blogradio.vn - Ta có hẹn với tháng 5, có hẹn với cảm xúc chơi vơi, bồi hồi, xao xuyến chẳng nói lên lời. Tháng 5 khiến tôi nhận ra nhiều ý nghĩa thực sự về cuộc sống, khiến cho ai đó bất giác nhớ về mới tình đầu, nhớ về gia đình, nhớ về những kỉ niệm quen thuộc… Tôi đang nghĩ liệu mùa hè của 10 năm sau, 28 tuổi, đủ trưởng thành và lí trí, tôi có còn muốn quay trở về những tháng ngày 17 này không? Dù có thế nào hôm nay tôi cũng sẽ sống hết mình để khỏi phải lãng phí thanh xuân.

***



Nghe bài hát Ta có hẹn với tháng 5 - Nguyên Hà

Ngày 1/5, tôi vẫn bù đầu ở nhà với đống bài tập sắp đến hạn nộp. Tôi phát cáu lên mất. Dừng lại nghỉ ngơi một chút, tôi mở list nhạc lên, chẳng biết có phải tình cờ không, điện thoại phát bài hát mà tôi từng rất yêu thích: “Ta có hẹn với tháng 5” - Nguyên Hà. Nhạc lạ tai, ca từ giản dị, mộc mạc, giọng hát ấm áp đó đã chạm vào trái tim tôi ngay từ lần đầu nghe trên Radio. Kì lạ lắm, nghe xong tối cứ thấy long buồn nhè nhẹ, nỗi buồn không dữ dội mà da diết từ từ thấm vào từng tế bào. Mỗi khi rảnh tôi lại mở lên nghe, thi thoảng ngân nga vài câu ngẫu hứng, nó đến với tôi nhẹ nhàng tự nhiên như thế đó, giống như ngoài kia trời đang chuyển dần sang mùa hè.

Tôi vươn vai, mỉm cười đứng dậy nhìn ra ban công, chậu hoa dừa cạn vốn tưởng đã chết trong mấy ngày mua đông, gần đây đang sống dậy xanh tốt. Tôi tưới nước cho nó, vô tình nhận ra những nụ hoa nhỏ bé, hồng nhạt đang lấp ló nhô ra. Lại nói về loài hoa dừa cạn, mùa hè của tôi bắt đầu là khi hoa dừa cạn bắt đầu nở. Tôi thấy loài hoa này khá hợp với mình, chẳng cần chăm sóc cầu kì, chẳng cần tưới nước quá nhiều, nó là kết quả của một cuộc dạo phố để tìm một loài cây mới thế chỗ cho mấy cây hoa mười giờ chết khô vì tính đãng trí của tôi. Nói thì cũng thật nực cười, tôi quên tưới mấy ngày, nó héo lại trông như mấy que củi khô. Hơn nữa tôi cũng cần một việc gì đó để làm mỗi khi căng thẳng, tỉa cây chẳng hạn…

  Ta có hẹn với tháng 5

Ta có hẹn với tháng 5, hẹn với cái nóng mới chớm của mùa hè. Nó làm chậu hoa của tôi héo rũ, ả mèo nhà tôi cũng vì thế mà lười hơn, nằm dài ở sân để tận hưởng ánh năm sớm. Chợt nhớ hồi còn nhỏ cứ hôm nào nắng nóng là lại hì hục tự làm vài con búp bê cầu mưa treo lên khung của sổ gần bàn học. Hồi đó tôi khá trẻ con và dễ tin vào mấy truyền thuyết trong các bộ phim hoạt hình của Nhật. Tôi có một niềm tin mạnh mẽ rằng cái gì chỉ cần muốn là đều có thể thực hiện được nhưng mãi về sau mới nhận ra rằng cuộc đời thực sự chẳng giống như hồi bé tẹo nào. Tôi vẽ lên mặt nó mắt, mũi, môi cười để mỗi khi có gió, nó sẽ được tự do tha hồ mà xoay xoay. Thói quen đó tôi đã không còn giữ từ lâu rồi, nhưng thực lòng tôi vẫn muốn trở về cái thời vô lo vô nghĩ đó… Tháng 5, mùa hè, bầu trời trở nên trong xanh hơn, cũng vì thế mà con người dễ mở lòng để đón nhận những điều qúy giá.

Ta có hẹn với tháng 5, hẹn với những cơn mưa rào đầu mùa bất chợt vội đến vội đi. Mưa dễ khiến tâm trạng ta trở nên sâu sắc hơn, làm cho ta hồi tưởng về một mảnh kí ức xưa cũ nào đó. Đối với tôi, con người trên thế giới được chia làm 2 loại: một là thích mưa, còn lại là không thích mưa, tôi thuộc loại thứ nhất. Bởi lẽ tôi yêu cái mùi ngai ngái của đất trước khi mưa, yêu những bong bóng nước mưa ngoài sân, yêu cái cảm giác được bao bọc bởi làn nước mưa trong trẻo mà lạnh lẽo mỗi lần tắm mưa. Người ta bảo khi thất tình, hãy đắm mình trong cơn mưa mùa hè để nước mưa che đi những giọt nước mắt, khi đó bạn có thể tha hồ khóc mà chẳng sợ ảnh nhìn của mọi người. Mưa, tôi thường nghe Radio, ngắm những giọt mưa bay trong không trung, cuốn phăng đi những điều không tốt. Để sau cơn mưa, trời lại sáng, để ta nhìn thấy cầu vồng, lại được đón nhận những điều tốt đẹp…

Ta có hẹn với tháng 5, hẹn với mùa hoa phượng, hoa bằng lăng nơi góc sân trường. Hoa phượng đỏ rực mãnh liệt, hoa bằng lăng tím đến nao lòng, khiến cho trái tim mỗi người học trò loạn nhịp, khiến cho mỗi học sinh cuối cấp chẳng thể kìm lòng mà viết nên những vần thơ dành tặng cho tuổi học trò sắp qua.Tiếng ve cũng bắt đầu ngân nga, hòa vào tiếng trống trường níu bước chân của tuổi thanh xuân. Mai sau dù có đi muôn nẻo, ta cũng khó lòng quên được cây phượng vĩ nhuộm đỏ cả một góc sân trường, chẳng thể quên đám bạn ngồi chơi ở ghế đá dưới gốc bằng lăng. Hoa bằng lăng nhẹ nhàng đáp xuống vai họ rồi bất giác mỉm cười. Hoa phượng chất đầy giỏ xe, được ép khô trong cuốn lưu bút đầy những lời chân thành mà xúc động đến nghẹn ngào. Tuổi học trò, con đường mà mỗi người chỉ được đi qua duy nhất 1 lần trong đời, mãi về sau mới nhận ra có một số thứ dù có muốn cũng chẳng thể nào được nữa rồi. Đó là ánh mắt ngọt ngào của cô bạn cùng bàn, là nụ cười của cậu bạn bàn trên khiến cả thế giớ bỗng chốc trở nên nhỏ đi chỉ vì nụ cười đó, là mỗi lần đi học muộn, nhìn thấy bác bảo vệ thì chạy hết sức có thể vào cổng trường…

  Ta có hẹn với tháng 5

Thầy cô cấp 3 nói quả không sai chút nào: “Ba năm học cấp 3 quả thực rất ngắn, chỉ như một giấc mơ, vừa nhắm mắt đã vội vàng mở mắt ra, chỉ chậm một giây thôi là mọi thứ xung quanh, bạn bè, thầy cô biến mất, thanh xuân cũng vì thế mà chỉ còn mình ta bước đi”. Tháng 5 đến, học sinh bước vào những kì thi hết sực quan trọng, đôi khi thấy bức bối vì áp lực thi cử nhưng, mãi về sau, khi lớn lên, mới nhận ra ngoài kia còn nhiều gánh nặng thực sự đặt lên đôi vai, có khi lại thèm cái cảm giác ngồi trong phòng thi ngày nào… Vì thế khi còn có thể, hãy sống hết mình vì tuổi trẻ, vì những đam mê để mai sau khỏi phải hối tiếc bất cứ điều gì…

Ta có hẹn với tháng 5, có hẹn với cảm xúc chơi vơi, bồi hồi, xao xuyến chẳng nói lên lời. Tháng 5 khiến tôi nhận ra nhiều ý nghĩa thực sự về cuộc sống, khiến cho ai đó bất giác nhớ về mới tình đầu, nhớ về gia đình, nhớ về những kỉ niệm quen thuộc…

Tôi đang nghĩ liệu mùa hè của 10 năm sau, 28 tuổi, đủ trưởng thành và lí trí, tôi có còn muốn quay trở về những tháng ngày 17 này không? Dù có thế nào hôm nay tôi cũng sẽ sống hết mình để khỏi phải lãng phí thanh xuân.

© Vương Việt Huy - blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chiều ru vườn nắng

Chiều ru vườn nắng

Tôi thèm ngắm mặt trời cam rực buổi hoàng hôn, mỗi một khắc lại khuất dần sau những rặng cây rậm rạp phía bên kia hồ.

Đoạn Đường Xa Quê Hương Trên Con Đường Tìm Kiếm Ước Mơ

Đoạn Đường Xa Quê Hương Trên Con Đường Tìm Kiếm Ước Mơ

Tết là nỗi nhớ nhà, nỗi lo lắng về sức khỏe của gia đình, và áp lực phải kiếm tiền để chăm sóc cho họ. Tôi muốn chia sẻ về cảm giác cô đơn và bất lực, nhưng cũng về ý chí và quyết tâm của bản thân để vượt qua mọi khó khăn và mang lại hạnh phúc cho gia đình.

Sắc xuân Điện Biên

Sắc xuân Điện Biên

Khí thế hăng say xây cuộc sống Thẳng đường vươn tới sáng tương lai Xòe hoa nhẩy sạp say đêm hội Mừng xuân đón Tết khắp đó đây Hương xuân tràn ngập dải biên cương.

Tết Xa

Tết Xa

Thêm một mùa Tết xa quê Nỗi nhớ cha mẹ con nào khôn nguôi Ngày xuân tê buốt cõi lòng Chỉ mong một ngày về bên gia đình

Lời Người Bạn Thân

Lời Người Bạn Thân

Trong cơn say bạn thốt lời bộc bạch Trách hờn người đã quá vô tâm Mười mấy năm thương nhớ âm thầm Một người bạn bao năm gắn bó.

Phải trưởng thành thôi

Phải trưởng thành thôi

Định nghĩa về sự trưởng thành theo quan niệm xã hội thì tớ sẽ không nhắc đến ở đây, các cậu đang ở độ tuổi nào? Cậu đang trải qua vấn đề gì trong cuộc sống? Tuy ta không chung hoàn cảnh, không biết nhau là ai nhưng chúng ta có chung một đặc điểm là chúng ta đang tồn tại.

Yêu quê hương

Yêu quê hương

Củ khoai, hạt thóc vẫn là hương quê Bờ tre kẽo kẹt trưa hè Câu chèo vẫn ngọt, làng nghề vẫn say Xa quê bẩy chục năm nay Tiếng quê vẫn đậm không thay đổi nào

Đưa em về nơi có mùa xuân

Đưa em về nơi có mùa xuân

Đưa em về nơi có mùa xuân Nơi thơm lừng hoa xinh trái ngọt Ngồi bên nhau ta lặng nghe chim hót Có em rồi ngày tháng thật bình yên.

Xin đừng đặt quá nhiều kỳ vọng vào con

Xin đừng đặt quá nhiều kỳ vọng vào con

Kỳ vọng của bố mẹ là mục tiêu mà con muốn thực hiện. Nhưng đôi lúc nó trở thành một gánh nặng mà con không thể nào có thể bỏ xuống được.

Nhớ em

Nhớ em

Sự xuất hiện của em giúp cuộc sống của tôi bước sang một trang mới.Tôi không còn mơ màng và chán nán như lúc trước. Sự tồn tại của em giúp tôi nhận ra bản thân mình thật vô dụng

back to top