Ta bước ngang qua đời nhau
2018-01-26 01:35
Tác giả:

Mấy ngày rồi Tây Nguyên ướt đẫm những màn mưa, những cơn mưa nhỏ rả rích, dầm dề từ ngày này qua ngày khác.
Vậy mà em lỗi hẹn một lời hứa cho người buồn rầu thương nhớ. Ta cô đơn, cao nguyên khắc khoải sang mùa, nỗi đợi chờ bỗng hóa thành đoản khúc ru uể oải những âm điệu cuối cùng rồi bặt tiếng xuống nấm mồ tuổi trẻ. Ta còn đang lang thang tìm kiếm khu vườn địa đàng bên những ô cửa nhìn xuyên qua khung trời mới lạ, bỗng dưng con đường ngắn lại, chơi vơi một góc đời riêng…
Chúng ta trôi dạt trên số phận với những mối lương duyên không ai định trước, những cuộc gặp gỡ, những mối tình, những niềm đau. Rồi một ngày ta sẽ nhận ra đã không còn buồn với những cơn gió lướt qua cuộc đời của riêng mình nữa, ta quên đi không chỉ một người mà còn rất nhiều những hình dung khác. Nhưng, rời xa như thế nào là do chúng ta quyết định, xa nhau một cách bình yên hay giông bão, xa nhau bởi chẳng cần nhau hay chỉ là vấn đề về về sự ích kỷ trong cảm xúc? Là cái tôi của người đàn ông quá lớn, hay bởi sự nhạy cảm của người phụ nữ khiến cho sự tinh tế về cảm nhận bỗng trở nên quá xa vời, chẳng phải như vậy là dửng dưng quá hay sao?
Ngày hôm qua, mưa có tiếng tí tách của luyến thương và tiếc nuối, có mơ hồ cô gái xa xôi, ta ngồi lắng nghe đôi ba câu chuyện bâng quơ của chốn thị thành, xem vài bức hình của một góc quán yên bình nào đó…
Ngày hôm qua, có những buổi sáng biếng lười nằm nghe rả rích mưa rơi. Có những tâm tư còn chưa khô hẳn cứ chảy miên man theo những dòng nước trong veo đổ xuống từ mái hiên nhà.
Ngày hôm qua có buồn, có vui, có nghẹn ngào và thổn thức…

Và ngày hôm qua của ngày mai, ta có gì? Hay chỉ giản đơn là những tan hoang thiêu đốt hồn ta trong những đêm dài bất tận? Chắc không đâu, lòng còn hằn sâu vết cứa thời gian trong những bí mật của mối tình đầu, hẳn là một vài suy tưởng hư vô không khiến cho lòng người càng thêm phiền não. Sẽ vẫn là nụ cười, nhưng có lẽ nụ cười ấy được tạo nên từ những đan xen của vô chừng cảm xúc, không hẳn là hạnh phúc, nhưng chắc chắn chẳng phải buồn đau!
Cuộc sống cuốn chúng ta vào những ngã rẽ không ai chờ đợi, giữ sao được một người thuộc về nơi chốn thanh yên? Ta như kẻ viễn khách phiêu bạt ngủ quên trên chặng đường của mớ tư tình ngày cũ, em lại là cơn gió lãng du kiếm tìm một chốn trời xanh. Ta đứng bên thềm ngày tháng xa nhau cất lên bản tình ca cuối cùng mập mờ như sương khói. Ta gửi tặng em một áng thơ tình khép lại ước mơ về những ngày rong ruổi, về suối nguồn của thanh xuân.
Ta bước ngang qua đời nhau, ném cho nhau một mớ bùi ngùi đầy ắp những xót xa và bối rối. Lòng còn ngổn ngang với bao bề bộn bao năm chưa được sắp xếp trong lòng, nay lại thêm một ngăn khóa đầy tràn bởi cái ngoảnh đầu của một người xa lạ. Mỗi một phút trôi qua đều là quá khứ của ngày mai, cuộc sống liệu có đủ dài cho ta cứ lạnh lùng bước đi?
© Phương Phương – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống









