Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sự hài hước

2012-12-26 11:55

Tác giả:



Bình chọn bài viết bằng cách nhấn vào nút Chia sẻ (share) lại nội dung thông tin dẫn lại bài viết này tại FanPage của Blog Việt

Bài dự thi Cuộc sống vẫn tươi đẹp

Sự hài hước là gì? Là khi chúng ta có thể nói, cười và làm người khác cười trong những tình huống “không có gì là buồn cười”. Điều này nghe có vẻ khó khi cuộc sống của chúng ta đầy rẫy những khó khăn: tôi không xinh nên khó tìm người yêu, không có bằng cấp nên không xin được việc làm, tôi khuyết tật nên trong sinh hoạt hàng ngày phải có người trợ giúp và còn nữa, tôi sinh ra đã không có khiếu hài hước rồi. Thế thì làm sao tôi có thể hài hước được?

Vậy chúng ta có thể học để hài hước được không? Nếu câu trả lời là KHÔNG thì bạn giống tôi cách đây 3 tháng rồi đó. Tôi nghĩ hệt như vậy cho đến khi gặp phải “cú sốc về chiều cao và tình trạng cô đơn không người nói chuyện”.  

Câu chuyện của tôi bắt đầu bằng một công việc ổn định và cuộc sống bình yên, ngày nào cũng thế tại Việt Nam. Rồi tự nhiên cơ hội đi du học bốn tháng tại Đan Mạch đến, tôi quyết định khăn gói lên đường, lòng đầy tự tin. Phơi phới chưa được một ngày thì gặp ngay “cú sốc về chiều cao”. Dù ở đâu thì tôi cũng chỉ cao 1 m 20 nhưng ở Việt Nam, mọi người chỉ khoảng từ 1 m55 đến 1m70 thôi. Tất nhiên, cũng có một số nhóm người đột ngột cao trên 1m80 nhưng không nhiều nên hoàn toàn có thể tránh tiếp xúc với họ được. Tự hào mà nói, ở Tổ quốc mình, khi đứng, tôi cao đến eo hoặc nách người khác hẳn hoi.

Thế mà sang đây, 1m80 đã bị coi là nhỏ con. Cao 1m85, 1m90 là bình thường, thậm chí trên 2 m cũng không có gì là lạ. Và giờ đây, nơi đất khách quê người, khi đứng, tôi chỉ cao đến hông người khác. Thế thì làm sao có thể tự tin đứng nói chuyện với họ được?

Phải làm gì đây? Có hai cách. Cách thứ nhất là ngồi một chỗ đợi người ta đến nói chuyện vì khi ngồi, tôi không thấp lắm. Thì tôi đã ngồi đợi rồi, cả buổi mà có lẽ nếu kiên trì hơn thì ngồi cả tháng cũng chẳng có đến hơn 2 người đi qua chào.  Ở Đan Mạch, nếu muốn người khác biết đến sự tồn tại của mình thì tôi phải chủ động chạy đến nói với họ là tôi đang sống đây này. Cách thứ hai là cư xử giống như đang bị nghi ngờ phạm tội nên có giữ “Tôi có quyền giữ im lặng”. Khổ nỗi, trong các bộ phận của cơ thể tôi thì mồm và não là hai phần linh hoạt nhất. Chúng không thể ngừng hoạt động quá 2 giờ đồng hồ. Ngừng nói và ngừng phân tích thông tin là hai hình thức trừng phạt dã man hơn bất kỳ hình thức nào.

Cực chẳng đã, tôi bèn quyết định chọn cách một. Tôi lờ đi việc mình là người thấp nhất trường và khi đứng phải hết sức cẩn thận đừng để mặt mình bị xô đẩy vào phần sau cơ thể người đứng trước. Tôi mạnh dạn đứng nói chuyện với những người cao to gần gấp đôi hoặc gấp bốn lần mình. Thế mà vẫn không xong. Thật lòng mà nói, với người Đan Mạch, không dễ bắt chuyện và lại càng khó hơn để kéo dài câu chuyện với họ. Hầu hết họ mắc bệnh ngừng. Khi mình ngừng hỏi hoặc ngừng nói thì họ cũng ngừng luôn. Vấn đề này thì các bạn châu Phi phàn nàn chán chê mỏi mệt và cuối cùng chán đến nỗi chỉ nói chuyện với nhau hoặc với nhóm sinh viên người Nhật. Tôi không muốn làm như vậy vì tức. Tức thứ nhất là vì tôi sang đây để gặp, học hỏi và kết bạn với người Đan Mạch cơ mà. Tức thứ hai là nếu không vượt qua được thử thách thì kém quá.

Tại sao họ mắc bệnh ngừng? Có lẽ do câu chuyện của tôi không đủ thú vị để thu hút họ, lại thêm rào cản ngôn ngữ là tiếng Anh, lại còn cả bệnh đau người nữa chứ. Đau người là phải vì lịch sự mà nên khi thấy quá chênh lệch về chiều cao, họ thường quỳ hoặc cúi người để nói. Với ba rào cản như vậy thì nếu tôi là họ thì tôi cũng chẳng muốn nói chuyện với tôi nữa.

Rào cản tiếng Anh có thể khắc phục được bằng những câu hỏi và câu chuyện thật đơn giản. Rào cản về đau người cũng không khó, chỉ cần bảo họ ngồi xuống hoặc chọn những người đang ngồi để nói chuyện là xong. Cái khó là tìm kiếm đâu ra hài hước trong con người luôn buồn bã, tức giận vì sự hạn chế chiều cao của mình. Bó tay chấm com luôn.   

Trường tôi xuất hiện một nhân vật mới, nàng Loise xinh đẹp và cao trên 1 m90. Đôi chân dài miên man. Tôi đoán chắc chắn là nếu đứng cạnh thì đầu tôi chạm đúng vòng 3 của nàng luôn. Tôi rất muốn chụp ảnh nàng để mang về Việt Nam khoe rằng con gái Đan Mạch cao như thế nào. Nhưng chẳng lẽ lại giơ máy ra chụp trộm hoặc hỏi nàng là tôi muốn chụp ảnh nàng vì nàng cao quá à? Chúng tôi chỉ cười mà chưa bao giờ nói chuyện với nhau. Một hôm gặp nàng, rất hài hước tôi đề nghị:

-Này, cô có đôi chân dài quá và tôi rất muốn chụp ảnh cùng cô. Một người thấp nhất trường với một người có đôi chân dài nhất trường. Sẽ rất thú vị, cô có đồng ý không?

Cô gái vô cùng bất ngờ nhưng hạnh phúc với một lời đề nghị hấp dẫn như vậy. Chúng tôi chụp ảnh cùng nhau và kết quả là nàng kết bức ảnh đó luôn. Nàng hỏi tôi có sao không nếu nàng post lên facebook. Tôi cười: “tôi chụp bức ảnh này để khoe với mọi người ở Việt Nam mà nên nếu cô post lên facebook thì OK mà”.



Từ hôm đó, mỗi khi gặp nhau, chúng tôi chào hỏi vui vẻ và nhanh chóng trở thành bạn bè. Chúng tôi nói chuyện với nhau về thời tiết như thế này:

-    Thời tiết ở trên cao thế nào? Có mát không?
-    Hơi lạnh. Thế thời tiết ở dưới đấy thế nào?
-    Nóng lắm.

Lần khác, chúng tôi đi chơi leo núi từ độ cao 75m xuống đất. Tại đây, tôi gặp anh chàng tự phong là Thomas Đẹp trai cao 2m03 với đôi chân dài khủng khiếp. Khi mà anh ta đang bận rộn trấn an những đôi mắt lo lắng vì sự an toàn của trò chơi và chưa biết phải thuyết phục tôi thế nào thì lời đề nghị tương tự của tôi khiến anh ta choáng:

-    Thomas, anh cao quá thể. Tại sao chúng ta lại không chụp ảnh cùng nhau nhỉ?

Bức ảnh để đời của chúng tôi khiến cho tất cả mọi người cùng cười. Mọi người quên mất cảm giác sợ mà xúm vào chụp ảnh chúng tôi. Và khi tôi đang leo xuống thì từ trên cao, anh ta thốt lên:”Tôi chưa thấy nụ cười nào tươi đến thế khi chơi trò này”.

Tôi tự nhiên nhận ra rằng một khi tôi có thể hài hước nhìn nhận về sự khuyết tật của bản thân để coi đó như một điều đặc biệt thì tôi có thể cười trong hầu hết các tình huống nên cười.

Tôi chẳng còn ngại ngùng khi trò chuyện với mọi người, dù là người mới đến. Nếu họ trò chuyện bằng tiếng Đan Mạch thì chăm chú quan sát cử chỉ của họ để đoán thông tin. Vì thấy tôi thực sự muốn nói chuyện nên rất lịch sự và vui vẻ, họ dịch câu chuyện sang tiếng Anh và tôi có thể góp chuyện. Nói chuyện với tôi xong thì họ phát hiện ra nhiều lợi ích ở tôi. Tôi làm họ buồn cười bằng những câu nhận xét hài hước mà không ai ngờ tới. Họ lại còn được luyện tập tiếng Anh miễn phí. Thêm nữa là Việt Nam là điểm đến lý tưởng để làm tình nguyện viên hoặc đi du lịch mà tôi thì lại sống ở thủ đô Hà Nội mới oách chứ.

Đọc đến đây thì bạn đã biết được đoạn kết của câu chuyện. Giờ thì tôi không phải lo là không có bạn nói chuyện. Trường Egmont có đến 176 sinh viên, 30 nhân viên và 35 giáo viên cơ mà. Bạn thấy đó, sự hài hước cứu giúp cuộc đời bạn trong nhiều tình huống.  

  • Bài dự thi của Nguyễn Minh Châu - Hội người khuyết tật quận Thanh Xuân - Viết từ:Trường Egmont Thành phố Arhus, Đan Mạch




Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Con ước ba mẹ đừng già đi

Con ước ba mẹ đừng già đi

Nếu với người khác, có lẽ họ sẽ sợ hôn nhân nhưng với con thì ba mẹ đã truyền cho con biết bao sự yêu thương và niềm tin vào tình yêu. Đâu phải, hai người yêu thương nhau rất nhiều mà chắc chắn sẽ chung sống cùng nhau đến suốt cả cuộc đời này đâu. Con chỉ mong ba mẹ luôn bình an và khỏe mạnh là con cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.

Ngồi giữa ngày yên

Ngồi giữa ngày yên

Nhân thế phù sinh mấy đoạn dài. Bước chân mỏi gió phủ sương vai. Có khi lặng tiếng nghe tim thở Mới biết trong mình vẫn có mai.

Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?

Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?

Hãy sống như một ngôi sao nhỏ, không cần tranh giành vị trí với Mặt Trời. Chỉ cần bạn là chính bạn, yêu thương những điều mình đang có, làm những điều mình tin là đúng, cảm thấy vui vẻ và thong dong mỗi sáng thức dậy, thì bạn đã thành công rực rỡ trong chính cuốn phim cuộc đời mình rồi.

Mùa Xuân của Mẹ

Mùa Xuân của Mẹ

Hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là được lớn lên trong vòng tay mẹ, nơi mùa Xuân của mẹ đã hóa thành mùa Xuân của đời tôi, còn nguyên vẹn, chưa bao giờ nhạt phai.

Giông bão rồi cũng qua

Giông bão rồi cũng qua

Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)

''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".

4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy

4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy

Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Mùa xuân đi qua

Mùa xuân đi qua

Một mùa xuân lặng lẽ Đã nhè nhẹ đi qua Từng cánh khô vừa khép Cho cành lá xanh màu.

back to top