Phát thanh xúc cảm của bạn !

Rồi một ngày ta sẽ lại yêu

2013-08-20 09:27

Tác giả:


Cuộc thi viết Hãy yêu khi còn có thể - Để bình chọn bài viết này mời bạn để lại bình luận, phản hồi tại box phản hồi cuối bài viết hoặc chia sẻ đường link bài viết này đến bạn bè của bạn - 2 giải bài viết yêu thích nhất cuộc thi viết Hãy yêu khi còn có thể được hệ thống tính tự động dựa trên lượt xem và bình luận bài viết (Bạn đọc theo dõi qua box Đọc nhiều nhất/Bình luận nhiều nhất tại trang chủ blogviet.com.vn)

Có người đã từng nói với tôi rằng: “Mối tình đầu chưa hẳn đã là người đầu tiên bạn hẹn hò và yêu thương. Mà mối tình đầu chính là người dù có xa bạn, nhưng vẫn là người vô tình hiện hữu trong tâm trí bạn, là người mà  bạn thỉnh thoảng vô tình lấy ra so sánh khi có ai đó đến bên bạn.Và cũng là người dù có cố quên nhưng hình bóng họ vẫn luôn trong tâm trí bạn”.

Có lẽ vì  thế nên đối với mỗi chúng ta, mối tình đầu luôn là mối tình ta khó có thể quên nhất. Nó dường như là thứ vô hình nào đó luôn ở bên cạnh ta - mỗi khi ta vui, ta buồn, ta mệt mỏi, ta chán nản...nó lại hiện hình trong 1 góc cạnh của những  điều đó. Phải chăng tình đầu là mối tình kỉ niệm?

Bạn đã từng yêu chưa? Bạn thấy vị của tình yêu thế nào? Ngọt, đắng, cay hay là mặn? Tôi đã được nếm tất cả những dư vị đó rồi và tôi nhận ra ngọt quá khiến ta say nhưng nhanh hết, đắng quá khiến ta hận nhưng nhanh qua, đau quá khiến ta gục ngã nhưng nó giúp ta mạnh mẽ và mặn quá thì sẽ nhanh khô. Không ai đảm bảo rồi tình yêu của mình sẽ đi đến đâu. Ai cũng có gắng hết mình cho tình yêu hiện tại.Nếu chỉ vì những thất bại trong tình yêu trước mà bạn mất niềm tin vào tình yêu sau thì quả thực, đó còn sai lầm hơn cả việc bạn làm mất đi người bạn đã từng yêu.

kiss

Tôi đã từng nhận được một tấm thiệp, trong đó viết rằng: “Một điều đáng buồn trong cuộc sống là khi bạn gặp một người có ý nghĩa đối với bạn,để rồi cuối cùng nhận ra rằng họ sinh ra không phải để cho bạn và chỉ có thể để họ ra đi. Nhưng khi một cánh cửa đóng lại,một cánh cửa khác sẽ lại mở ra. Điều bạn cần làm là thôi khôngg chờ đợi cánh cửa đã đóng, hãy tìm một cánh cửa  khác đang mở ra cho mình”. Tình yêu cũng vậy, đâu phải cứ dành tình yêu thì sẽ được đáp lại, đâu phải cứ chờ đợi thì tình yêu đó sẽ trở về với mình.Vì đôi lúc, sự chờ đợi đó khiến mình bỏ qua những con người sẵn sàng mang đến cho mình hạnh phúc mà mình đang tìm kiếm, hoặc là mình sẽ làm cho họ cảm thấy thương hại mình. Như  vậy, mình không những  làm mình  đau khổ mà còn mang đau khổ cho người khác nữa.

Tôi cũng đã từng chờ đợi một tình yêu mà tôi luôn nhớ  đến. Đó là mối tình với một cậu bạn thuở sinh viên, chỉ vì không  hiểu nhau mà chúng tôi đã đánh mất nhau. Tôi đã để cậu ấy dành tình cảm cho một người con gái khác. Đến lúc tôi nhận ra cậu ấy quan trọng với tôi như thế nào thì cũng là lúc tôi không thể mang cậu ấy trở về bên mình nữa. Tôi thay đổi. Nụ cười tôi trở nên giả tạo hơn, sống khép kín hơn.Tôi cũng vô tâm hơn với mọi sự quan tâm, sẵn sàng làm đau bất cứ người nào dành tình cảm cho tôi. Tôi biết điều đó là không thể châp nhận được, nhưng sự hận thù người đó luôn len lỏi trong tôi. Tôi luôn nghĩ, cậu ta làm tôi đau thì tôi cũng có thể làm đau người khác. Tôi trở thành một con người nhẫn tâm đến đáng sợ, một người lạnh lùng trong tất cả các mối quan hệ. Nhưng lại không thể mạnh mẽ để ngăn giọt nước mắt khi nghĩ về cậu ấy.

Thời gian trôi, tôi không còn hận, còn đau vì cậu ấy nữa. Bởi tôi cần trở về lại tôi ngày xưa. Tôi coi cậu ấy như một người bạn để tôi trút tâm sự mỗi khi tôi mệt mỏi trong học tập, trong gia đình hay cuộc sống. Mỗi lúc như vậy, tôi thấy cuộc sống này cũng không đến nỗi làm tôi phải tuyệt vọng. Tôi dặn mình phải sống khác đi. Tôi quyết định chỉ dừng lại ở mức bạn bè, không níu kéo hay bày tỏ tình cảm nữa, như vậy cậu ấy sẽ luôn ở bên cạnh tôi - nhưng là một người  bạn - theo đúng nghĩa của nó.

hand in hand

Tôi đã mở lòng ra với mọi người hơn. Tôi thấy cần một bờ vai để tựa vào mỗi khi mệt mỏi, cần những lời an ủi khi tôi yếu đuối. Tôi kiếm tìm nó ở những người bên cạnh tôi. Tôi nhận ra được mọi người vẫn quan tâm tôi mà tôi không hề hay biết, tôi đã quá vô tâm với mọi người.Tôi thấy mình thật sự có lỗi. Nhưng mọi người hiểu tôi nên không ai trách tôi cả. Họ vẫn giữ tình cảm yêu mến tôi như ban đầu.Tôi thầm cảm ơn trời vì điều đó. Gia đình, bạn bè là những điều tuyệt với nhất với tôi .Tôi nghĩ mình thật sự hạnh phúc khi có những người bạn luôn ở bên tôi  khi tôi cần và họ cho tôi thấy tình bạn có sức mạnh đến nhường nào. Tôi đã sống vui vẻ và cười nhiều hơn trước.

Rồi đến một ngày, tôi gặp lại một người bạn cũ, đã từng là người đã chia sẻ với tôi những vui buồn. Chúng tôi đã đến bên nhau một cách tự nhiên. Những tin nhắn, những cuộc gọi, những buổi đi chơi,…mang lại cho tôi tiếng cười và hạnh phúc. Cậu ấy và tôi đều đã từng trải qua những mối tình và đều biết mình nên làm gì để không để người kia bị tổn thương. Mặc dù có những lúc không hiểu nhau nhưng chúng tôi đều cố gắng để hòa hợp. Cậu ấy từng hỏi tại sao tôi có thể dành tình cảm cho cậu ấy khi đã từng yêu người khác sâu đậm? Tôi trả lời: “Vì họ đã là quá khứ”.

Đâu cần phải quan trọng bàn tay ấy đã nắm bao nhiêu bàn tay trước, đâu cần quan trọng đôi vai ấy đã cho ai tựa, đâu cần biết tình yêu ấy đã từng dành cho ai. Cái ta cần quan tâm là hiện tại và tương lai. Ta không thể là người đầu tiên, thì hãy là người cuối cũng ở bên cạnh họ.

•    Bài dự thi của Nga Thu <thungaspvk57@>



Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.





Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngồi giữa ngày yên

Ngồi giữa ngày yên

Nhân thế phù sinh mấy đoạn dài. Bước chân mỏi gió phủ sương vai. Có khi lặng tiếng nghe tim thở Mới biết trong mình vẫn có mai.

Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?

Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?

Hãy sống như một ngôi sao nhỏ, không cần tranh giành vị trí với Mặt Trời. Chỉ cần bạn là chính bạn, yêu thương những điều mình đang có, làm những điều mình tin là đúng, cảm thấy vui vẻ và thong dong mỗi sáng thức dậy, thì bạn đã thành công rực rỡ trong chính cuốn phim cuộc đời mình rồi.

Mùa Xuân của Mẹ

Mùa Xuân của Mẹ

Hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là được lớn lên trong vòng tay mẹ, nơi mùa Xuân của mẹ đã hóa thành mùa Xuân của đời tôi, còn nguyên vẹn, chưa bao giờ nhạt phai.

Giông bão rồi cũng qua

Giông bão rồi cũng qua

Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)

''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".

4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy

4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy

Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Mùa xuân đi qua

Mùa xuân đi qua

Một mùa xuân lặng lẽ Đã nhè nhẹ đi qua Từng cánh khô vừa khép Cho cành lá xanh màu.

Ngày Xuân Còn Nhau

Ngày Xuân Còn Nhau

“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”

back to top