Phát thanh xúc cảm của bạn !

Phút chiêm nghiệm cuộc đời

2012-10-03 16:13

Tác giả:


Cafe.Blog

Có lẽ cuộc sống là quãng thời gian mà con người ta học cách đối diện, chấp nhận và vượt qua nó. Có người thấy mình mạnh mẽ, có người tưởng mình yếu đuối nhưng thật ra không ai yếu đuối, không ai mạnh mẽ. Đơn giản là ai trong chúng ta đối diện và vượt qua như thế nào? Hay là chẳng cần phải làm gì để vượt qua mà hãy để những gì tự nhiên nhất trong ta lắng đọng lại và trôi đi theo thời gian nếu nó muốn như những chiếc lá không còn muốn ở trên cây thì vàng úa rụng xuống để gió cuốn đi dù chẳng biết về đâu. Bước đi thật chậm biết là lòng đau nhưng quá nhiều vết thương làm ta không còn cảm giác đau nữa. Nó chai sạn như những vết sần mà khi vô tình ngoảnh lại khiến ta phải khâm phục chính mình, không lẽ đoạn đường ấy ta đã đi qua?

 Đi mãi, đi mãi, càng đi càng nhiều vết thương, càng nhiều nỗi đau… Phải chăng người ta cứ đi chỉ để biết phía cuối con đường có hạnh phúc hay không? Nhưng mấy ai hiểu được hạnh phúc không thể chạm tay, cũng không thể nắm lấy và có phải chăng cảm nhận và vượt qua nỗi đau trên những đoạn đường lại chính là hạnh phúc. Khó có ai nhận ra được điều đó, bởi bản thân chúng ta là những cá thể có thật nên những thứ chúng ta cần cũng thực tế hơn. Nói một cách phũ phàng vật chất và tinh thần luôn song song nhưng vật chất đi trước tinh thần đi sau. Hai đường thẳng luôn cùng đi về một hướng nhưng lại chẳng bao giờ giao nhau tại một điểm và khoảng cách chẳng bao giờ có thể thay đổi. Một đường thẳng vốn dĩ không có điểm khởi đầu mà cũng chẳng có điểm kết thúc. Có lẽ vì thế mà lòng người là vô hạn! Cố gắng hiểu càng cảm thấy khó hiểu. Cố gần nó nó càng xa ta.

Phút chiêm nghiệm cuộc đời

Cuộc sống là vậy muôn vàn chữ nếu như và không ngờ, muôn vàn điều đơn giản xung quanh ta mà ta không nhận ra, muôn vàn nhưng lời chưa dám nói, muôn vàn những việc chưa kịp làm để rồi khi thời gian đưa tất cả trôi đi ta lại ân hận khi đã quá muộn màng. Gắng gượng cười cho nước mắt chảy vào tim ước một lần được chìm trong khoảng lặng lắng nghe những suy nghĩ của tận đáy lòng mình… cứ thế dồn nén cảm xúc, bóp chặt suy nghĩ, kiềm chế hành động - cử chỉ nhỏ nhất chỉ để dễ dàng vượt qua tất cả một mình. Đến lúc mọi thứ đi vào quỹ đạo ổn định ta mới đứng im còn người khác lặng nhìn thầm thì nói: không ai hiểu được ta, vậy thì ta còn hiểu được ai chứ!

Mệt mỏi quá khiến ta không đủ sức để quan tâm lo lắng cho ai nữa - liệu đúng không hay do ta ích kỷ nên tự ngụy biện cho chính mình. Hình như ta khô khan lạnh lùng hơn lúc trước và mất dần đi cảm xúc.

Khoảng lặng là góc tối trong ta, là lúc ta được suy nghĩ thoải mái mở lòng ra đối diện với chính mình để rồi có thoáng suy tư muốn thay đổi điều gì đó dù là nhỏ nhất và đó cũng chính là lúc ta cảm thấy trống trải mệt mỏi đến lạ kỳ, chỉ muốn thiếp đi một chốc thật say không mơ màng không tỉnh giấc không chút muộn phiền lo âu.

Và cuối cùng ta nhận ra rằng dù nhỏ nhưng ước mơ vẫn chỉ là ước mơ

Nên dừng  một chút, nhắm mắt lại để tĩnh lặng. Có lẽ cổ tích chỉ để ru ngủ những người nghèo.Vậy biết sống thế nào đây khi cổ tích vẫn là cổ tích còn ta kiếp nghèo lại  hoàn nghèo. Biết làm gì đây khi choàng tỉnh sau một giấc mơ dài… mọi thứ xung quanh ta vẫn thế? Hiện thực dù biết khó đối diện và chấp nhận nhưng nó luôn rõ ràng trong bất cứ hoàn cảnh nào. Dù vậy trong hiện thực đó ta luôn có một khoảng yêu thương, một chốc  giận hờn, một thoáng nhớ nhung cho những cung bậc tình cảm chảy theo những điều tự nhiên nhất. Ta có quyền được ước mơ giữa đại dương mênh mông vẫn có một hòn đảo nhỏ có một người chờ, đợi ta ở đấy. Nó giống như một cơn gió thoáng qua có thể làm ta nhẹ lòng, một cái khoác vai có thể làm ta ấm áp. Nhưng ai biết được rằng trên đoạn đường ta đi có những ngả đường không có gió và có những ngã đường chỉ dành riêng một mình ta đi. Điều đó buộc ai đó phải buông tay ta ra dù họ không muốn.

Phút chiêm nghiệm cuộc đời

Hãy cảm ơn những người đã bỏ rơi ta bởi chính họ chỉ cho ta đứng dậy và vượt qua tất cả một mình như thế nào. Màn đêm buông xuống ta vẫn một mình để rồi khoảng lặng lại xuất hiện. Quá khứ ùa về nhưng ta không thể khóc thêm lần nữa. Nước mắt rơi lòng thêm thắt lại để rồi xem ta được gì đây khi mất quá nhiều. Những mất mát ấy càng lớn khoảng cách giữa trái tim và lí trí càng xa. Cố dùng lý trí điều khiển con tim nhưng biết làm gì đây khi cảm xúc cứ dâng trào. Có một nỗi buồn ta muốn gửi vào gió, gió cuốn ta đi cho ta ngủ một giấc để ngày mai trở về cho ta trở lại là ta. Năm tháng trôi qua, người đến rồi đi hay tất cả chỉ như cơn gió, mỗi người bước đến cuộc đời ta cho ta một trải nghiệm, một sự quan tâm, một chút tình cảm. Dù ta không muốn thừa nhận nhưng khi họ ra đi đã để lại cho ta những khoảng trống không thể lấp đầy. Một chút thất vọng, một chút buồn, một chút nhớ, lòng ta thắt lại thấy hơi nhói đau, rốt cuộc cũng chỉ  như cơn gió thoảng qua thôi mà! Bất chợt lúc nào một cơn gió sẽ lướt qua cuộc đời ta. Buồn vui sẽ lẫn lộn trong ta, vui vì họ đã trưởng thành hơn vì đã có một người khác quan tâm họ hơn ta và buồn vì khi tất cả qua đi mà ta không thể khóc cho kẻ ở lại là chính ta. Màn đêm buông xuống, chỉ còn lại mình ta với ta. Một góc tối một khoảng lặng riêng với những giọt nước mắt chỉ chực rơi ra vì không thể nén thêm được nữa.

Câu chuyện cũng như một cuộc đời sẽ có hồi kết thúc và bản thân ta sẽ chọn kết thúc cho riêng mình nhưng không bao giờ buông xuôi mặc kệ bởi ta sống là có nhiệm vụ phải làm. Trả được những gì ta nợ đó là lúc ta dừng lại và bước tiếp cho chính mình. Ta cố gắng góp nhặt nỗi đau trả về cho quá khứ, giấu quá khứ vào một góc tối rồi lại để quá khứ là một tập hợp con của nỗi đau. Đơn giản chỉ vì trong ta máu thịt con nhiều hơn sắt đá.

Phút chiêm nghiệm cuộc đời

Mỗi ngày qua đi ấp ủ suy nghĩ, nuôi lớn ước mơ đó chính là điều cần nhất. Không có ai vô tình trở nên thiên tài, mỗi bước chân sẽ làm con đường thêm ngắn lại, mỗi khó khăn sẽ giúp ta vượt lên chính mình… Chỉ mong rằng cuộc đời dạy ta biết đắng cay cũng cho ta nếm ngọt bùi. Mỗi con người là một cá thể hoàn chỉnh độc lập, thống nhất và mỗi cuộc đời là một câu chuyện dài.

Vậy ta nên sống để mà tồn tại hay tồn tại để mà sống?

Nhìn lại quãng đường đi qua có người thở phào nhẹ nhõm, có kẻ muốn quay lại nơi ban đầu. Cùng bước chung trên một con đường nhưng vô tình dẫm phải gai. Vì vậy sau mỗi lần suy nghĩ sau mỗi lần quyết định hãy cố gắng thay tất cả dấu hỏi bằng dấu chấm.

Gửi từ Thanh Nguyễn - traycape@

 

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn

Click để tham gia và cập nhật những thông tin mới nhất, cùng chia sẻ cảm xúc bất kỳ lúc nào bạn muốn với những người cùng yêu thích Blog Việt nhé!

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.

Hoài bão

Hoài bão

Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.

Học đường - Lời thương, lời giận

Học đường - Lời thương, lời giận

Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.

Yêu một người không biết mình là ai?

Yêu một người không biết mình là ai?

Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?

back to top