Phát thanh xúc cảm của bạn !

Phải chiến thắng trận này để đất nước bình an

2020-08-04 01:15

Tác giả: Phương Trâm (Sầu Đông)


Em biết không đó là cuộc chiến giữa thời bình

Đất nước mình đang đêm ngày không ngủ

Bầu trời hôm nay là bão giông vần vũ

Hàng triệu triệu trái tim đang cùng lúc nguyện cầu.

 

Những chuyến bay chở đầy niềm mơ ước

Từng con phố vắng bóng người xuôi ngược

Dịch bệnh bủa vây oằn dáng hình Đất nước

Chưa cần gọi bao người con đã vội vã lên đường.

 

Đó là những “chiến binh áo xanh” mạnh mẽ, ngoan cường

Chẳng nề gian nan mà đến mọi “chiến trường” tiếp sức

Chiếu đất màn trời mang khát khao rạo rực

Phải chiến thắng trận này để đất nước bình an.

thang-tu-co-covid

 

Là những “chiến binh áo trắng” giữa lúc nguy nan

Đã hiến trọn thân mình cho dáng hình Đất nước

Đêm ngày chăm lo bằng tình yêu và mong ước

Ngày mai sẽ an bình, nhà nhà lại an yên.

 

Đất nước hiện thân trong những chiến binh anh dũng, trung kiên

Đã hi sinh riêng tư để trọn lòng đẩy lùi bệnh dịch

Dù biết rằng ngày mai khi đã qua đêm đen tĩnh mịch

Những “chiến binh” có thể mãi không về.

 

Em biết không Đất nước trọn lời thề

Đã đón nhận hết những người con đi xa về em ạ

Cuộc chiến giữa thời bình là “không để ai bị bỏ lại phía sau” cả

Là trong lòng mỗi người phải giữ vững đức tin.

 

viet-nam-thang-dai-dich

 

Tin vào Đảng mình, tin Chính Phủ tường minh

Sẽ chiến thắng trận chiến này bằng mọi giá,

Đất nước cũng cần những người con đừng để mình sa ngã

Phải thực hiện đúng cách li đừng mặc cả, trốn vùi.

 

Những ngày này Đất nước cần lắm niềm vui,

Được góp lại từ triệu triệu trái tim mỗi người con đất Việt

Hãy hành động như người con hiểu biết,

Để Đất nước sau sự hy sinh là hạnh phúc vẹn tròn.

© Phương Trâm (Sầu Đông) - blogradio.vn

Xem thêm: Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua

Phương Trâm (Sầu Đông)

Chỉ là bỗng dưng em thấy cô đơnGiữa phố xá thênh thang đông như hộiDòng người ấy vẫn bước qua rất vộiMột nửa cuộc đời ta để lại nơi đâu?

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chia ly - khi khoảng cách không thể xoá nhoà ký ức

Chia ly - khi khoảng cách không thể xoá nhoà ký ức

Cảm giác sắp chia ly ấy cũng thật khó giải thích. Có lẽ chỉ đơn thuần là cảm xúc trống vắng khi bàn ăn trong nhà thiếu đi mất một người thân thuộc, hay sự lạc lõng trong một không gian đã từng đầy đủ,... Chắc đó là sự hụt hẫng khi có những điều vốn tưởng chừng là vậy nhưng nay đã sắp không còn.

Tình khó phai

Tình khó phai

Em biết anh luôn là người yêu em và nghĩ cho em nhiều nhất. Nhưng anh à, em cần nên biết mọi chuyện đầu tiên chứ không phải giờ đây em là người sau cùng mới biết được.

Khi con muốn được yêu thương nhưng lại sợ mất gia đình

Khi con muốn được yêu thương nhưng lại sợ mất gia đình

Không có gì đau lòng hơn việc chính những người ta yêu thương nhất lại không thể dang tay ôm lấy ta.

Khi mặt trời mỉm cười

Khi mặt trời mỉm cười

Tôi thấy yêu làm sao mặt trời lúc đó, tôi thấy yêu làm sao những buổi sớm mai thật lắng đọng thật nhiều cảm xúc và những nguồn huyết mạch của cuộc sống cứ cuộn trào mãi trong tôi.

Người ơi

Người ơi

Em thích gọi anh là người ơi, chỉ là một tiếng gọi thật ngắn thật nhanh mà chứa đựng trong đó biết bao ân tình biết bao da diết của những tháng năm mình được quen nhau, mình được yêu nhau thật trọn vẹn.

Kí ức muốn lãng quên

Kí ức muốn lãng quên

Kí ức về cậu có lẽ là kí ức đời này tớ muốn quên nhất, cậu cũng có lẽ là người tớ muốn quên nhất...

Xem cuộc đối thoại chua chát của 2 mẹ con trong Khi Cuộc Đời Cho Bạn Quả Quýt, tôi thề sẽ không bao giờ nói

Xem cuộc đối thoại chua chát của 2 mẹ con trong Khi Cuộc Đời Cho Bạn Quả Quýt, tôi thề sẽ không bao giờ nói "Mẹ sống vì con"

Đứa trẻ lớn lên trong “sự hy sinh của mẹ” sẽ không học được cách hỏi mình: “Mình muốn gì?”, mà chỉ biết hỏi: “Mình nên làm gì để cha mẹ vui?”

Yên đơn phương

Yên đơn phương

Em đã cố kìm nén không khóc trước mọi người. Chắc chỉ có mỗi mình anh không nhận ra tình cảm của em dành cho anh mà thôi.

Mùa xuân sau cơn giông

Mùa xuân sau cơn giông

Nước mắt ông Tét bất giác trào ra. Ông quay lưng bước đi, nỗi đau và cảm giác tủi hổ đè nặng lên trái tim. "Tết này, mình phải làm gì đó… phải làm gì đó cho con Kiệu," ông tự nhủ, nhưng lòng vẫn trĩu nặng bởi những nỗi buồn chưa tìm được lối ra.

Ta chưa từng đơn côi

Ta chưa từng đơn côi

Nỗi nhớ cồn cào nơi biển lặng Hình bóng ai gửi vào vầng trăng Để bao đêm vì sao sáng mãi Vì gần trăng nguyện toả bao đời.

back to top