Ở nơi xa đó mẹ sẽ thấy con mạnh mẽ
2017-05-23 01:18
Tác giả:
Mẹ thương!
Đã 25 ngày mẹ rời xa con, xa gia đình của mình mà không hẹn ngày về, con luôn tư hỏi ở nơi đó, mẹ của con đang phải nằm cô đơn, lãnh lẽo một mình, mẹ có buồn không? Mẹ có còn phải chịu đau đớn nữa không mẹ? Giá như con có thể chịu đau thay mẹ, mẹ ơi!
Mẹ của con trước nay luôn là người mạnh mẽ, dù có bệnh như nào đi nữa mẹ cũng đều lạc quan vượt qua hết, mẹ đã từng mạnh mẽ bước lên bàn mổ dù không biết rằng sau khi đi vào giấc ngủ sâu liệu mẹ có còn được mở mắt lại lần nữa để gặp con, gặp mọi người hay không? Nhưng mẹ đã tỉnh dậy và sống tiếp một cách mạnh khỏe! Mẹ của con, là người can đảm biết nhường nào!
Thời gian cứ thế trôi, mẹ vẫn nhọc nhằn, vất vả nhưng chẳng hề than phiền. Mẹ luôn là chỗ dựa tinh thần lớn lao của con. Năm đầu bước chân lên giảng đường đại học, con hụt hẫng, hoang mang và dằn vặt vì nghĩ rằng mình đã chọn sai trường, sai nghề. Những lúc khó thích nghi, cảm thấy khó khăn với cuộc sống vì sự lựa chọn của chính mình con chỉ biết bất lực khóc, mẹ đã lặn lội lên ở với con, vỗ về con - một đứa đã 20 tuổi đầu mà vẫn như đứa trẻ lên ba. Con biết, con khóc làm mẹ cũng đau lòng thế nào, nhưng mẹ vẫn luôn cứng rắn để làm bờ vai cho con tựa.
Mẹ ơi! Mẹ ơi! Con muốn gọi mẹ mãi như thế để được nghe mẹ trả lời hoài cho đến khi mẹ mắng yêu “Ơi! Cái con vịt này!” rồi mẹ tủm tỉm cười.

Mẹ ạ! Bây giờ con biết gọi ai đây mẹ? Con gọi, con đã gọi rất nhiều nhưng mẹ chẳng thể trả lời con nữa. Mỗi đêm con đều mong ước tất cả những ngày vừa mới qua chỉ là mơ, sáng hôm sau khi con thức dậy, khi những tia nắng đầu tiên chiếu rọi vào phòng thì mở mắt ra con sẽ vẫn đang nằm bên cạnh mẹ và ôm cánh tay mẹ. Nhưng không mẹ ơi, mọi thứ vẫn như vậy, con không thấy bóng dáng của mẹ nữa, không được nghe tiếng mẹ gọi con ngọt ngào:
“Dậy đi nào con gái ơi.” - câu nói đó mỗi sáng đã làm trái tim con ấm áp và hạnh phúc nhường nào.
Giờ đây, khi sáng thức dậy, bên cạnh không có ai con lại nhớ mẹ . Con vẫn không thể tin rằng mẹ đã thật sự đi xa con rồi, lòng con trống rỗng tự hỏi “Mẹ mình mất rồi sao? “Có phải mình đang mơ không nhỉ?”. Thế rồi con cầm máy lên muốn gọi cho mẹ, để nghe mẹ “Ơi” một tiếng để con biết mẹ không sao nhưng con lại sợ thật sự không có người nhấc máy, con sợ phải đọc những dòng tin nhắn an ủi từ người khác vì điều đó càng như nói với con rằng mẹ của con đã ra đi là sự thật…
Mẹ ơi, mẹ hãy nói cho con biết con phải làm sao để giúp được mẹ đây mẹ? Cả đời mẹ đã chăm lo, hi sinh cho con, dù có ốm, có mệt nhưng mẹ đều che giấu vì sợ con sẽ lo lắng. Mẹ của con, dù đau đến đâu cũng không hề rơi nước mắt nhưng khi con bệnh một mình xa nhà, con đau vì dị ứng thuốc, con khóc khi không biết làm gì khác ngoài gọi điện cho mẹ thì nước mắt mẹ lại rơi, con nhớ mãi câu mẹ xót ruột nói: “Bây giờ, mẹ ra đó ngay nhé?” - câu nói đó làm một đứa đang một mình đau đớn giữa phố xá ồn ào như con òa lên khóc nức nở.

Mẹ ạ, con ước mẹ cũng hãy một lần nói rằng mẹ thấy đau khi mẹ thực sự đau. Con rất sợ khi thời gian qua đi con sẽ quên mất khuôn mặt của mẹ, quên giọng nói êm đềm của mẹ, vậy nên mỗi ngày con đều nhớ đến mẹ. Nhưng con đã thôi không khóc nữa mẹ ạ, con phải trưởng thành để mẹ yên lòng và con phải mạnh mẽ như mẹ mong mỏi ở con.
Con cầu mong ở nơi xa ấy mẹ sẽ được hạnh phúc, bình yên hơn ở nơi này. Mẹ đừng lo lắng cho con nữa, mẹ nhé. Con sẽ sống tốt, con sẽ không rơi nước mắt nữa, mẹ yên tâm về con nhé.
Con tự hào và hạnh phúc vì được làm con gái của mẹ.
Con nhớ mẹ nhiều lắm mẹ ơi! Ôm mẹ!
© Tinh Nguyện – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Du Miên và Gió (Phần 2)
Quán Gió để một cuốn sổ bên kệ sách – “Ký gửi tâm hồn” -. Một chàng trai trẻ – lần đầu bước vào, lặng lẽ – đó là Miên Nhiều năm trước. Cậu bước vào, không quen ai, không biết quán tên gì. Chỉ ngồi. Và ở lại. Để rồi nhiều năm sau, chính cậu trở thành linh hồn âm thầm của nơi này. Quán Gió – không phải quán cà phê. Quán Gió là một cuốn nhật ký viết chung. Mỗi người đến, đặt vào một dấu chấm câu. Không cần phải nổi bật, không cần phải ồn ào. Chỉ cần thật. Và nhớ.
Thanh âm mang tên cậu
Nữ chính An Nhiên từ nhỏ đã bị khiếm thính ở tai trái, kể từ đó khả năng thính lực của cô gái cũng vì thế mà bị suy giảm. Vốn có tính cách khá trầm lặng, hướng nội, cùng với những nổi đau do chính gia đình nội gây ra khiến Nhiên không còn vô tư vui vẻ lớn lên nữa, cô bé luôn nhìn đời theo sắc màu u ám nhất, và định nghĩa mọi thứ theo cách nhìn của riêng cô. Cho đến khi cô gặp được Hoàng Long, chàng trai mang màu nắng, cậu là ngày nắng là sắc màu trong thế giới của cô.
3 con giáp được "trời độ" đường quan lộ năm 2026
Người ta vẫn bảo "hay không bằng hên", nhưng với 3 con giáp này trong năm 2026, họ có cả hai: Vừa có thực lực đáng gờm, vừa được quý nhân nâng đỡ hết mình.
4 điều chỉ người đang âm thầm phát triển mới thấu hiểu
Có đôi khi bạn thấy mình lạc lõng giữa những câu chuyện phiếm cũ rích, thấy bản thân trầm lặng hơn và khao khát những khoảng trời riêng tư. Đó không phải là sự xa cách, đó là dấu hiệu cho thấy tâm hồn bạn đang vươn lên một tầng cao mới, trong khi phần còn lại vẫn đang dậm chân tại chỗ.
Du Miên và Gió (Phần 1)
“Quán Gió – quán cà phê không dành cho những kẻ vội vàng.” Người ta đến Quán Gió không chỉ để uống cà phê. Quán Gió là nơi để ngồi yên, để nhớ lại, để buông thả những điều đã cũ. Ở đây, bạn có thể thấy một chàng trai ngồi hàng giờ không nói, chỉ vẽ. Một cô gái khóc trong im lặng. Một người trung niên viết những dòng thư tay... Quán Gió là thế: không ồn ào, không hào nhoáng – chỉ có những tâm hồn thật sự cần một chốn tạm dừng. “Quán Gió – vườn ký ức” Mỗi bức tranh trên tường là một mảnh lòng ai đó từng gửi gắm. Có bức u uất đến buốt tim, có bức lại như tia nắng nhẹ xuyên qua màn mưa. Chủ quán ít nói, nhưng những bức tranh của anh thì kể được cả trăm câu chuyện. Nếu bạn đủ lặng, bạn sẽ nghe được một câu chuyện dành riêng cho mình. “Nơi những người từng đau, từng yêu, từng lạc... tìm về”
Một mùa đông lạnh
Một Mùa Đông Lạnh” là câu chuyện khắc họa tình yêu sâu sắc nhưng đầy bi thương giữa Linh và Nam, hai người trẻ có những mơ ước lớn lao. Trong bối cảnh Hà Nội lạnh giá, họ tìm thấy nhau và xây dựng những kỷ niệm đẹp, cho đến khi những thử thách của cuộc sống ập đến. Câu chuyện không chỉ đơn thuần là hành trình của tình yêu, mà còn là một bài học về sự chấp nhận và đau thương khi phải đối mặt với thực tại khắc nghiệt. Qua những khoảnh khắc ngọt ngào và những giọt nước mắt, “Một Mùa Đông Lạnh” mang đến cho người đọc những cảm xúc dồn nén và ấn tượng về giá trị của yêu thương, dù trong cảnh ngộ nào.
Đừng yêu anh thêm lần nữa
Hai tháng trước, lòng buồn đến lạ, Chuyện chúng mình hai ngã chia li. Nỗi buồn giăng khắp lối đi, Tiết trời se lạnh mưa thì cứ rơi.
Thanh xuân của chúng ta, nợ chưa tròn
Mình về quê sống, còn anh vẫn theo đuổi công việc. Bảo rằng mình quên đoạn tình thanh xuân đó chưa thì chưa… nhưng mình để nó ở đó và bước tiếp. Tình cảm của riêng mình cũng vậy — duyên vẫn còn, nhưng có lẽ chưa đủ nợ. Mong một ngày nắng đẹp, cả hai sẽ nắm tay người mà mình thật sự yêu thương.
Thương cha
Bóng chiều nghiêng phía núi Dáng cha lại hao gầy Lòng con đau như cắt Thương nhớ cha dạt dào!
4 con giáp này cần giữ cái đầu lạnh kẻo tiền tài bốc hơi, thị phi bủa vây trong năm 2026 Bính Ngọ
Năm 2026 Bính Ngọ đang đến với nguồn năng lượng của ngọn lửa kép rực rỡ nhưng cũng đầy thách thức. Giữa "chảo lửa" ấy, có 4 con giáp cần đặc biệt cẩn trọng, học cách đi chậm lại để không bị sức nóng thời cuộc làm cho bỏng rát.







