Ở một nơi nào đó có người đang mỉm cười với tôi
2016-09-29 01:12
Tác giả:
Ký ức của tôi đang chạy ngược về mùa hè của những năm tôi còn học tiểu học. Hồi đó, cứ đến hè là tôi lại được cho về quê ngoại chơi. Với một đứa trẻ con là tôi khi ấy thì còn gì tuyệt vời hơn là được tạm rời xa sách vở và chuyện học hành để thoả sức chơi đùa. Quê ngoại tôi là một tỉnh thuộc miền núi phía Bắc, cảnh quan và khí hậu có phần khác biệt so với vùng đồng bằng nơi tôi sống, nên tôi rất thích thú mỗi khi được về quê ngoại, và đặc biệt là tôi sẽ được gặp một người mà tôi cực kì yêu quý - dì của tôi.
Dì là em gái của mẹ, cũng là con áp út trong gia đình ông bà ngoại. Những năm tháng loạn lạc, dì không may mắn được đi cách li như các anh chị em còn lại trong nhà. Vì vậy, dù rất thông minh nhưng không được học hành nhiều, cuộc sống sau này của dì vẫn chỉ gắn liền với ruộng vườn, đồng lúa và những công việc nhà nông khác. Năm ấy, dì có hai người con, một gái, một trai. Tôi rất thích ở nhà dì. Ngôi nhà ngói ba gian từ thời ông bà ngoại gom góp tiền xây được, sau này ông bà để lại cho dì. Xung quanh nhà là những đồi chè xanh tươi, bát ngát mà chiều nào tôi cũng cùng hai đứa em con của dì chơi đùa. Mỗi buổi chiều chỉ cần chạy từ nhà lên đồi rồi từ đồi về nhà là đủ đói để đến tối mỗi đứa ăn tới ba, bốn bát cơm dù bữa cơm có khi chỉ là mấy quả cà với bát canh rau dền đỏ. Chả thế mà chỉ sau một tháng hè, tôi thường tăng cân nhanh chóng, thậm chí là tăng bằng số cân mười một tháng kia tăng cộng lại.
Tối đến, tôi thường trải chiếu ra sân, nằm ngửa mặt lên trời để ngắm trăng và đếm những vì sao. Nhà tôi dù ở ngoại ô thành phố, nhưng với tình trạng khói bụi và ánh đèn điện chiếu sáng thì để có thể ngắm sao cũng là cả một vấn đề. Cứ thế, đêm nào tôi cũng vừa ngắm trăng sao, vừa nghe dì kể chuyện, từ chuyện nhà mình thời còn nghèo khó cho đến bây giờ, từ sự tích cây mít trong vườn cho đến cả chuyện về mẹ tôi hồi nhỏ. Những câu chuyện kể của dì mở ra cho tôi từng khoảng trời của những ngày thơ bé, tươi sáng, trong veo.

Năm tôi học lớp sáu, mẹ tôi báo tin con trai dì bị chó dại cắn, em mất một tháng sau đó. Nỗi đau kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh đè lên thân hình nhỏ bé và gầy gò của dì. Tôi khi ấy vẫn chưa biết thế nào là nỗi đau mất người thân chứ đừng nói gì đến việc mất đi đứa con mình dứt ruột đẻ ra và nuôi nấng mười mấy năm trời. Nhưng nhìn gương mặt tiều tuỵ và hốc hác, những lần ngất lên ngất xuống của dì khiến tôi phần nào cảm nhận được sự mất mát ấy. Tôi thương dì lắm, dì là người phụ nữ thứ hai tôi thương, thương nhiều như người phụ nữ thứ nhất là mẹ tôi vậy.
Ký ức của tôi đang trở về hiện tại. Hôm nay, tôi nhận được tin báo. Dì mất. Dì bị phát hiện ung thư di căn cách đây ba năm, khi tôi vừa đi xa nhà để học đại học. Lúc ấy, bác sĩ nói rằng dì chỉ sống được từ sáu tháng đến một năm là cùng. Vậy mà dì đã tự mình chống chọi với căn bệnh quái ác ấy cho đến giờ phút này. Sau khi con trai dì mất, dì sinh thêm một người con gái. Năm nay, em mới tròn 7 tuổi. Tôi vẫn luôn tin rằng những đứa con của dì là động lực để dì tiếp tục sống, động lực để dì chống chọi với cái chết đang đến gần.
Ba năm qua, sức khoẻ của dì có khi xuống dốc trầm trọng tưởng chừng như không thể cứu vãn được nữa, nhưng sau đó dì lại hồi phục một cách lạ kì. Có khi dì phải vào nằm viện không ăn uống gì được, nhưng sau đó một thời gian, dì lại đỡ hơn và được về điều trị ở nhà. Tôi vẫn biết dì là người mạnh mẽ, chịu thương chịu khó, có thể làm đủ các loại công việc không ngần ngại nhưng tôi không hề biết người phụ nữ ấy lại kiên cường đến vậy. Mỗi năm, có không biết bao nhiêu tin về việc người trẻ tử tự. Nhiều người coi thường tính mạng của mình mà họ không nghĩ rằng ngoài kia, có biết bao người đang đấu tranh để giành lại sự sống từng giây từng phút một, trong đó có dì tôi.
Đôi khi, tôi hay tự hỏi tại sao ông trời lại bất công với dì tôi như thế. Là người con kém may mắn nhất trong nhà, không có một công việc với mức thu nhập ổn định mà phải phụ thuộc vào mùa vụ. Lúc nhỏ, dì mắc bệnh phải uống nhiều kháng sinh nên cơ thể không được khỏe mạnh gì cho cam. Dì sống vui vẻ với mọi người, được hàng xóm láng giềng yêu quý, dì hết mực yêu thương con cháu trong nhà, vậy mà đến gần nửa đời người, dì lại phải chịu nỗi đau mất con giằng xé. Rồi không bao lâu sau, dì phát hiện mình bị ung thư. Những tưởng dì sẽ có những năm tháng cuối đời yên ổn, bình lặng. Nhưng không, ông trời không buông tha dễ dàng cho dì tôi như vậy.
Mùa hè năm ngoái, tôi lên thăm dì. Những khối u đã khiến mắt dì tôi không còn nhìn thấy được nữa. Nhưng bằng cách nào đó, dì vẫn có thể làm được rất nhiều việc như nấu cơm bằng bếp củi, bổ mít, quét nhà, giặt quần áo,… như thể mắt dì vẫn còn rất tinh tường vậy. Ngoại trừ việc mắt dì không nhìn thấy thì sức khoẻ của dì khá bình thường. Dì cũng đã sống lâu hơn gần một năm so với lời dự đoán của bác sĩ. Phải chăng, nghị lực của dì đã phần nào giúp dì đẩy lùi căn bệnh ung thư? Lúc ấy, tôi vẫn tin vào phép màu.

Mùa hè năm nay, nghe tin sức khoẻ dì suy giảm nghiêm trọng, thế nên được nghỉ hè là tôi lên thăm dì liền. Vừa bước vào nhà, tôi đã sững sờ trước cảnh tượng mà tôi nhìn thấy. Ngôi nhà bừa bộn, ngổn ngang đồ đạc, không có ai dọn dẹp. Dì tôi một mình nằm co quắp trên giường, còn cái da bọc cái xương đúng nghĩa. Do mắt dì không nhìn thấy nên trong một lần bất cẩn, dì bị ngã từ trên giường xuống, gãy xương đùi. Từ đó, dì chỉ có thể nằm trên giường, không di chuyển được nữa. Đến ăn uống và vệ sinh cá nhân cũng không thể tự làm được. Khi ấy, tôi nhận ra dì tôi cô độc đến nhường nào. Một người phụ nữ cả đời chỉ biết chăm chồng chăm con, vậy mà trong lúc ốm đau bệnh tật, thậm chí đến cả những giây phút cuối đời cũng chỉ có một mình.
Hôm ấy, dì ôm lấy tôi và nói dì yêu tôi nhiều. Dì ước nếu tôi là con gái của dì thì tốt biết mấy. Còn tôi, chỉ biết vừa khóc vừa nói tôi cũng thương dì nhiều lắm. Cuộc đời dì đã chịu nhiều vất vả rồi. Còn gì xót xa hơn khi vào giây phút chia tay một người bị bệnh, bạn lại không thể nói với người ấy rằng “Hãy giữ gìn sức khoẻ nhé!”? Liệu có là ích kỉ hay xấu xa khi trong một giây phút nào đấy tôi đã ước dì tôi sẽ không còn phải chịu đựng những nỗi đau cả về thể xác lẫn tinh thần như thế này nữa? Tôi sẽ đau đớn khi mất dì nhưng nhìn dì đau tôi còn thấy bản thân đau hơn gấp nhiều lần.
Rồi thì ngày hôm nay, dì cũng đi.
Có lẽ, dì đã được giải thoát.
Có lẽ, ở một nơi nào đó, dì đang mỉm cười nhìn tôi và tất cả thế giới này.
Bây giờ, dì không phải đau nữa rồi.
Ký ức của tôi lại chạy ngược về mùa hè của những năm tôi còn học tiểu học. Nơi có ngôi nhà ba gian với những đồi chè ngút ngàn và người dì thân yêu của tôi ở đó.
Chuyến bay sẽ cất cánh vào sớm mai. Tôi sẽ lại về trải chiếu giữa sân, ngắm sao và kể chuyện cho dì.
© Lê Việt Hà – blogradio.vn
Bài dự thi cuộc thi viết "ĐỂ YÊU THƯƠNG DẪN LỐI". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn nhấn vào nút "Bình chọn" dưới chân bài viết, để lại bình luận tâm đắc và chia sẻ lên mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn xem tại đây.
Có thể bạn quan tâm: Hà Nội Sài Gòn đêm không ngủ
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.





