Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những tình huống xấu hổ khiến bạn chỉ muốn độn thổ

2017-10-27 01:30

Tác giả:


1. Trước mặt cô ấy, tôi cười nghe như heo kêu. Sau đó tôi ngậm miệng lại cười, phun luôn nước mũi.

2. Lần đầu gặp mặt, anh ấy giúp tôi nhặt lông mi giả rớt trên mặt. Khi đi ăn, tôi dùng đũa tì vào răng vì muốn tỏ ra đáng yêu, rốt cuộc bất cẩn để đũa cắm luôn vào lỗ mũi, máu mũi đầy mặt.

3. Trời nóng, tôi cùng bạn trai đi công viên nước, tôi không mặc đồ bơi mà mặc quần short, chơi cầu trượt rách luôn đáy quần. Tôi ngồi chìm trong nước sờ quần, bạn trai nghĩ tôi bị đuối nước, bất chấp hết kéo tôi lên bờ.

4. Đi ăn cơm ở nhà hàng cao cấp với anh đẹp trai, tự nhủ phải tỏ ra thật tao nhã để không bị xem là hai lúa, vậy nên lúc gọi bồi bàn tôi dùng tiếng Anh, ngoắc tay gọi: Taxi!

Những tình huống xấu hổ khiến bạn chỉ muốn độn thổ

5. Đi bơi với bạn, ngực tôi nhỏ nên lén độn thêm, xuống hồ không bao lâu thì thấy miếng độn trôi lềnh bềnh trên mặt nước, ánh mắt họ khi đó, tôi không bao giờ quên.

6. Hồi cấp 2, có lần tôi đùa giỡn cùng bọn con trai, canh lúc bọn họ tì vào lan can thì bóp mông một loạt, sau đó thì vô tình bóp luôn mông của thầy chủ nhiệm. Không dám nhìn vào đôi mắt đó.

7. Hồi cấp 3 tôi đeo niềng răng, có lần đùa giỡn với bạn bè, vô tình ghé vào vai của bạn cùng bàn lúc đó đang mặc áo khoác len mà cười, bạn cùng bàn là người tôi thầm mến. Thế là sợi len trên áo bị mắc vào dây thép niềng răng của tôi, kéo một đường len dài thật dài, mọi người xung quanh cười lăn lộn. Không nhớ làm sao mà gỡ được sợi len, mà bạn cùng bàn về sau cũng không mặc cái áo len đó nữa.

8. Lần đầu tiên hẹn hò với anh ấy ở căntin, tôi cư xử dịu dàng rất ra dáng thục nữ, gọi người bán hàng nói: Bán cho cháu gói bvs......

9. Tôi học y, thầm mến một thầy giáo trong khoa. Nghe nói thầy thích con gái dịu dàng nên bình thường tôi luôn cố khắc chế bản thân. Có lần thực hành sinh hóa tim chuột bạch, tôi giả vờ nhút nhát không dám xuống tay, thầy đến bên cạnh hỗ trợ, bảo tôi cầm ống tiêm là được. Khi đó tôi mừng húm, những vẫn giả vờ sợ. Đâm kim xuống, hỏi thầy đã được chưa. Thầy bình tĩnh nói: Được con mắt em, đâm vào tay tôi rồi!

10. Uống rượu, lấy dũng khí thổ lộ, đầu dây kia có người bắt máy, tôi xổ luôn một tràng, bên kia: Bác là mẹ nó, nó đang tắm, bác sẽ chuyển lời giúp cháu.

Những tình huống xấu hổ khiến bạn chỉ muốn độn thổ

11. Mời anh ấy đến nhà ăn cơm. Tôi leo lên ghế cao lấy đũa mới, anh ấy đột nhiên xuất hiện, bảo tôi cẩn thận coi chừng ngã. Vừa dứt lời tôi ngã thật, theo bản năng nắm lấy thứ gì đó, túm được quần của anh ấy, kéo tuột nó xuống luôn.

12. Đi bơi, nhảy cầu, người vừa chạm nước, áo tắm bay luôn, toàn bể bơi quay lại nhìn tôi, khi đó thằng bé bên cạnh hỏi ba nó: ba ơi sao tóc anh này dài thế? Tôi cứ thế hồn nhiên cầm áo tắm leo lên bờ.

13. Đi bơi với người ấy, thấy có sợi chỉ trên quần bơi, liền mạnh tay nhổ bỏ, thì ra đó không phải là sợi chỉ.

14. Anh đẹp trai đứng phía sau vỗ lưng tôi, sợ quá thế là thả bom hàng loạt, về sau hai bên không còn liên lạc.

15. Nhìn lén anh đẹp trai, bị anh ấy phát hiện, giật mình liền tiện tay cầm đại thứ gì đó giả vờ xem hàng: hộp bcs.

16. Đi siêu thị với thằng bạn thân, lúc tính tiền nhìn thấy cái kệ nhỏ trưng bày rất nhiều hộp nhỏ màu sắc bắt mắt, tôi tưởng là kẹo cao su liền cầm lấy một hộp rồi quay sang hỏi thằng bạn: Một bao đủ không? Khi đó xung quanh đồng loạt im lặng quay lại nhìn chúng tôi, tôi nhìn lại mới biết đó là hộp Durex. (chủ comment này là nam)

17. Hồi đó đi học có trò xoay bút, tôi xoay mạnh quá, bút rơi sang bên cạnh, nam sinh cùng bàn nhanh chân kẹp chặt lại giữ bút, khi đó cây bút vừa khéo cắm thẳng chỗ ấy ấy của cậu ấy. Cậu ấy quay sang tôi, vẻ mặt trêu tức nói: Tự lấy đi. (chủ comment này cũng là nam =)))) )

Nguồn: Weibo/ Dịch: Vi Dôlô
Theo: Ngược+ Confession

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Sống như những đóa hoa

Sống như những đóa hoa

Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.

Thả trôi hết những phiền muộn.

Thả trôi hết những phiền muộn.

Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?

Tết này con sẽ về (Phần 8)

Tết này con sẽ về (Phần 8)

Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.

Mùa hoa xoan

Mùa hoa xoan

Tôi nhớ những đêm dài thuở xưa. Gió thổi qua bậu cửa, lùa vào mái nhà tranh nghe lành lạnh. Trong bóng tối, tiếng cha ho khản như mắc lại nơi cổ họng. Mẹ trở mình khẽ khàng, thao thức đến gần sáng. Những năm gian khó, cái đói luôn rình rập. Cha lo vụ giáp hạt, tính chuyện sắn khoai độn cơm. Mẹ đong đếm từng bát gạo trong chum, chỉ mong ngày mai vẫn còn đủ nấu nồi cơm nóng.

Nhật kí tuổi 18

Nhật kí tuổi 18

Sau một kì nghĩ hè đầy kỉ niệm, chúng tôi trở lại ngôi trường với những tiếng cười nói rôm rả, mỗi người lại có những câu chuyện đầy thú vị về mùa hè đáng nhớ của mình, ai cũng sôi nổi và toát lên vẻ thơ ngây và trong sáng, nhưng có lẻ mùa hè ấy cũng là một mùa hè sẽ chẳng thể nào quên được vì đó là mùa hè cuối cùng của thời học sinh.

Tết này con sẽ về (Phần 7)

Tết này con sẽ về (Phần 7)

Cúp máy, tôi đứng rất lâu giữa dòng người đang hối hả mua sắm. Không hiểu sao, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không thấy sợ Tết nữa. Tôi không còn nghĩ đến sự trống trải của những con đường vắng, hay những bữa ăn một mình. Thay vào đó, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ba lụi cụi lau bàn thờ, em trai phụ ba treo câu đối, căn nhà quen thuộc có mùi nhang trầm và mùi bánh mới hấp.

Thong dong như gió, tự tại như mây

Thong dong như gió, tự tại như mây

Thong dong như gió, gió đi qua trần gian không hối hả, không cưỡng cầu, cũng chẳng mang theo gánh nặng. Gió lướt qua cánh đồng, ghé mái hiên nhà, mơn man trên hàng cây, để lại sự dịu mát rồi lặng lẽ rời đi. Người biết sống thong dong cũng vậy, họ học cách bước chậm, biết dừng lại đúng lúc để lắng nghe thân tâm mình, nhận ra đâu là điều cần giữ, đâu là thứ nên buông.

Đài vinh quang của riêng mình

Đài vinh quang của riêng mình

Tôi nhớ lại lời hẹn trong quá khứ: “Hẹn gặp bạn trên đài vinh quang phía trước” gắn với một người quan trọng đã không xuất hiện trong ngày tốt nghiệp. Theo thời gian, giữa những bộn bề cuộc sống, “tôi” dần quên đi lời hẹn ấy và nhận ra rằng “vinh quang” không còn là thành công rực rỡ trước đám đông, mà là sự bình yên và kiên trì trong hành trình riêng. Kết thúc mở: “tôi” tiếp tục hành trình của mình, không còn tìm kiếm người cũ, nhưng vẫn giữ một cảm giác dịu dàng, sẵn sàng cho khả năng gặp lại hoặc không vì điều quan trọng nhất giờ đây là cách mỗi người tự chạm đến “đài vinh quang” của riêng mình.

Tết này con sẽ về (Phần 6)

Tết này con sẽ về (Phần 6)

Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ. Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.

Làm sao để em có thể quên anh

Làm sao để em có thể quên anh

Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.

back to top