Những ông bố bà mẹ có khiếu hài hước
2015-07-03 01:00
Tác giả:
1. Năm lớp 12, tôi cầm lá thư tình đầu tiên nhận được về khoe bố mẹ. Mẹ lập tức giãy nảy:
"Cấm tiệt! Tí tuổi ranh yêu đương gì! Thằng đó tên gì, nhà ở đâu, mẹ phải đến tận nhà nó nói chuyện cho ra nhẽ."
Bố cười bảo:
"Đã có gì đâu mà em cuống cả lên thế. Một lá thư thôi mà."
Mẹ tức giận quát:
"Một lá thư thôi à?! Năm tôi 15 tuổi vì lá thư của ông mà tôi bỏ cả thi học kì đấy!"
2. Miu Miu nhà tôi đẻ ra đứa con xấu mù, tai cụt mắt híp, tôi vừa vuốt lông nó vừa chán nản nói:
"Sao mày xấu thế, chẳng giống mẹ mày gì."
Mẹ tôi đi qua buông cho câu:
"Con cũng thế đấy."
3. Lần đầu đưa bạn trai về nhà ăn cơm, lúc mẹ chạy đi pha nước chấm, bố tôi chỉ vào món bò hầm khoai tây trên bàn nói nhỏ:
"Đây là món tủ của cô đấy, cháu tập trung khen món này là qua cửa rồi."
4. Mẹ hay chê tôi là lớn đầu mà vẫn ham coi hoạt hình. Có lần tôi đang dán mắt vào màn hình ti vi, mẹ thì gọt hoa quả bên cạnh, giọng bố vang ra từ phòng ngủ:
"Em chưa là bộ vest cho anh à? Mai anh phải dùng đấy."
Mẹ vẫn im lặng gọt. Bố lại nói:
"Áo này bị đứt khuy mấy hôm nay rồi mà em chưa khâu lại giúp anh à?"
Mẹ vẫn không nói gì. Bố tiếp tục:
"Anh không tìm thấy cà vạt màu ghi đâu cả, em vào giúp anh đi." Mẹ bực quá quát lên:
"Tôi là Naruto biết thân phân đấy à, mà cái gì cũng vợ vợ vợ. Tự làm đi, lười vừa thôi."

5. Chả hiểu vì lý do gì mà bố mẹ to tiếng với nhau. Tôi chạy ra phòng khách xem thế nào thì mẹ vùng vằng xách giỏ đi chợ. Tôi hỏi:
"Có chuyện gì thế bố?".
Nhưng bố không trả lời mà chạy đi lấy ba lon bia đặt lên bàn. Uống một ngụm xong, bố đổ hết bia vào bồn rửa bát. Tôi ngạc nhiên hỏi:
"Bố làm gì thế?".
Lúc này bố mới cười bảo:
"Chốc mẹ con về thấy ba lon bia rỗng là hết giận ngay."
6. Gọi cho mẹ than hết tiền, mẹ xuýt xoa:
"Hết tiền à, thế thôi mẹ cúp máy đây, không lại tốn tiền điện thoại của con."
7. Người yêu sang chơi, tôi lấy hoa quả gọt cho anh ấy ăn, ra vẻ thuỳ mị nết na. Mẹ trông thấy thì hỏi: "Hôm nay ăn táo bỏ vỏ cơ à?"
8. Có thím hàng xóm nổi tiếng nhiều chuyện, hỏi mẹ tôi rằng:
"Con bé nhà chị vẫn chưa có người yêu à?"
Mẹ đáp:
"Nó còn nhỏ mà."
Thím ta trợn mắt bảo:
"Nhỏ gì nữa? Đến tuổi yêu rồi, mấy đứa bằng tuổi nó có đôi có cặp hết rồi ý chứ."
Mẹ mỉm cười hỏi lại:
"Có ai bắt buộc đến tuổi yêu là phải yêu đâu? Chẳng lẽ đến tuổi thọ trung bình là phải tự tử hết sao?"
9. Trên đường đi siêu thị về, mẹ và tôi tình cờ gặp một cô trong ngõ. Cô ta nhìn tôi tặc lưỡi:
"Con bé này một dạo không gặp mà đã đen thùi lùi thế này. Con gái phải giữ gìn da dẻ chứ, kiểu này lớn lên lại phải đi tắm trắng rồi."
Mẹ bảo:
"Hai mẹ con tôi ăn sáng rồi."
Cô ta chưng hửng:
"Ăn sáng rồi hay chưa có liên quan gì ở đây đâu?"
Mẹ tiếp lời:
"Đúng thế, con tôi da đen hay trắng có liên quan gì chị đâu."

"Cho con đi với, người ta bảo con gái kiếp trước là tình nhân của bố đấy, con có quyền được đi cùng."
Bố đáp:
"Nếu thế kiếp trước chắc chắn bố dẫn con đi rồi, kiếp này nghỉ nhé."
11. Thấy tôi vừa nhắn tin vừa tủm tỉm cười, mẹ nghi ngờ hỏi:
"Nhắn tin với chàng nào đấy? Yêu đương rồi hả?"
Tôi lắc đầu quầy quậy:
"Yêu đương gì đâu mẹ, bạn bè thôi."
Mẹ không nói không rằng lôi cuốn album ra, chỉ vào một bức ảnh hỏi:
"Cô này xấu không con?"
Tôi thành thực đáp:
"Quá xấu là đằng khác í ạ."
Mẹ gật đầu tán thành:
"Ừ, xấu như cô ta mà cũng lấy chồng được rồi đấy, nên con không cần vội vàng yêu đương làm gì."
12. Chú hàng xóm mời bố:
"Làm điếu Vina chứ anh?"
Bố đáp:
"Thôi, cảm ơn chú, anh đang cai." Chú ấy ngạc nhiên hỏi:
"Anh bỏ hút thuốc thật đấy à?" Bố cười bảo:
"Cai Vina thôi, hút chán quá."
13. Mẹ hỏi:
"Con gái thích chàng trai như thế nào?"
Tôi liếc sang bố đáp:
"Phải tuyệt vời như bố con ấy."
Bố nghe thế cười sướng, mẹ thì thở dài bảo:
"Mai mẹ đưa mày ra viện mắt khám xem sao."
Nguồn: Weibo
Dịch: Kiem Duong
Sưu tầm từ mạng xã hội Facebook.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Kết thúc)
Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại. Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc. Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết. “Về rồi hả con.”
Sống như những đóa hoa
Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.
Thả trôi hết những phiền muộn.
Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?
Tết này con sẽ về (Phần 8)
Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.
Mùa hoa xoan
Tôi nhớ những đêm dài thuở xưa. Gió thổi qua bậu cửa, lùa vào mái nhà tranh nghe lành lạnh. Trong bóng tối, tiếng cha ho khản như mắc lại nơi cổ họng. Mẹ trở mình khẽ khàng, thao thức đến gần sáng. Những năm gian khó, cái đói luôn rình rập. Cha lo vụ giáp hạt, tính chuyện sắn khoai độn cơm. Mẹ đong đếm từng bát gạo trong chum, chỉ mong ngày mai vẫn còn đủ nấu nồi cơm nóng.
Nhật kí tuổi 18
Sau một kì nghĩ hè đầy kỉ niệm, chúng tôi trở lại ngôi trường với những tiếng cười nói rôm rả, mỗi người lại có những câu chuyện đầy thú vị về mùa hè đáng nhớ của mình, ai cũng sôi nổi và toát lên vẻ thơ ngây và trong sáng, nhưng có lẻ mùa hè ấy cũng là một mùa hè sẽ chẳng thể nào quên được vì đó là mùa hè cuối cùng của thời học sinh.
Tết này con sẽ về (Phần 7)
Cúp máy, tôi đứng rất lâu giữa dòng người đang hối hả mua sắm. Không hiểu sao, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không thấy sợ Tết nữa. Tôi không còn nghĩ đến sự trống trải của những con đường vắng, hay những bữa ăn một mình. Thay vào đó, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ba lụi cụi lau bàn thờ, em trai phụ ba treo câu đối, căn nhà quen thuộc có mùi nhang trầm và mùi bánh mới hấp.
Thong dong như gió, tự tại như mây
Thong dong như gió, gió đi qua trần gian không hối hả, không cưỡng cầu, cũng chẳng mang theo gánh nặng. Gió lướt qua cánh đồng, ghé mái hiên nhà, mơn man trên hàng cây, để lại sự dịu mát rồi lặng lẽ rời đi. Người biết sống thong dong cũng vậy, họ học cách bước chậm, biết dừng lại đúng lúc để lắng nghe thân tâm mình, nhận ra đâu là điều cần giữ, đâu là thứ nên buông.
Đài vinh quang của riêng mình
Tôi nhớ lại lời hẹn trong quá khứ: “Hẹn gặp bạn trên đài vinh quang phía trước” gắn với một người quan trọng đã không xuất hiện trong ngày tốt nghiệp. Theo thời gian, giữa những bộn bề cuộc sống, “tôi” dần quên đi lời hẹn ấy và nhận ra rằng “vinh quang” không còn là thành công rực rỡ trước đám đông, mà là sự bình yên và kiên trì trong hành trình riêng. Kết thúc mở: “tôi” tiếp tục hành trình của mình, không còn tìm kiếm người cũ, nhưng vẫn giữ một cảm giác dịu dàng, sẵn sàng cho khả năng gặp lại hoặc không vì điều quan trọng nhất giờ đây là cách mỗi người tự chạm đến “đài vinh quang” của riêng mình.
Tết này con sẽ về (Phần 6)
Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ. Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.


