Những nickname không dành cho nhau
2009-06-24 11:50
Tác giả:
Blog Việt -
Lời tác giả: “Có lẽ cần khẳng định tôi không phải dân văn chương. Cuộc sống của tôi bình thường vì vậy tôi không muốn gửi blog của tôi mà chỉ muốn gửi một entry. Một câu chuyện ... có thể coi là câu chuyện nhưng nó là một phần trong tôi. Cảm ơn bạn vì đã đọc câu chuyện của tôi."
Viết tặng F1 của F2
Kết Nối Blog - Cô viết rồi lại xóa. E - mail cuối cùng, e- mail kết thúc câu chuyện không là câu chuyện tình… Nhưng đời là thế, có bắt đầu cũng nên có kết thúc. Nó tất yếu như chuyện người ta phải hít thở để sống vậy.
Người kì lạ! Nick của cô báo có tin nhắn, gửi từ lâu nhưng hôm nay cả hai mới cùng online, cùng để một status "Ngày mai em đi, biển nhớ tên em gọi về ...”. Hắn bước vào cuộc sống của cô thật kỳ lạ. Lập một cái nick, cô search và tìm thấy hắn, kẻ ở cùng một thành phố với cô, yêu biển nhiều như cô.
"Hi! Tôi là một cái nick. Tôi không biết gì về bạn cả, cơ bản là tôi vô hại, rảnh thì chat với tôi. Không thì thôi. Cứ coi như tôi chưa từng ... xen vào nhé!”
“Ai vậy nhỉ? Tôi có quen không? Một người lạ đeo kính đen. Sợ "
Rồi cô bắt đầu quen hắn. Tất cả chỉ là những khoảng lặng sau 10 giờ 30, những cuộc đối thoại vô thưởng vô phạt, những cuộc tranh cãi bất tận và đôi khi là sự im lặng ...
Cô và hắn cùng thích nhạc Trịnh. Những bản nhạc thường xuyên được chia sẻ giữa hai người. Chẳng biết từ bao giờ hắn bước vào cuộc sống của cô.
Hoảng sợ. Cô và hắn chỉ là những cái nick. Hắn bắt đầu tò mò về cô.
"Đôi khi ngồi nghĩ vu vơ: "Tự dưng add nick mình vào, chắc là người quen của mình đây!"
Cô chỉ mỉm cười. Bởi cô biết cô không quen hắn.
![]() |
| Ảnh minh họa: ChelseaIsAPansy |
Tình yêu sau hai năm. Những lời gắt gỏng của người yêu dù biết không phải là điều tận cùng muốn nói nhưng làm trái tim cô như vỡ ra từng mảnh. Cô bỏ chạy. Điện thoại vang lên "Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây, dù có gió có gió lạnh đây, có tuyết phủ đầy... dù sao dù sao đi nữa tôi cũng yêu em ...". Hắn gọi! Cô hỏi hắn có muốn biết cô là ai không? Đột nhiên cô nhìn lên, người đang đứng trước cửa nhà cô cũng đang nghe điện thoại. Trời ơi! Là hắn sao? Cuộc đời thật sự có những điều trùng hợp đến vậy sao?
Những ngày cuối đông, một chút lạnh xót lại chẳng thể làm ai cũng phải co ro nhưng trước biển nhưng cái lạnh này khiến lòng cô ... ấm lại. Cô yêu biển mùa đông với những bãi cát vắng người. Hắn im lặng đi cùng cô, không hỏi tại sao cô khóc càng không hỏi cô muốn đi đâu. Có lẽ quen nhau 2 tháng qua, dù chỉ là qua những cuộc chat nửa đêm thì hắn cũng chẳng lạ gì tính thất thường của cô. Đột nhiên cô hát, vừa đi vừa hát. Cô hát những bài hát lâu rồi không hát vang lên như thế. Cô bắt đầu nói luyên thuyên với hắn. Đơn giản chỉ là những ý nghĩ bất chợt đến, chỉ là để không phải nghĩ nữa. Cô là thế, đa cảm, yếu đuối, đơn giản hơn là quá cảm tính.
Cô kể với hắn về cảm giác của cô mỗi khi đi chùa. Rằng tại sao một con nhóc trẻ như cô, ngày rằm mồng một nào cũng đi chùa. Kể cho hắn nghe cảm giác thanh thản, thắp một nén hương cầu bình yên cho những người cô yêu quý. Mỗi khi ra khỏi cánh cổng đó, cô lại cúi người xuống, hai tay đưa những đồng tiền lẻ cho những người ăn mày ngoài cổng. Cô chẳng quan tâm họ sống bằng nghề này hay gì nữa. Họ quá già rồi, họ giống như bà của cô vậy nhưng họ kém may mắn hơn bà. Mà thực ra cô làm thế là vì cô đó chứ, cho họ cô thấy lòng mình thanh thản và nhẹ nhàng.
![]() |
| Ảnh minh họa: Hội An Team |
Hắn và cô ngồi ... trên bãi biển vắng người. Hắn bật bài "Good bye" của Air supply
“Anh thấy được nỗi đau đọng trong khoé mắt em
Và anh biết em đã gắng sức mình nhiều lắm
Em xứng đáng biết bao với những gì tốt đẹp hơn
Anh có thể đồng cảm với trái tim em
Và anh sẽ chẳng bao giờ chê trách, em đã từng có ý nghĩa với anh biết mấy
Anh chẳng muốn để em qụy xuống
Nhưng cũng chẳng hề muốn đỡ em lên
Anh chẳng muốn đưa em trở lại
Từ nơi mà em thực sự thuộc về
Có lẽ em chẳng bao giờ hỏi tại sao
Chẳng còn gì để nói nữa ngoài câu
Vĩnh biệt
Em xứng đáng với một tình yêu đẹp đẽ hơn nhiều
Anh không chắc anh có xứng đáng với một tình yêu như thế
Đánh mất em là một nỗi đau đối với trái tim anh”
Hắn dịch mà như đọc một bài thơ cho cô. Chẳng biết nữa ... nhưng cô không muốn gọi thứ tình cảm này là gì cả. Bởi đơn giản thực sự nó không là gì hết. Sẽ là gì nhỉ khi cả cô và hắn chỉ là hai cái nick. Nhiều hơn thì là hai cái nick đồng cảm.
“Trái tim anh lại thường hay bị che kín lại
Giờ anh chẳng thể sống với những lời dối trá nữa đâu
Thà rằng anh tự làm đau chính bản thân mình
Còn hơn để một khi nào em phải khóc”
Cô đứng dậy.
Đi về thôi.
Bỏ trốn thế là đủ rồi.
Sau hôm đó cô không chat với hắn nữa. Cô tự nhủ với chính mình:
Một người đàn ông gần 30 tuổi, từng trải và có sự nghiệp, nhiều cô gái mong muốn, còn cô sao lại làm thế?
![]() |
| Ảnh minh họa: blue_id |
Thỉnh thoảng cô nhận được e- mail của hắn, giờ gửi mail hiện trong hòm thư của cô thường sau 12 giờ, hắn gọi đó là khoảng lặng trong cuộc sống của hắn. Hắn bắt đầu kể cho cô nghe, bởi khi chat thường là những cuộc tranh luận bất tận. Hắn bảo cô giống mấy con cua bò ngang đường quốc lộ sau cơn mưa.
Hắn kể về một chuyện tình dang dở, về cuộc sống quê hắn, và về sự phân đấu không ngừng nghỉ của hắn. Ừ! Nó hơi lạ với cuộc sống của cô, một con nhóc luôn có vừa đủ từ bé. Cô reply lại như một phản xạ. Có lẽ vì cô đồng cảm hay có cái gì đó thương hắn? Không biết! Cô lại trốn tránh tất cả. Trốn tránh cả sự lên án của chính con tim. Cô tự nhủ cô đâu có phản bội người yêu mình. Cô không đi chơi với hắn, không điện thoại, không nói lời yêu đương, chỉ là chia sẻ.
Tình yêu sau bao thăng trầm đột nhiên đông cứng lại. Những toan tính bắt đầu dần hiện lên để lo cho một tương lai. Nhưng càng ... gần đến tương lai tranh cãi lại là thường trực. Chính cô cũng không còn hiểu tại sao lại thế. Không còn những buổi tối lang thang ngắm trăng, hay những lần anh đứng trước cửa nhà cô cầm bó hoa hồng gói bằng giấy báo để cô cắm. Không còn nhiều thứ ... Bao lâu rồi cả hai không đi xem phim, không còn cafe?
Cô thở dài…
Check mail như một thói quen khó bỏ. Hắn gửi cho cô bài Tình Nhớ: "Một người về vực sâu, một người về đỉnh cao, để cuộc tình chìm sâu ...". Cô bắt đầu những dòng mail cho hắn....
Một ngày điện thoại của cô đổ chuông. Hắn hỏi cô: Bỏ trốn với tớ được không? Một lần này thôi.
Tần ngần đứng trước gương. Cô mặc áo phông đen, quần bò, giầy thể thao. Sáng 7 giờ cô rời khỏi nhà, nhưng không phải đến cơ quan. Hai kẻ bỏ trốn đi chùa sau đó xách balô leo núi.
Cô không hỏi hắn tại sao, thực ra là không muốn hỏi. Từ khi cô bắt đầu mối quan hệ này cô thường xuyên trốn tránh, tại sao ư? Bởi cô sợ chính sự thật. Sợ cô lại làm sai ...
Hắn nắm nhẹ tay cô kéo lên những đoạn dốc, bình thản như một điều hiển nhiên. Hăn lăng xăng giúp mấy bà cụ bê đồ, để rồi cả hắn và cô được khen đẹp đôi. Hắn mỉm cười ... nhìn cô. Còn cô, lảng tránh và hèn nhát!
Mặt trời lên cao, cô và hắn trốn cái nóng dưới một thác nước ít người dừng lại. Con người là thế. Người ta sẵn sàng bỏ qua một vài hạnh phúc dọc đường vì thứ gọi là mục tiêu cuối cùng. Để rồi khi đạt được cái gọi là mục tiêu cuối cùng lại ... hụt hẫng. Còn cô? Cô luôn muốn tận hưởng từng phút giây của cuộc sống. Và có lẽ cô không muốn cùng hắn đi đến đích cuối cùng. Có những thứ nên dở dang?
Hắn hôn cô.
Tất cả như ngừng lại.
Cô không còn trốn tránh được nữa.
Cô bỏ chạy.
Chạy khỏi tất cả ...
Lúc cô mải mê chụp một khóm hoa dại màu tím mọc dưới thác nước. Rồi cô nhăn mặt vì máy ảnh kỹ thuật số của cô tệ quá. Không lấy hết được ánh sáng và vẻ đẹp của hoa. Còn hắn lại chụp cô và hỏi . “Sao em lại thích khóm hoa đó thế?" - Lần đầu tiên hắn gọi cô là em thì phải. Cô lờ đi vì không muốn tranh cãi.
"Vì sao ư? Vì thích bình yên. Bình yên không phải là một cái gì đó tĩnh lặng mà là cảm giác thanh bình, yên ả ngay giữa sự ồn ào, náo nhiệt.Tìm được bình yên ngay trong sóng gió. Hỏi đó chẳng là hạnh phúc?" - Cô cười.
Và giờ khi trên chiếc xe ôtô một mình đi về. Cô bỏ chạy khỏi vòng tay rắn chắc của hắn, bỏ chạy khỏi nụ hôn nồng nàn và một phút yếu lòng của chính mình. Cô không còn trẻ để dạo chơi. Cô cần sự bình yên và cô đã tìm thấy. Cô không thể đánh đổi hay đem so sánh anh và hắn.
![]() |
| Ảnh minh họa: vstary |
Điện thoại của cô reo "Và rồi ta hứa sẽ quay trở lại vào một ngày mai như hai người bạn ..." Anh gọi bảo tối nay anh vào nhà ăn cơm. Trưa bố gọi cho anh thì phải.
" Xin lỗi vì tất cả. Nhưng tớ không dành cho cậu. Tạm biệt tất cả. Mong cậu đừng liên lạc với tớ nữa. Đó là tất cả những gì cậu có thể làm cho tớ. Xin lỗi. Game over." Tin nhắn có lẽ là cuối cùng cô gửi cho hắn rồi xóa số điện thoại của hắn đi.
Ngày mai nếu hắn gọi sẽ nhận được câu: "Xin lỗi anh nhầm máy rồi"
Hạnh phúc không bao giờ có từ trên trời rơi xuống. Hạnh phúc luôn có sẵn trong mỗi chúng ta, cô không thể ngồi đó chờ đợi hay oán trách ai đó không làm mình hạnh phúc. Cô cố gắng thực sự chưa? Cô làm gì cho tình yêu của mình?
Cô trở về với cuộc sống thực của mình. Tối nay cô sẽ rủ anh đi xem phim.
Một ngày nếu cô vô tình va vào hắn...
Vô tình thôi!
Cô sẽ lại xin lỗi, xin chào và mỉm cười đi tiếp…
-
Gửi từ Vịt Mập – Điện lực Quảng Ninh
Ho ten: tt
Ho ten: Duong Thanh Ho ten: Duong Thanh |
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.





