Những ngày không còn cha
2022-10-28 01:20
Tác giả:
blogradio.vn - Cha cũng luôn là người cỗ vũ, động viên tôi nhiều hơn ai hết. Khi là sinh viên đi học xa nhà, Cha luôn gọi hỏi tôi bằng một câu hỏi quen thuộc thân thương giọng Nghệ “Khi mô về rứa con?”.
***
Dẫu biết rằng, ai rồi cũng sẽ phải tuân theo quy luật của vạn vật nhân sinh, quy luật của “Sinh”, của “Lão”, của “Bệnh”, rồi của “Tử”. Dẫu biết rằng, cuộc sống vốn dĩ thật vô thường, có thể sớm còn và tối thì đã mất… ấy vậy mà gần ba năm qua, kể từ ngày Cha ra đi, tôi đã vô cùng nhớ thương và trống vắng.
Cha tôi ra đi ở tuổi 73 vì căn bệnh ung thư phổi. Năm đó, dịch Covid bùng phát khắp nơi, vì thế ngày Cha mất cũng hạn chế người tiễn đưa phúng viếng. Những ngày cuối đời là những ngày Cha vật lộn với bao cơn đau, bất kể ngày hay đêm. Dù đã chuẩn bị tâm lý cho thời khắc đó, thời khắc Cha sẽ rời xa cõi tục thế trần, tôi vẫn thấy mình suy sụp, khổ đau, tôi như một kẻ vô hồn, và tôi đã từng… không thiết tha bất kỳ điều gì nữa…

Lúc sinh thời, Cha tôi là một người thầy lớn của tôi. Cha là một trí thức, ông thường đọc cho tôi nghe rất nhiều câu chuyện, thơ ca; nhưng nhiều nhất vẫn là Thơ Tố Hữu, thơ về Đảng, Bác Hồ. Cha cũng dạy tôi đọc nhiều câu đàm thoại tiếng Trung, và cả những đoạn trích dài của Ngũ Kinh, Nho giáo. Tôi thuộc làu làu từng câu, từng chữ đó, để rồi khi lớn lên, dù thời gian có mòn phai bao lối cũ, bao dấu chân xưa, thì những lời Cha dạy, tôi vẫn còn ghi nhớ như in trong ký ức của mình.
Cha cũng luôn là người cỗ vũ, động viên tôi nhiều hơn ai hết. Khi là sinh viên đi học xa nhà, Cha luôn gọi hỏi tôi bằng một câu hỏi quen thuộc thân thương giọng Nghệ “Khi mô về rứa con?”. Cha rất thích trà Thái Nguyên, thứ Trà có vị uống đậm đà, hay những gói Trà cung đình Cố đô thanh mát. Thế nên tôi cũng rất thích được mua biếu Cha những đặc sản này. Khi biết tin tôi về, Cha luôn vội vã ra ngõ làng thật nhanh để đón, mặc cho lúc đó là mưa nắng, hay là lúc lãnh lẽo đêm đông.
Giờ đây, mỗi khi trở về nhà, về quê hương là ký ức tuổi thơ gắn với bóng hình Cha lại hiện lên trong tôi, như thể đó mới là ngày hôm qua. Lối nhỏ, đường xưa, cây tre già vẫn còn nguyên chốn cũ. Gốc bưởi bao năm vẫn sum suê trĩu quả sai cành. Cây khế nơi góc vườn Cha trồng năm ấy, giờ vẫn bấy nhiêu quả ngọt vàng ươm. Dãy cây xoan già vẫn còn líu lo chim hót. Thềm cũ, sân xưa, mọi vật vẫn còn đang ở đó, chỉ khác là mái nhà đã thiếu vắng bóng hình Cha, bóng hình gầy guộc, khắc khổ, thân thương. Không còn Cha, tôi mất đi một chỗ dựa tinh thần lớn lao, một người thầy lớn, một tình thương yêu lớn.
Nhưng hơn hết cả mọi điều, tôi mong ai đó trong chúng ta nếu còn cha còn mẹ, chúng ta hãy cứ thương yêu, hãy cứ thăm nom, đừng chần chừ hôm nay Hiếu kính: Dù đó là tấm bánh gói quà nho nhỏ, dù đó là những lần vội vã về thăm, ăn cùng mẹ cha bữa cơm đạm bạc hay hít hà lên mái tóc đã pha sương, nhuốm màu thời gian của cha của mẹ; tất cả đó sẽ là những điều lớn lao vô giá. Vì mẹ cha là Phật, là Tiên của mình, nhờ huyết mẹ, tinh cha, nhờ công ơn sinh thành dưỡng dục, mà chúng ta đã nên người, khôn lớn. Vì mẹ cha rồi cũng sẽ như trái “chuối chín cây”, cứ già đi theo tháng năm mà không đợi chờ chúng ta đủ thành đạt, đủ sang giàu.
Còn mẹ cha, là còn những bông hồng. Còn mẹ cha, là còn những điều may mắn và hạnh phúc!
© TUỆ LÂM - blogradio.vn
Bài tham gia cuộc thi viết Đổi thay. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn nhấn thích, để lại bình luận và chia sẻ lên mạng xã hội. Mời bạn tìm hiểu thông tin về cuộc thi viết tại đây.
Mời xem thêm chương trình:
Đêm nằm nghe câu chuyện của mẹ | Family Radio
Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.
Bên kia thế giới
"Bên kia thế giới", hóa ra chỉ đơn giản là phía bên kia của sự tuyệt vọng. Nó là ranh giới khi con người ta dám dũng cảm bước qua cái kén chật hẹp của sự cô đơn, bước qua những ngày tháng tồn tại vô nghĩa, để đón nhận một tia hy vọng đang mỉm cười chờ đợi ở bên kia đường. Cô gái ấy đã thức dậy từ cơn hôn mê của thể xác, còn tôi, cũng vừa bừng tỉnh khỏi cơn hôn mê của chính tâm hồn mình.






