Những mảnh đời
2013-07-31 08:06
Tác giả:
Trời lại tiếp tục đổ mưa. Mưa nặng hạt, gió và sấm chớp làm cho dòng người càng thêm hối hả. Họ hối hả không chỉ vì cơn mưa mà còn vì bữa cơm tối ấm nóng đang chờ họ ở nhà. Ông lão ngồi thu mình dưới mái hiên ngắm dòng người qua lại. Chốc chốc ông lại đưa hai bàn tay mình lên miệng, thổi vào đấy một làn hơi ấm nóng, rồi xoa xoa hai tay vào nhau, xong rồi ông tiếp tục khoanh hai tay ôm lấy hai đầu gối của mình. Cứ mỗi lần có một người đi ngang qua ông lão liền ngước lên nhìn với vẻ mặt hân hoan và đôi mắt sáng rực. Miệng thì nói mỗi một câu quen thuộc trong khi hai tay giơ cao cái chén đã mẻ và củ rích.
Ông lão vẫn tiếp tục ngồi đó trông chờ từng lượt người đi qua trong khi cơn mưa vẫn tiếp tục kéo dài. Đã hai ngày ông lão không ăn gì, vừa lạnh, vừa đói, vừa cô độc. Trước đây, nhiều lần ông lão định tìm đến cái chết như một sự giải thoát nhưng dường như có một điều gì đấy nơi trần thế này đã níu kéo ông lại nhưng hôm nay thì khác, có lẻ sức chịu đựng của ông đã cạn kiệt, ông không còn thấy có điều gì đáng để cho ông có động lực mà tiếp tục cố gắng. Giờ ông đã hiểu thêm nhiều thứ, những thứ mà trước đây ông đã ngộ nhận. Người tốt thì ít còn kẻ giả nhân, giả nghĩa thì rất nhiều, họ có thể bỏ ra một số tiền khổng lồ để ủng hộ các quỹ từ thiện nhưng không thể bỏ ra mấy đồng bạc lẻ để giữ lại mạng sống của một ông lão ăn mày, rách rưới như ông. Tại sao có những người thì rất giàu, tiền chất như núi xài cả đời cũng không hết, còn người thì “nghèo rớt mồng tơi”, phải ôm bụng đói và không một xu dính túi như ông. Càng nghĩ ông càng thêm thất vọng và mất nềm tin vào cuộc sống. Cuối cùng, ông lão quyết định buông xuôi, có lẽ với ông bây giờ, chết đi thực sự là giải thoát. Nghĩ đến đó, ông lão nằm xuống, co mình, nhắm mắt lại và đếm từng hạt mưa rơi.

- Ông ơi!...Ông gì ơi!...
Ông lão giật mình, mở mắt ra…một cô bé chừng mười tuổi đang cúi người xuống gần ông, hai mắt mở to, chớp chớp liên hồi. Nhìn thân hình bề ngoài của cô bé ông có thể đoán chắc số phận của cô bé cũng giống như ông. Ông mỉm cười đáp lại nhưng không nói gì, cô bé ngồi xuống bên cạnh ông thỏ thẻ:
- Ông ơi! Sao ông ngủ ở đây vậy? Ông có đói không? Con biết ở đằng kia có một cái nhà, người ta cho mình ăn cơm mà không cần trả tiền đó, hai ông con mình lại đó ăn đi
- Nhưng ông không đi nổi nữa…
- Để con cõng ông cho, con mạnh lắm ông nhìn nè!
Vừa nói cô bé vừa cong tay phải của mình lên, hệt như những vận động viên thể hình đang tạo dáng, chỉ khác là tay cô bé thì gầy trơ xương và đen nhòm. Ông lão bật cười, dường như mọi phiền muộn của ông đều tan biến…
- Ha ha! Ông nói chơi thôi. Ông còn đi nổi mà!
Hai ông cháu lặng lẽ bước đi bên nhau giữa dòng người tấp nập. Mưa cũng đã tạnh, chỉ còn vài tia chớp lâu lâu lại lóe lên như soi đường cho ông lão và cô bé tội nghiệp.
• Bài dự thi của Nguyễn Thị Kim Nhờ - <nhoxinh94agu@>
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống



