Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những mảnh đời

2013-07-31 08:06

Tác giả:


Cuộc thi viết Hãy yêu khi còn có thể - Để bình chọn bài viết này mời bạn để lại bình luận, phản hồi tại box phản hồi cuối bài viết hoặc chia sẻ đường link bài viết này đến bạn bè của bạn - 2 giải bài viết yêu thích nhất cuộc thi viết Hãy yêu khi còn có thể được hệ thống tính tự động dựa trên lượt xem và bình luận bài viết (Bạn đọc theo dõi qua box Đọc nhiều nhất/Bình luận nhiều nhất tại trang chủ blogviet.com.vn)

Trời lại tiếp tục đổ mưa. Mưa nặng hạt, gió và sấm chớp làm cho dòng người càng thêm hối hả. Họ hối hả không chỉ vì cơn mưa mà còn vì bữa cơm tối ấm nóng đang chờ họ ở nhà. Ông lão ngồi thu mình dưới mái hiên ngắm dòng người qua lại. Chốc chốc ông lại đưa hai bàn tay mình lên miệng, thổi vào đấy một làn hơi ấm nóng, rồi xoa xoa hai tay vào nhau, xong rồi ông tiếp tục khoanh hai tay ôm lấy hai đầu gối của mình. Cứ mỗi lần có một người đi ngang qua ông lão liền ngước lên nhìn với vẻ mặt hân hoan và đôi mắt sáng rực. Miệng thì nói mỗi một câu quen thuộc trong khi hai tay giơ cao cái chén đã mẻ và củ rích.


Ông lão vẫn tiếp tục ngồi đó trông chờ từng lượt người đi qua trong khi cơn mưa vẫn tiếp tục kéo dài. Đã hai ngày ông lão không ăn gì, vừa lạnh, vừa đói, vừa cô độc. Trước đây, nhiều lần ông lão định tìm đến cái chết như một sự giải thoát nhưng dường như có một điều gì đấy nơi trần thế này đã níu kéo ông lại nhưng hôm nay thì khác, có lẻ sức chịu đựng của ông đã cạn kiệt, ông không còn thấy có điều gì đáng để cho ông có động lực mà tiếp tục cố gắng. Giờ ông đã hiểu thêm nhiều thứ, những thứ mà trước đây ông đã ngộ nhận. Người tốt thì ít còn kẻ giả nhân, giả nghĩa thì rất nhiều, họ có thể bỏ ra một số tiền khổng lồ để ủng hộ các quỹ từ thiện nhưng không thể bỏ ra mấy đồng bạc lẻ để giữ lại mạng sống của một ông lão ăn mày, rách rưới như ông. Tại sao có những người thì rất giàu, tiền chất như núi xài cả đời cũng không hết, còn người thì “nghèo rớt mồng tơi”, phải ôm bụng đói và không một xu dính túi như ông. Càng nghĩ ông càng thêm thất vọng và mất nềm tin vào cuộc sống. Cuối cùng, ông lão quyết định buông xuôi, có lẽ với ông bây giờ, chết đi thực sự là giải thoát. Nghĩ đến đó, ông lão nằm xuống, co mình, nhắm mắt lại và đếm từng hạt mưa rơi.


an xin

-    Ông ơi!...Ông gì ơi!...


Ông lão giật mình, mở mắt ra…một cô bé chừng mười tuổi đang cúi người xuống gần ông, hai mắt mở to, chớp chớp liên hồi. Nhìn thân hình bề ngoài của cô bé ông có thể đoán chắc số phận của cô bé cũng giống như ông. Ông mỉm cười đáp lại nhưng không nói gì, cô bé ngồi xuống bên cạnh ông thỏ thẻ:


-    Ông ơi! Sao ông ngủ ở đây vậy? Ông có đói không? Con biết ở đằng kia có một cái nhà, người ta cho mình ăn cơm mà không cần trả tiền đó, hai ông con mình lại đó ăn đi


-    Nhưng ông không đi nổi nữa…


-    Để con cõng ông cho, con mạnh lắm ông nhìn nè!


Vừa nói cô bé vừa cong tay phải của mình lên, hệt như những vận động viên thể hình đang tạo dáng, chỉ khác là tay cô bé thì gầy trơ xương và đen nhòm. Ông lão bật cười, dường như mọi phiền muộn của ông đều tan biến…


-    Ha ha! Ông nói chơi thôi. Ông còn đi nổi mà!


Hai ông cháu lặng lẽ bước đi bên nhau giữa dòng người tấp nập. Mưa cũng đã tạnh, chỉ còn vài tia chớp lâu lâu lại lóe lên như soi đường cho ông lão và cô bé tội nghiệp.


•    Bài dự thi của Nguyễn Thị Kim Nhờ - <nhoxinh94agu@>


Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Con ước ba mẹ đừng già đi

Con ước ba mẹ đừng già đi

Nếu với người khác, có lẽ họ sẽ sợ hôn nhân nhưng với con thì ba mẹ đã truyền cho con biết bao sự yêu thương và niềm tin vào tình yêu. Đâu phải, hai người yêu thương nhau rất nhiều mà chắc chắn sẽ chung sống cùng nhau đến suốt cả cuộc đời này đâu. Con chỉ mong ba mẹ luôn bình an và khỏe mạnh là con cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.

Ngồi giữa ngày yên

Ngồi giữa ngày yên

Nhân thế phù sinh mấy đoạn dài. Bước chân mỏi gió phủ sương vai. Có khi lặng tiếng nghe tim thở Mới biết trong mình vẫn có mai.

Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?

Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?

Hãy sống như một ngôi sao nhỏ, không cần tranh giành vị trí với Mặt Trời. Chỉ cần bạn là chính bạn, yêu thương những điều mình đang có, làm những điều mình tin là đúng, cảm thấy vui vẻ và thong dong mỗi sáng thức dậy, thì bạn đã thành công rực rỡ trong chính cuốn phim cuộc đời mình rồi.

Mùa Xuân của Mẹ

Mùa Xuân của Mẹ

Hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là được lớn lên trong vòng tay mẹ, nơi mùa Xuân của mẹ đã hóa thành mùa Xuân của đời tôi, còn nguyên vẹn, chưa bao giờ nhạt phai.

Giông bão rồi cũng qua

Giông bão rồi cũng qua

Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)

''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".

4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy

4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy

Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Mùa xuân đi qua

Mùa xuân đi qua

Một mùa xuân lặng lẽ Đã nhè nhẹ đi qua Từng cánh khô vừa khép Cho cành lá xanh màu.

back to top