Những lời "nhờ vả" khác thường dành cho Ông già Noel
2015-12-25 01:56
Tác giả:
Tổ chức Mothers Against Drugs (Những bà mẹ chống ma túy) ở bang Queensland (Úc) năm nay tiếp tục thực hiện chương trình Be An Elf (Hãy là chú lùn giúp việc của Ông già Noel) để giúp biến điều ước của các em bé nghèo, bất hạnh trở thành hiện thực. Trong khi hầu hết những bức thư của trẻ em gửi Ông già Noel đều xin tặng những món quà như thiết bị game Xbox, búp bê Nữ hoàng băng giá... thì chương trình từ thiện này lại nhận được rất nhiều điều ước giản dị và xúc động bất ngờ.
Trong một bức thư mà chương trình nhận được, một cô bé 12 tuổi tự đánh giá mình là ngoan và trong Giáng sinh 2015 cô bé mong ước “bố không đánh mẹ”, ước có một chú lợn nhỏ để nuôi, cặp và sách vở để đi học.
Sau khi bức thư này được công bố đã gây xúc động mạnh trong cộng đồng. Những người thực hiện chương trình tình nguyện này đã nhận được hơn 100 cuộc gọi đề nghị được giúp đỡ gia đình cô bé.
Chương trình cũng nhận được nhiều mong muốn được tặng những đồ vật bình thường trong cuộc sống.
Một cậu bé tên Jason nói rằng cậu “hơi hư một chút”, nhưng cậu mong nhận được một túi ăn trưa, một chai nước. Còn cậu bé tên Erin chỉ muốn “những chiếc khăn tắm êm ái và thơm tho, vài đôi tất trắng và bút màu”.

Năm ngoái, 400 tình nguyện viên của chương trình Be An Elf giúp biến ước mơ của 700 gia đình thành hiện thực. Mùa Giáng sinh năm nay, chương trình muốn mở rộng để nâng gấp đôi số gia đình được giúp đỡ
Chị June Hintz - người sáng lập chương trình - cho biết, rất nhiều lời ước của các em bé giản dị và xúc động bất ngờ. “Nhiều em bé không đi học đều vì chúng không có giày. Có em bé không có kính đọc sách vì đã làm mất và bố mẹ không có tiền mua kính khác”, báo Anh "The Sun" dẫn lời kể của chị Hintz hôm 11.12 vừa qua. Tại một ngôi trường mà nhóm Be An Elf giúp đỡ năm 2014, chỉ trong một lớp mà có tới 13 học sinh có bố hoặc mẹ đang ngồi tù.
Báo "The Sun" cũng vừa đưa tin về cô bé 7 tuổi Isla Kerr viết thư cho Ông già Noel kể về nỗi buồn bã tột độ của mình vì chú chó mù của cô bé bị trộm bắt.
Chú chó tên Dolly bị bắt vào đầu tháng 12 này khi Kerr và bố để chú chó lại ngoài cửa hàng gần nhà ở West Yorks (Anh) rồi vào trong mua kem. Vài phút sau họ quay lại thì chú chó đã biến mất. Gia đình đã báo cảnh sát và vụ việc đang được điều tra.
Bạn bè, gia đình và những người hoàn toàn xa lạ đang giúp cô bé tìm kiếm chú chó. Một hãng taxi địa phương thậm chí còn đề nghị sẽ đưa miễn phí Dolly từ bất kỳ đâu về nhà nếu chú chó được tìm thấy.
Mẹ Kerr cho biết, trong lúc buồn bã, cô bé nảy ra ý tưởng viết thư nhờ Ông già Noel đưa Dolly về vì tin rằng ông có thể làm bất kỳ điều gì, và Dolly cần được đưa về sớm vì ngày nào chú chó cũng phải dùng thuốc.

Trong một câu chuyện khác, bức thư cuối cùng của một cậu bé gửi đến Ông già Noel được gia đình tìm thấy gần đây, trong một cuốn sách bị bỏ quên 50 năm sau khi cậu qua đời. Trong thư gửi Ông già Noel, cậu bé người Anh Paul Trench mong muốn Ông già Noel tặng bộ đồ chơi Subbuteo, xe buýt và xe hơi đồ chơi. Paul qua đời năm 1967 vì nhiễm một loại virus lạ mà các bác sĩ không tìm ra được. Bức thư của Paul được anh trai tìm thấy trong cuốn Bách khoa toàn thư cũ của gia đình.
Gần đây, diễn viên Caleb Ryan Sigmon kể lại câu chuyện xúc động về một ông bố đề nghị Ông già Noel trong một trung tâm thương mại ở bang Georgia (Mỹ) chụp ảnh với bức hình con trai xấu số đã qua đời năm ngoái, khi chưa kịp đón Giáng sinh nào.
Là người đóng Ông già Noel đó, Sigmon kể lại câu chuyện này trên Facebook như sau: "Hôm nay, gặp một người đàn ông giữ thứ gì đó trong tay. “Tôi có một yêu cầu”, anh ấy nói rồi ngập ngừng. “Con trai tôi qua đời năm ngoái...”, anh ấy nấc lên và không nói hết câu. Tôi nói với anh ấy: “Chắc chắn rồi”. Không ai nói lời nào, anh ấy đưa cho tôi khung ảnh và tôi đặt lên đầu gối".
Trong bức ảnh là một cậu bé đang cười và trên tay có dải băng bệnh viện. “Trong ảnh, tôi thấy dải băng đề tên cậu bé là Hayden. Tôi không hỏi câu nào, nhưng tôi đoán đây là bức ảnh đầu tiên của cậu bé với Ông già Noel. Tiếng chớp của máy ảnh là âm thanh duy nhất tôi có thể nghe thấy trong cả trung tâm mua sắm này. Bình thường, tôi vẫn nghe thấy mọi thứ âm thanh, nhưng lúc đó đều trở nên hoàn toàn yên lặng”, Báo Anh The Mirror đăng câu chuyện của Sigmon kể hôm 9.12 vừa qua.
Người đàn ông đó nói rằng bức ảnh sẽ là món quà dành cho vợ mình. Người thợ ảnh đã tặng miễn phí bức ảnh. “Chúng tôi tặng anh ấy bức ảnh để trong hộp quà, nói với anh ấy rằng đó là món quà cho gia đình anh và chúng tôi sẽ cầu nguyện cho họ trong Giáng sinh này. Anh ấy nắm lấy tay tôi, kéo tôi lại và ôm, sau đó quay đầu đi. Khi anh ấy đi khỏi, tất cả chúng tôi đều thấy nước mắt dâng đầy”, Sigmon kể.
Theo SKCĐ
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống


