Nhớ sắn
2020-01-10 01:24
Tác giả:
Ngô Hải
blogradio.vn - Chiều đi ngang qua phố, thấy chiếc xe hàng rong chất đầy sắn, những khúc sắn xinh xinh bở tơi, lấm tấm những vụn cùi dừa trăng trắng nghi ngút nóng. Chỉ thấy thơm thơm nhàn nhạt, lại nôn nao nhớ sắn xưa…
***
Nhớ gì không nhớ, lại nhớ sắn. Nhà hồi đó ở tít sâu trong xóm nghèo, kế bên chân đồi. Sườn đồi nghiêng nghiêng, nắng như đổ lửa, cỏ cháy nghi ngút, khói vấn vít thơm thơm. Mồ hôi ròng ròng, cha gầy hom hem ngồi bên gốc cây cháy xém rít thuốc lào, mắt ánh lên nhìn đất, mẹ lom khom đặt từng hom sắn, dáng liêu xiêu trong nắng chiều. Một buổi đi học về, thấy xanh xanh cả vạt đồi nhem nhuốc hôm nào. Quăng dép chạy ù lên, đất tơi mát lạnh chân, cây sắn đã mọc ngang đầu gối, xanh mướt mát. Thế rồi cũng quên ngay, lại mải miết với những trò chơi bất tận cùng đám trẻ thò lò mũi xanh trong xóm.
Bất chợt một hôm thấy con bé hàng xóm hí húi ngồi đan những cọng lá hồng hồng, tay nó gập lên gập xuống thoăn thoắt, loáng cái đã thành một tòa bảo tháp đẹp mê hồn. Cây sắn đã cao quá đầu từ lúc nào, những cọng lá hồng hồng tươi rói rực lên từng mảng dưới vòm lá xanh. Năm ấy hình như đói lắm. Cả anh và chị đang học đại học bỗng một hôm thấy khoác ba lô về nhà nghỉ dài dài. Buổi tối cha ngồi trầm ngâm bên ấm trà. Mẹ thở dài lo lắng.
Nghe lõm bõm người lớn nói chuyện nhà trường phải cho sinh viên về nghỉ tự túc ba tháng vì hết gạo… Những ngày sau đó, thấy cả nhà suốt ngày hì hụi trên đồi, nghi ngút mùi cỏ cháy, hom sắn vứt ngổn ngang. Rồi một hôm lại bắt gặp con bé hàng xóm tha thẩn chơi trên đồi, nhe răng sún khoe những tòa bảo tháp bằng cọng sắn hồng hồng, nói sau này tao sẽ làm công chúa sống trong lâu đài này…

Ngước nhìn lên thấy cả đồi sắn đã xanh um từ lúc nào. Sắn độn trong nồi dường như cũng nhiều hơn mọi ngày. Mẹ thường lấy đũa gạt gạt, lựa những chỗ nhiều cơm vun riêng ra một góc, nói thương thằng út gầy gò. Sắn luộc, sắn duôi, bánh sắn, canh sắn… Chỗ nào cũng thấy sắn. Lá sắn loang loang trên nong tằm đang kỳ ăn rỗi. Bát canh cá đồng nấu đọt sắn muối ngọt lừ. Hàng rào sắn có con bé hàng xóm mắt đen tròn vạch lá dòm sang toe toét khoe tao sắp làm công chúa ...
Nhớ thương là thế, nhưng có nhiều người mấy chục năm sau vẫn còn sợ mùi sắn, sợ cái mùi gian nan cơ cực một thời. Chiều đi ngang qua phố, thấy chiếc xe hàng rong chất đầy sắn, những khúc sắn xinh xinh bở tơi, lấm tấm những vụn cùi dừa trăng trắng nghi ngút nóng. Chỉ thấy thơm thơm nhàn nhạt, lại nôn nao nhớ sắn xưa…
© Hải Ngô – blogradio.vn
Xem thêm: Mệt quá thì mình về quê...
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.
Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn
Có người từng nói rằng: “Điều đau lòng nhất không phải là thất bại, mà là đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giữ được điều mình mong muốn.”
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”





