Nhà ta còn nghèo lắm... con ơi!
2022-02-13 01:25
Tác giả:
Huỳnh Ngọc Bích Vân ( Mây)
blogradio.vn - “Đừng bao giờ kí thác tuổi thơ và ước mơ của mình cho người khác. Người khác có thể giúp mình thực hiện ước mơ nhưng họ không thể làm thay mình. Chúng ta phải gửi gắm vào đôi bàn tay mình”. Mình nhất định sẽ làm được, nhìn thấy ba mẹ chịu khổ nhiều như vậy mình thật sự không cam lòng.
***
Cốc cốc chào mọi người. Lại là mình đây, Mây nè!
Hôm nay, một ngày chiều đổ mưa, những cơn mưa mang biết bao nhiêu muộn phiền cảm xúc. Đối với tôi mà nói, mỗi lần có cơn mưa ngang qua lòng tôi như có gì đó nghẹn thắt lại. Bởi lẽ những muộn phiền ấy như nhờ cơn mưa thay lời muốn nói hộ lòng tôi chăng? Tích tách tích tách những giọt mưa đang thi nhau đổ xuống. Ngồi vào bàn học, nhìn ra bên ngoài cửa sổ, tôi vẫn lặng lẽ ngắm nhìn mưa.
Bịch!!! Hình như có gì đó rơi xuống dưới chân mình. Tôi nghiêng người cúi xuống nhặt nó lên. Thì ra đó là quyển sổ nhật kí năm xưa, tôi vẫn hay ghi lại những tâm tư, tình cảm của mình vào đó. Cuốn sổ lâu năm đã sờn mòn, những trang giấy loe các vết ố, chợt từng dòng chữ ấy, cảm xúc ấy, hôm nào bỗng hiện lại đâu đó trong tôi. Theo phản xạ, tôi lật trang đầu ra xem, dòng cảm xúc bồi hồi, xao xuyến trở về khi tôi đọc dòng chữ “Ngày ấy nhà mình còn nghèo khó lắm”. Tôi ngắm nhìn dòng chữ đó hồi lâu, kí ức thuở đó chợt ùa về...
.jpg)
“Ngược dòng thời gian, ta quay về với những kí ức”
Đang loay hoay tìm kiếm một thứ gì đó, tiếng ba tôi gọi bên ngoài vọng vào:
- Vân con, phụ ba khiêng đống hàng lên xe
Tôi lật đật chạy lại, xoăn tay áo và cùng ba khiêng từng đống hàng chất đầy lên xe. Lấm tấm những giọt mồ hồi trên trán ba chảy xuống bàn tay tôi. Bất chợt, tôi ngước nhìn lên, thì ra con người theo năm tháng bị thời gian bào mòn. Trán ba tôi in hằn các vết nhăn bởi lẽ vì quá lo suy nghĩ về cuộc sống, “làm sao để thoát được kiếp nghèo khi mỗi ngày thức dậy, làm việc chỉ để kiếm đủ ‘một ngày ba bữa ăn’”. Tôi thật sự rất thương ba, tôi không cho phép bản thân mình yếu đuối ngay lúc này, bậm môi thật chặt chỉ để cố không cho nước mắt mình tuôn ra. Nhanh chóng giúp ba xong, tôi thở phào nhẹ nhõm “Phù...”. Ngồi xuống bậc thềm trước hiên và dõi mắt hướng về xe ba đang chạy, chiếc bánh cũ kĩ, lăn tròn trên góc phố không biết bao lần ấy khiến tôi tự nhủ lòng mình rằng mình phải thay đổi. “Đừng bao giờ kí thác tuổi thơ và ước mơ của mình cho người khác. Người khác có thể giúp mình thực hiện ước mơ nhưng họ không thể làm thay mình. Chúng ta phải gửi gắm vào đôi bàn tay mình”. Mình nhất định sẽ làm được, nhìn thấy ba mẹ chịu khổ nhiều như vậy mình thật sự không cam lòng.
Sáng hôm sau, vội vã ngồi vào bàn, tôi học một cách nghiêm túc, nhìn ra nhìn vào thấy không có ai, tôi liền đọc và đánh vần thật to “Con thương ba mẹ” Chao ôi, sách mà tôi đang đọc coi bộ có tâm dữ ha, đang đánh vần tới đó, chợt ba mẹ xuống và đứng kế bên tôi hồi nào không hay. Mẹ nhìn tôi cười, còn ba là người không giỏi thể hiện tình cảm chỉ dùng đôi tay xoa nhẹ trên đầu tôi “Ráng học nha con gái”. Ôi ngại chết đi được! Học được một lúc, thấy mẹ lủi thủi làm việc, tôi liền chạy xuống giúp mẹ, thì ra mẹ đang đau lưng mà không muốn nói cho ai biết. Tôi lay lay tay mẹ, ngồi nghỉ để mọi việc tôi làm trong khả năng của mình. Đấm lưng, xoa bóp cho mẹ xong, tôi đi dạo cho khuây khỏa.
Trên đường đi, tôi bắt gặp hình ảnh một bà cụ ngồi sạp xuống đường giơ tay bà xin mấy đồng tiền lẻ, hay cậu bé bên lề đường không ngại dãi nắng dầm mưa để bán vế số, rồi hình ảnh các bạn đồng trang lứa như tôi bị mồ côi cha mẹ vẫn đang lê thê ngoài đường phố... Chao ôi! Sao vẫn còn những mảnh đời còn gian truân, cực nhọc hơn mình thế kia. Thật sự nhìn lại chính mình, nước mắt tôi rơi vì đồng cảm. “Cho dù cuộc sống có hàng vạn lí do để bạn khóc, bạn cũng phải tìm ra hàng vạn lí do để cười”. Tôi chạy ùa một mạch về nhà.

Vào nhà, tôi liền sà vào lòng mình mà khóc nấc:
- Mẹ ơi! Tại sao nhà mình làm ăn lương thiện vẫn cố gắng làm việc sao mà vẫn còn nghèo quá vậy mẹ, không lẽ ông trời không thương cho số phận gia cảnh nhà mình sao...
Dứt lời, mẹ hiểu chuyện ung dung từ tốn nói nhẹ bên tai tôi:
- Rồi một ngày nào đó con sẽ hiểu giàu vì điều gì
Trong lòng đầy sự thắc mắc tại sao mẹ lại hỏi mình giàu vì điều gì rồi ai lại giàu nhất làng?
Những ngày sau đó, tôi cùng lũ bạn đầu hè chơi trò đuổi bắt. Chẳng may ma xui quỷ khiến nào khiến tôi ngã té một vố rất đau. Vố té ấy khiến hai cái đầu gối tôi đỏ nguấy, lấp ló vết máu. “Kiểu gì cũng bị mẹ mắng một đòn cho coi”, tôi sợ lắm. Cũng may được bà Liên hàng xóm thấy vậy, bà dẫn tôi vào nhà bà, xoa thuốc, sát trùng chỗ vết thương ấy giúp tôi. Bà cũng là người, hồi đó áo tôi bị rách, bà cũng may vá lại. Chính sự yêu thương, quan tâm, tận tình của bà đã làm tôi vỡ lẽ ra. Và tôi đã hiểu chính câu hỏi hồi đó của mẹ “giàu vì điều gì” rồi. Tôi mỉm cười khoanh tay cúi đầu cảm ơn bà rất nhiều
Chạy vội vào nhà, tôi vừa thở hổn hển vừa gọi hai tiếng: “Mẹ ơi, mẹ ơi...”. Mẹ ở dưới bếp nghe tiếng tôi bước ra. Tôi chạy vào và ôm mẹ, nói với giọng rưng rưng:
- Mẹ ơi, con đã hiểu, con đã hiểu rồi mẹ ạ. Nghèo không phải là cái tội, chúng ta tuy nghèo về vật chất nhưng chúng ta không nghèo về tinh thần. Tuy gia cảnh nhà mình có khó khăn thật đấy nhưng ta có ý chí, bản lĩnh tự ắt biết mình muốn gì và làm gì phải không ạ?
Mẹ ôm choàng lấy tôi, nước mắt hạnh phúc vì có một đứa con gái hiểu chuyện.
Đó là những gì tôi viết vào quyển nhật kí. Phải tuy có nghèo khó nhưng ý chí không lung lay, vẫn chăm chỉ mỉm cười và đón nhận - “Nghèo thì đã sao...?”. Chúng ta sinh ra không ai được may mắn tất cả, sinh ra trong một gia đình giàu có thì đó diễm phúc, nhưng ngược lại thì không sao hết. Bởi nhờ sống trong một gia đình nghèo mà đã tôi luyện tôi nên người được cái tính nhẫn nại và chịu khó. Tuy mỗi bước đi đều rất chậm nhưng tôi chưa bao giờ dừng chân. “Cuộc sống hôm nay là do sự quyết định của 3 năm trước, nhưng nếu hôm nay mà bạn vẫn sống cuộc sống giống như 3 năm trước thì 3 năm sau bạn vẫn như vậy thôi”. Hãy để ba mẹ nhìn thấy mình trưởng thành, tốc độ thành công của mình nhanh hơn tốc độ già đi của cha mẹ. Cố lên nhé!
Vậy còn bạn nghĩ như thế nào về sự “Giàu có”?
© Mây - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Ở tuổi 27, quyết định nào là sáng suốt cho cuộc đời mình? | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.








