Vườn nhà cuối năm
2022-01-24 01:20
Tác giả:
blogradio.vn - Thích nhất vẫn là những bụi chuối ngự bố trồng cuối vườn đã đến kỳ thu hoạch. Mẹ khoe: Cả thảy có tới hơn chục buồng lớn nhỏ. Đã có người đến đặt hàng trước rồi. Họ ưng lắm. Mấy hôm nữa, họ sẽ đến chặt. Công của bố con hết đấy… Mẹ nói, trong mắt mẹ, tôi nhìn thấy niềm hạnh phúc tràn đầy.
***
Bố mẹ tôi đều làm nông, cả đời lo toan, gồng gánh đủ nuôi bốn chị em tôi học hành rồi yên bề gia thất. Ngỡ như trách nhiệm xong xuôi là sẽ được thảnh thơi, an nhàn. Ấy vậy mà… cho đến bây giờ, bố mẹ vẫn quẩn quanh với cánh đồng, con mương và mảnh vườn nhà.
.jpg)
Tôi đã từng giận bố mỗi khi gọi điện về nghe mẹ bảo cả tuần nay bố lủi thủi lấy đất bùn dưới ruộng sâu vun thêm cho mấy chục gốc chuối mới trồng trên vườn. Tôi đã từng hờn mẹ vì suốt ngày lúi húi nào tưới tắm, nào bắt sâu cho mảnh vườn đến độ mấy chị em gọi điện về, mẹ chẳng hề hay biết. Rồi thì cũng vì mảnh vườn, mẹ phải thường xuyên dậy sớm, có hôm làm vườn đến quên cả ăn. Nhưng khi về nhà, được tận mắt chứng kiến mảnh vườn tươi tốt, tận mắt nhìn thấy thành quả bố mẹ thu hoạch được, tôi thấy lòng thật áy náy như đã trách nhầm bố mẹ.
Mảnh vườn nhà rộng khoảng hơn một sào đất, bao quanh ngôi nhà mái ngói ba gian đã khoác lên mình tấm áo thời gian bằng tuổi của tôi bây giờ. Ngày xưa, vườn chỉ để trồng các loại cây ăn quả lâu năm, bố mẹ tôi chủ yếu vẫn làm ruộng một năm hai vụ chiêm, mùa. Nay tuổi cao sức yếu, bố bàn với mẹ cải tạo vườn thành vườn trồng rau và cây ăn quả ngắn ngày. Bây giờ, mảnh vườn chính là niềm vui mỗi ngày của bố mẹ.
Mảnh vườn nằm gần bên con mương làng bao đời gắn với quê hương xứ sở, với cuộc sống tảo tần của người dân quê một nắng hai sương. Hình như con mương đời đời kiếp kiếp ấy thấu hiểu được nỗi lòng của người dân quê? Thế nên dù mùa nào, nước mương cũng không bao giờ cạn. Việc lấy nước, tưới tiêu với người nông dân quê, với bố mẹ cũng đỡ bớt nhọc nhằn.
Mới đặt chân vào vườn, tôi đã thực sự ngỡ ngàng. Nào là hàng rào mồng tơi xanh bóng; nào giàn khổ qua rừng xanh rì, lủng lẳng từng chùm quả lớn nhỏ; nào luống đậu đũa được cắm rào tre, vươn lên xanh non chi chít quả. Mấy vạt rau thơm: tía tô, ngò tàu, rau mùi, húng chó, hương nhu,... đang rủ nhau lớn lên xanh tươi. Những cây ớt chỉ thiên, dọc mùng, cải cúc, lá lốt, dấp cá… cũng tua tủa vươn lên. Loại nào cũng căng tràn sức sống. Thích nhất vẫn là những bụi chuối ngự bố trồng cuối vườn đã đến kỳ thu hoạch. Mẹ khoe: Cả thảy có tới hơn chục buồng lớn nhỏ. Đã có người đến đặt hàng trước rồi. Họ ưng lắm. Mấy hôm nữa, họ sẽ đến chặt. Công của bố con hết đấy… Mẹ nói, trong mắt mẹ, tôi nhìn thấy niềm hạnh phúc tràn đầy.

Mẹ xắn tay áo, cầm theo cái xô sắt loại vừa có quai xách. Tôi tò mò, mẹ cười: Chị Biên ở đầu làng đặt trước 20 ngàn tiền rau thơm các loại, mẹ con mình ra hái, chiều nay chị ấy lấy. Vừa nói mẹ vừa rảo bước ra vườn. Tôi bước theo, chân cũng thoăn thoắt. Chỉ có 20 ngàn tiền rau thôi vậy mà mẹ vui đến thế! Mẹ tỉ mỉ hái từng ngọn rau thơm. Hết loại này sang loại khác. Tôi cũng hái rau theo sự chỉ dẫn của mẹ. Vốn sinh ra ở đồng làng, chuyện ruộng vườn cũng đã từng kinh qua, vậy mà sau nhiều năm xa quê, giờ tôi lại có vẻ vụng về khi hái rau cùng mẹ.
Tôi giúp mẹ đi đưa rau cho chị Biên ở đầu làng. Gặp tôi, chị cười tươi rói. Sau một lúc hỏi thăm về công việc, gia đình và sức khỏe của tôi, chị tấm tắc: Bà Vị công nhận có tay trồng trọt. Trồng cây gì, rau gì cũng tươi tốt cả. Mà bà lại rất cẩn thận, sạch sẽ nữa. Nhà chị bán đồ ăn sáng, cả năm nay đặt rau ở vườn bà hết! Mình ăn hay khách đến ăn đều rất an tâm. Thế là vui em à. Tôi cảm ơn chị rồi lên xe về nhà, lòng cũng xốn xang vui rộn.
Vườn nhà, bố mẹ còn dành riêng một khoanh đất chừng 20 mét vuông chỉ để trồng lá dong. Riêng lá dong, mẹ không bán mà dành đem cho mấy bác, mấy dì trong nhà. Năm nào cũng vậy, dẫu ít dẫu nhiều, nhà nào cũng có lá để gói bánh chưng. Khi thì gói riêng. Khi lại quây quần gói chung, luộc chung trong cái nồi đồng đã cũ. Bố tôi cười: Năm nay con về, dù không ăn tết ở nhà nhưng bố mẹ sẽ gói bánh chưng sớm để mấy hôm nữa con đem đi. Quà quê chỉ có vậy thôi nhưng thật đáng trân quý!
Nhân chuyến công tác ra Bắc dịp cuối năm, tôi tranh thủ ghé về thăm nhà mấy bữa. Hôm trước khi quay trở lại vào Nam, bố vui vẻ bảo: Nhờ có mảnh vườn, mẹ con đã bớt đau đầu, ra vào xởi lởi chân tay, đỡ nhớ con nhớ cháu. Mẹ nhìn bố, tiếp lời: Còn bố con, nhờ mảnh vườn đã thôi nghề bốc vác nặng nhọc. Con cháu đều ở xa. Nhà chỉ còn có hai ông bà già, ăn uống đáng là bao. Giờ chỉ lo lễ nghĩa họ hàng, làng xóm. Rồi giọng mẹ xúc động: Giờ thấy các con được yên ấm, hạnh phúc là bố mẹ vui nhất rồi!
© Xanh Nguyên - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Nỗi lòng những cô gái độc thân sợ Tết | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






