Nghệ nhân mù kinh doanh cây cảnh
2012-12-10 17:10
Tác giả:
Bình chọn bài viết bằng cách nhấn vào nút Chia sẻ (share) lại nội dung thông tin dẫn lại bài viết này tại FanPage của Blog Việt
Bài dự thi Cuộc sống vẫn tươi đẹp - Chơi cây cảnh là nghề lắm công phu, người bình thường chăm sóc đã khó, huống chi người khiếm thị. Thế mà ông Trần Văn Đàm (ở 91/5 kiệt 20 Lê Đình Chinh, TP Huế) đã biến điều dường như không thể thành hiện thực. Hơn thế, ông còn làm giàu từ chính nghề này. Bị thương tật 85%, mù cả hai mắt, tay trái cụt hẳn, tay phải cụt ngón trỏ và cái do bom kẻ thù còn sót lại, người gầy gò ốm yếu nhưng cuộc đời và tâm hồn của ông Đàm không hề bi quan, ông luôn phấn đấu bằng nghị lực để được sự tôn trọng của mọi người.
Sinh ra và lớn lên ở một vùng quê quanh năm đối mặt với cái nghèo, gia đình đông anh em lại quá nghèo, đang tuổi thanh xuân, ông Trần Văn Đàm thầm nhủ phải làm cái gì đó để thay đổi cuộc đời mình. Năm 1981, ở tuổi 24, cùng nhiều thanh niên khác trong làng, ông Đàm đi khai hoang vùng kinh tế mới. Nhưng tai nạn ập xuống, một quả bom Mỹ còn sót lại trên vùng đất hoang ngày ấy đã vĩnh viễn cướp đi của ông đôi mắt, bàn tay trái và 2 ngón bàn tay phải. Đối với một thanh niên đang trong lứa tuổi tràn đầy sức sống, tưởng không có nỗi đau nào bằng. Nhưng ông Đàm đã vượt qua mặc cảm, đứng dậy bằng chính đôi chân của mình. Không muốn trở thành gánh nặng cho gia đình, ông quyết định đến Huế kiếm sống bằng nghề hát rong. Tiếng hát ẩn chứa nhiều nỗi niềm của ông đã lay động lòng người và nhờ thế ông có thể sống qua ngày. Và cũng trong quãng thời gian này, ông đã gặp người phụ nữ của đời mình - một người vợ hiền thảo, chịu thương chịu khó, sẵn sàng sẻ chia những cực nhọc khốn khó của cuộc đời.

Ông Trần Văn Đàm đang chăm sóc vườn cây cảnh của mình
Nhớ lại ngày xưa được xem nhiều nghệ nhân trong làng uốn cây cảnh, làm hòn non bộ khiến ông một thời mê mẩn, ông quyết định thử sức. Người thương ông thì ái ngại, người khác thì bảo ông... khùng. Chơi cây cảnh đòi hỏi người chăm sóc phải có một cái nhìn tinh tế mới mong tạo ra những thế cây nghệ thuật, độc đáo. Với một người tật nguyền như ông, chuyện chơi cây cảnh quả là... không tưởng. Thế nhưng, nghĩ là làm cho bằng được, ông bỏ ngoài tai những lời dị nghị chê bai. Những ngày đầu, ông lấy xà beng đi đào gốc mưng cổ thụ về trồng. Ông hý hoáy đào, dò dẫm từng bước, sờ gốc cây nào sần sùi là đào cật lực bằng bàn tay chỉ còn ba ngón. Những ngón tay còn sót lại của ông đã bao lần tứa máu vì bị gốc cây đâm. Không nhìn thấy, ông đem về nhà toàn gốc cây tạp. Ai cũng cười. Ông không tự ái, nói vợ đi hái lá mưng về, rồi ông cũng phân biệt được các loại lá khác nhau. Ông còn tự đúc chậu để trồng cây.
Hằng ngày, ông lân la khắp hang cùng ngõ hẻm để học hỏi kinh nghiệm. Có sách hướng dẫn trồng cây cảnh ông nhờ người đọc cho nghe để học tập. "Tui quyết chí làm giàu cho con cái bằng cách khác người ta. Người lành chơi cây cảnh là đương nhiên. Tui mù chơi cây cảnh thì gặp nhiều cái khó, nhưng khó mấy tui làm cũng được. Họ trồng mỗi cây một tiếng, tui trồng một buổi cũng không chi!"- ông quả quyết. Kiên trì mãi rồi cũng làm được, ông mạnh dạn vay vốn ở hội người mù thành phố Huế để lập vườn kinh doanh. Từ tay trắng, bây giờ vườn cây của ông gồm mai, sung, mưng, bonsai... có giá trị đến hàng trăm triệu đồng. Bây giờ thì ông đã thành người có tiếng trong giới chơi cây cảnh ở Huế. Chuyện ông Đàm chơi cây cảnh, theo nhiều người là "đã làm cho người thường sáng mắt khâm phục".
Vợ ông Đàm - bà Nguyễn Thị Phước hiện làm tạp vụ, dọn dẹp, quét rác ở Nhà Văn hóa Huế. Thời gian rảnh rỗi bà đi thu gom phế liệu cân cho đại lý cùng chồng vực gia đình lên. Ông bà có hai con, một trai một gái, cả hai đều học giỏi nhưng vì hoàn cảnh, nên đã tình nguyện ở nhà đi làm giúp bố mẹ và các con ông hiện nay đã chịu khó theo học nghề. Ba năm trở lại đây, việc kinh doanh trở nên khó khăn, tiền bán cây cảnh phải trả nợ cho hội người mù Thành phố Huế. Hiện nay ông Đàm còn gặp nhiều khó khăn nhưng ông rất lạc quan “ Tui vẫn tin ở phía ngày mai, bởi hai vợ chồng tui có hai đứa con chịu thương chịu khó và hết sức hiếu thảo”.
Nghị lực của vợ chồng ông Đàm khiến nhiều người nể phục. Tôi cầu mong cho ước vọng và niềm tin của ông trở thành hiện thực
- Gửi từ Trương Văn Thìn email flyingdragon2902@
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Click để tham gia và cập nhật những thông tin mới nhất, cùng chia sẻ cảm xúc bất kỳ lúc nào bạn muốn với những người cùng yêu thích Blog Việt nhé!
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

