Phát thanh xúc cảm của bạn !

Này anh, cảm giác khi yêu sẽ ra sao?

2019-06-01 08:30

Tác giả: NGUYEN THI TRANG


blogradio.vn - Bao đắng cay, tủi hờn tan biến chỉ khi anh nhìn em một cái thật buồn và ôm em thật chặt. Cái ôm như thể không muối rời ấy, cái ôm nghẹn ngào không một ai nói điều gì, không phản kháng ấy đã giữ chúng ta bên nhau được gần ba năm.

***

Bây giờ là 10 giờ tối, khi em đang viết những dòng này anh vẫn đi làm thêm chưa về.

Anh, một người đàn ông 30 tuổi, từng có một cuộ c hôn nhân đổ vỡ phải trở nên trẻ con và lầy lội khi yêu em, một cô bé 20 tuổi tinh nghịch. Chúng ta đã tìm thấy nhau khi anh chuyển tới trọ gần chỗ em,từ chỗ đồng hương xứ Nghệ chung tiếng nói, rồi đến vài lần đi chơi net, trượt patin, chơi game tới việc hay xem phim và luyện nói tiếng Anh cùng nhau, chúng mình dần trở nên gần gũi.

Lúc ấy tụi mình làm cùng chỗ, đi cùng đi, về cùng về, ăn cùng ăn, chỉ có ở là ai ở nhà nấy nhưng được cái gần và hơn cả là chúng ta đều có những sở thích tương đồng cho nên điều gì đến cũng đến. Trong một lần qua phòng anh xem phim luyện tiếng Anh, không may bộ phim phù thủy em chọn nó có những cảnh thật ghê gớm, đến nỗi sợ quá em giật mình nép sau lưng anh. Anh tự nhiên, ấm áp vòng tay ôm em một cái, hai đứa chuyển từ nhìn màn hình sang nhìn nhau, và anh hôn em, và dù chưa hiểu chuyện gì xảy ra nhưng sau mười mấy giây nơ ron thần kinh phản ứng, em đã kịp đẩy anh ra. Hai đứa ngượng ngùng nhìn về hai phía. Phim vẫn chiếu, nhưng có lẽ lúc đấy âm thanh to nhất là tiếng tim đập thình thịch của hai đứa.

Em ôm anh một cái, chỉ một cái ôm thôi, em cũng không hiểu sao lúc đấy em lại như vậy. Và anh lần này nhìn sâu vào mắt em, hôn em ngọt ngào, dù em vụng về chưa biết hôn như nào, cái hôn thật sâu, thật lâu và thật dài rồi kết thúc bằng câu nói: “Làm người yêu anh nha”. Em bối rối gật đầu. Từ đấy chúng mình yêu nhau.

Em đã nói chuyện với bố mẹ, kể về hoàn cảnh của anh qua cuộc điện thoại. Bố mẹ em không đồng ý, nói những lời xúc phạm anh vì biết anh nghe thấy. Họ hàng em ngăn cản, bố mẹ dọa từ mặt nếu em yêu anh. Đương nhiên, nếu em là những người làm cha mẹ làm sao mà chấp nhận con gái mình, đứa con gái bé bỏng, ngoan ngoãn chưa biết gì về đời lại yêu một người đàn ông đã có một đời vợ và một đứa con. Lúc đó anh chỉ bảo rằng: “Sau những gì đã xảy ra ở cuộc hôn nhân trước đây, anh chỉ nói với lòng mình rằng nếu sau này có người chấp nhận anh, anh sẽ không bao giờ để người đó phải chịu bất cứ thiệt thòi nào, anh không quen hứa hẹn, chỉ quan trọng hành động như thế nào thôi”. Nghe có vẻ khô khan nhưng chắc là lời lãng mạn nhất trong những năm tháng yêu nhau rồi đấy.

Nhưng lúc đó em còn bé và chưa hiểu chuyện, em đã nghe theo mẹ, quyết định chia tay. Anh im lặng. Em khóc, dù trước đó em chia tay người yêu cũ em không hề khóc, mối tình hai năm yêu xa qua khoảng cách hai cái màn hình không cho em nhiều nỗi đau, nhiều kỷ niệm khó quên như mối tình một tháng này. Thà anh trách em thiếu chính kiến, thà anh níu kéo em còn có thể đỡ day dứt hơn, nhưng không, anh cứ thế, lầm lũi một mình. Cứ mỗi lần thấy anh như vậy, em lại trốn vào nhà vệ sinh khóc, có thể là thương anh, có thể là tủi thân, tiếc cho mối tình này. Mấy chị trong công ty thương đứa em nhỏ nên cứ bày trò cho em vui, nhưng em không thể cười như ngày xưa nữa.

Và có lẽ, sau khi đã khóc được ba ngày ba đêm thì em thông suốt. Em nhắn tin hỏi anh có buồn không, buồn chứ, sao không buồn được, là em nói vậy, chứ anh thì im lặng, em hỏi sao anh không trả lời, anh bảo em cứ làm gì em cảm thấy tốt cho em là được. Đấy, anh chỉ nói như vậy và sau bao ngày tránh mặt nhau, cuối cùng tụi mình cũng gặp nhau. Bao đắng cay, tủi hờn tan biến chỉ khi anh nhìn em một cái thật buồn và ôm em thật chặt. Cái ôm như thể không muối rời ấy, cái ôm nghẹn ngào không một ai nói điều gì, không phản kháng ấy đã giữ chúng ta bên nhau được gần ba năm.

blog radio, Này anh, cảm giác khi yêu sẽ ra sao?

Chúng ta cùng nhau vượt qua những khó khăn, từ việc ra mắt bố mẹ hai bên, chứng tỏ cho họ thấy chúng ta có suy nghĩ nghiêm túc và trưởng thành khi bắt đầu mối quan hệ này, tới việc cùng nhau bỏ qua những xì xầm bàn tán xung quanh và vượt qua cả những giận hờn vu vơ của khoảng cách thế hệ. Cùng nhau chúng ta xây nên 3 năm tuổi trẻ vất vả, cực nhọc và đắng cay nhưng hơn cả là những niềm vui, sự thấu hiểu và yêu thương lẫn nhau. Anh bảo anh may mắn vì anh gặp được em. Nhưng với em lại thấy mình may mắn vì gặp được anh, được anh chỉ dạy để trưởng thành, để giỏi giang hơn và thể hiện được hết khả năng của chính mình.

Anh cố gắng kiếm việc làm thêm, em bảo em cũng sẽ kiếm việc làm thêm để phụ anh. Nhưng anh bảo em chỉ cần ngoan ngoãn đi làm rồi về nhà, nghe lời đừng nũng nịu anh là được rồi. Và hôm nay, sau bao ngày kiếm tìm công việc trên mạng anh đã đi làm thêm, một công việc phục vụ từ 6 giờ tối tới 11 giờ đêm. Em thương anh, không ngủ được. Làm sao một người trước giờ ngoài tám tiếng trên công ty, suốt ngày cào phím, chưa bao giờ làm công việc nặng nhọc như anh, hôm nay lại đi bưng bê đồ ăn được. Có lẽ là vì nguồn động lực xây cho chúng ta một tổ ấm vũng chắc,vì lời hứa không để em thiệt thòi.

Người ta nói đàn ông sau li hôn lần đầu giống như báu vật, còn lần hai thì chỉ như cỏ rác. Em đùa rằng vậy anh chắc chắn phải cố gắng cho tốt, vì em sẽ là  người quyết định anh chính là báu vật hay cỏ rác đấy anh ạ.

I Love You three thousand!

© Nguyen Thi Trang – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Duyên phận sẽ cho ta gặp đúng người vào đúng thời điểm

NGUYEN THI TRANG

What is happiness?

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết này con sẽ về (Phần 2)

Tết này con sẽ về (Phần 2)

Từ khi biết sự thật, tôi đã ân hận và tự trách mình không biết bao nhiêu lần. Tôi cứ nghĩ, giá như ngày đó tôi nghe lời mẹ, thì tôi đã không gặp Phúc Nguyên, và bi kịch cũng sẽ không xảy đến với gia đình tôi. Có lẽ tôi đã có thể tiếp tục sống một cuộc đời yên ổn, hạnh phúc như trước kia.

Tết này con sẽ về (Phần 1)

Tết này con sẽ về (Phần 1)

Có những nỗi đau tưởng đã ngủ yên, nhưng chỉ cần một mùa Tết trở gió, một chuyến bay quay về, hay một cái ngoảnh đầu chậm lại… tất cả bỗng thức dậy, nguyên vẹn như chưa từng được xoa dịu.

Hái trăng đêm Đông

Hái trăng đêm Đông

Đông chùng dạ! Bóng đêm che nửa vầng trăng khuyết Cô gái giật mình… Nửa còn lại ở đâu?

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Có những buổi chiều, khi đóng cửa hàng, tôi đứng lại thêm một chút, nhìn ánh nắng tắt dần trên con hẻm nhỏ. Mọi thứ vẫn vậy căn nhà cũ, tiếng chợ xa dần, mùi hàng quen thuộc chỉ là tôi đã không còn đứng trong đó như trước nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 16)

Nhà có hoa Tigon (Phần 16)

Nếu có thể sống lại, tôi sẽ không đánh đổi mình để đổi lấy sự yên ổn ấy thêm một lần nào nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.

back to top