Natalia
2013-09-06 09:18
Tác giả:
Bài Natalia tôi nghe lần đầu tiên trong một đêm không trăng sao trên bãi biển Cửa Tùng, thằng Tân – bạn tôi chơi rất hay. Một bữa có Vũ, khi đó đang học vilolin ở trường văn hóa – nghệ thuật về nghỉ hè, bất ngờ, khi Tân rải Natalia đến đoạn êm đềm nhất, nó bất ngờ vọt dậy, phóng xe máy xé nước dọc bờ cát. Cú phi xe cuối cùng, nó cho cả người lẫn xe lao tọt vào lòng biển chìm nghỉm.
Bọn tôi nhào ra lôi nó và xe vào bờ. Nó bảo: “Natalia làm tau không chịu được. Tau muốn bỏ học lập gánh hát đi dọc miền đất nước”. Tôi nói: “Mi giống Trương Sỏi rồi!”. Trương Sỏi là một nhân vật trong cuốn sách nổi tiếng của ba nó, sau đó được dựng thành phim, Lý Hùng vào vai chính, đốt nóng màn bạc và đốt nóng tuổi trẻ của thế hệ bọn tôi. Từ chỗ ngưỡng mộ ba nó, từng là một nhà văn quân đội, bọn tôi cũng ngưỡng mộ nó luôn. Đến nhà nó ở Đông Hà chơi, tưởng rằng nó vác violin kéo, dè đâu nó điềm nhiên ngồi trước dàn trống Ja, gõ tơi bời một điệu nhạc trúc trắc, sôi động Mỹ Lating.
Rồi nó mở lớp dạy trống, bọn tôi lại đến chơi và nhìn thấy có mấy cô học trò xinh xinh dịu dàng bên dàn trống đang im lìm. Cảm giác như mãi mãi cái dàn trống này chẳng bao giờ lên tiếng, bởi vì những bàn tay xinh xinh kia làm sao gõ lên được các mặt trống phẳng phiu một âm thanh náo động tâm hồn bọn trẻ chúng mình.

Hai mươi năm sau.
Một hôm ngồi trong quán cafe, ban nhạc sống chơi một bài slow trữ tình. Nàng bất chợt đưa tay về phía trước, nơi hình như có một dàn trống trong tưởng tượng trước mặt đang đứng yên chờ đợi, và gõ đúng điệu slow. Những ngón tay trắng thuôn dài đã cho mình nghe được chuỗi âm thành giàu nhạc điệu, làm cho tôi nhớ lại cũng có một đêm xưa như thế, Trần Tiến cùng Hồng Ngọc bất ngờ xuất hiện trên bãi biển Cửa Tùng. Trần Tiến ôm đàn hát mê muội những bài hát tuyệt vời của ông, và Hồng Ngọc, nàng ngồi bên Trần Tiến, ngón tay trắng thuôn dài gõ lên thùng đàn giữ nhịp. Đêm ấy, nàng hát nhiều về biển, như thể biển Cửa Tùng đã âm thầm thấm đẫm trong mái tóc nàng từ bao giờ.
Và bây giờ, cách đây mấy phút, mình chạy bài Natalia lừng danh của G.Moutaski mà không cảm xúc. Không còn xúc cảm nữa chăng hay là chính mình đã từ lâu băng mòn xúc cảm?
Những ngày một mình đi viết báo, lang thang trên nhiều con đường vắng tanh. Hai bên đường có khi là những cánh rừng im vắng và bí ẩn. Đôi khi bất chợt hiện ra một cái hồ nước tuyệt vời, mặt hồ phẳng gợn sóng lăn tăn. Tôi dừng xe, bước xuống bên hồ và nhận thấy chính gương mặt mình trong nước. Mặt mũi bơ phờ, chỉ mới một ngày mà râu mọc lám nhám. Cái hồ đó, tôi đã từng gặp trong một giấc mơ thuở xưa. Hình như hồi đó tôi mới 4 tuổi bị ngụp lặn, sặc nước và khóc thét lên...
Ôi, kí ức cứ như là một bữa tiệc vừa trìu mến vừa đau đáu và buồn khổ, cho ta nếm lại tất cả các vị đắng cay, mặn ngọt từng trải qua...
Bữa tiệc kí ức hôm đó đã khiến nàng cảm động. Hình như nàng đã nghe trong tiếng đàn guitar Natalia không cảm xúc của mình điều gì đấy mà nàng cũng từng trải qua?
Có lần nào đó, tôi trở lại Huế. Lúc này cả Vũ và Tân tiếp tục tu nghiệp ở đây. Bọn tôi đi cafe, và đã thấy nàng ngồi đó từ bao giờ. Cả Vũ và Tân và tôi đều thốt lên: “Natalia!”. Bọn tôi vây quanh nàng và biết rằng nàng vừa rời khỏi bệnh viện. Nàng khóc như bao giờ được khóc. Bọn tôi hỏi nàng dồn dập đã có điều gì xảy ra? Và vĩnh viễn, bọn tôi không bao giờ biết được đã có điều gì xảy ra.

Chỉ sau đó không lâu, nàng đi lấy chồng, về miền tít xa. Trong một cuộc rượu hè phố Huế, Vũ và Tân và tôi không thôi nói về nàng, về Natalia mê đắm của bọn tôi; về những ngày tháng qua nhanh như một giấc mộng, cái đêm Natalia Cửa Tùng bỗng dưng trở thành xa lắc.
Khi tôi ngẩng mặt lên khỏi mặt hồ êm đềm, để thoát khỏi số phận của chàng Narcissus, thì kỳ lạ thay, nàng váy trắng tinh tươm đang đứng trên đường nheo mắt, mỉm cười. Tôi chạy vội lên thì hình ảnh nàng lùi xa ra cuối con đường thông già chạng vạng. Như cái hôm mưa Huế năm xưa mình đã chạy khắp kinh thành gọi tên nàng, lần này mình gọi tên nàng một cách thầm thĩ và đau đớn. Thì ra đó là một ảo ảnh vô bờ.
Tôi móc điện thoại, liền gọi cho Tân, Tân đang ở Thái Lan, không liên lạc được; gọi cho Vũ, Vũ liền nói ngay:
“Ông còn nhớ Natalia không?”
“Sao không nhớ được chứ?”
“Tôi mới gặp đây này!”
“Tôi cũng mới gặp đây này!”
“Sao lại thế được nhỉ!”
Tôi kể cho Vũ nghe vừa mới nhìn thấy nàng ở trên bờ hồ u ẩn. Vũ nói Vũ tận mắt nhìn thấy nàng ở trên đường phố Huế ngày hôm qua. Nàng đã trở lại Huế, hay trở lại bất cứ miền kí ức buồn bã nào của nàng, để làm gì chứ?
Tôi lên xe, quay đầu phóng về thành phố. Như không còn gì để nhớ nữa...
• Bài dự thi của Hoài Quân <tranhoaibqd@>
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.



