Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mùa yêu thương

2013-01-30 11:07

Tác giả:


Bài dự thi Tết trong tim tôi - Để bình chọn bài viết này mời bạn để lại bình luận, phản hồi cuối bài viết!

Vậy là chỉ còn khoảng nửa tháng nữa là đến Tết. Những ngày tới sẽ là những ngày rộn rã, nao nức nhất trong một năm...
Thực lòng tôi không thích những nhuận và những năm không có ngày ba mươi tết. Những năm nhuận, tết dường như trễ tràng hơn một tí, thời điểm tết lùi về sát mùa hè, không có được cái không khí tuyệt đẹp ở giữa mùa xuân. Còn những năm không có ngày ba mươi, cảm giác từ hai mươi chín bước qua mùng một Tết cứ như bước hụt chân vậy. Cứ thấy điều gì đó không trọn vẹn. Có phải bởi vì tôi quá yêu ngày ba mươi tết hay chăng?!

Sát cuối năm, những chuyện bận bịu đã vơi bớt, có chút thời gian để nhẩn nha thực hiện thú vui đầu tiên mùa Tết: đọc báo Xuân. Với tôi, không khí tết đầu tiên là thú vui la cà khắp các sạp báo để chọn từng tờ báo xuân sặc sỡ. Mà ngộ sao, rất nhiều bài viết trong báo xuân năm nay bắt đầu là: "tôi nhớ hồi nhỏ..." hay "tết ngày xưa...". Dường như cuối năm là dịp để ký ức lên ngôi sau những ngày tưởng chừng đã ngủ quên trong tâm thức.

mùa yêu thương

Trôi theo dòng cảm xúc của những-người-ta trong báo, chợt nhớ tết xưa của mình. Tự dưng nhớ tiếng pháo đì đùng, nhớ mùi pháo hăng hăng, nhớ thảm xác pháo đỏ tươi hòa lẫn với những cánh mai vàng rụng. Nhớ niềm háo hức đợi tết để được ăn dưa hấu. Nhớ những ngày vất vả ngồi cắt từng mớ kiệu huế nhỏ xíu cho mẹ làm dưa...

Nỗi nhớ này cứ bắt cầu sang nỗi nhớ khác, miên man... Nhớ quá chừng hai cội mai vàng ở ngôi nhà cũ. Một cây trồng trước sân nhà là thứ mai ghép, hoa to nhiều cánh màu vàng sậm, mỗi khi nở là vàng rợp cả một góc trời trông rất rực rỡ. Cây mai ở sau vườn nhà là loại mai vườn, hoa nhỏ, chỉ có năm cánh, màu hoa hơi nhạt. Chắc vì ở sau vườn, ít người chiêm ngưỡng nên cây mai này cứ thong thả nở, không vàng rợp, cứ ung dung nở từng hoa xen lẫn với những lộc non xanh nõn. Không rực rỡ nhưng thanh thoát làm sao! Ngày mười bốn tháng chạp của những tết rất xa ấy là tôi bắt đầu công việc lặt lá mai. Bắt một cái ghế cao, tôi tỉ mẩn lặt cho mai bằng hết những chiếc lá-năm-cũ. Đâu đó trong kẽ lá đã thấy lấp ló những nụ hoa bé xíu. Mai chuẩn bị làm đẹp cho đời bằng những cành xương khô trơ trụi như thế đó. Rồi trong vòng không đến nửa tháng, sức sống từ những cành khẳng khiu đó trào ra thật mãnh liệt. Những nụ hoa từ bé tí ti màu nâu lớn dần lớn dần thành từng chùm nụ xanh mởn. Đến khoảng ngày 28 tết, nụ hoa căng tràn, thấp thoáng bên trong là màu vàng của những cánh hoa đã khe khẽ cựa mình. Để rồi sáng mùng một, mở cửa ra là thấy một vùng trời lấp loáng.

Trong xóm nhỏ nhà tôi ngày xưa đó, trước sân nhà nào cũng có ít nhất là một cội mai như thế. Ngày tết, mai đồng loạt nở hoa. Bước vào đầu ngõ đã thấy ánh lên màu vàng rực rỡ, đẹp không thể tả, cảm giác khác gì lạc vào chốn đào nguyên đâu. Ở đó cũng ít thấy ai chặt cành mai vào cắm độc bình. Có lẽ người ta thấy xót cho mai khi bắt cành lìa cội. Mai cứ ở trên cành, từng chùm hoa chen chúc nhau làm đẹp cho đời dù chỉ trong vài ngày ngắn ngủi. Thế đó, giá trị của nhan sắc là biết phô bày đúng thời điểm. Nếu 365 ngày trong năm mai đều nở, thì mai có còn được trân quý như từ xưa đến giờ hay chăng?

Nhớ mai xưa, rồi ngậm ngùi cho đào, cho mai ngày nay khi đọc những bài viết đầy tiếc nuối về những làng đào ngoài Bắc, làng mai trong Nam đã dần dần xóa sổ. Cây đào cây mai chỉ biết làm đẹp cho đời, đâu biết tính toán nên mặc nhiên không cạnh tranh nổi với nhà cửa ngày càng mọc lên như nấm. Mai đào không thoát được vòng xoáy của quy luật thị trường, cái gì không cạnh tranh nổi thì lặng lẽ ra đi...

Ngày hôm qua, thêm một người bạn thông báo năm nay không gói bánh chưng. Đã hơn ba mươi năm nay, từ thời bà ngoại bạn, năm nào nhà bạn cũng gói hơn trăm bánh chưng chủ yếu để biếu bà con họ hàng trong dịp tết. Năm nào bạn cũng than vất vả khi phải đi xa mua cả ngàn lá dong, rồi lau lá, phơi lá, nấu đậu xanh, gói bánh, canh bánh... Cho đến năm nay, có lẽ bạn và gia đình cũng đã dằn vặt rất nhiều khi quyết định từ bỏ một thông lệ gia đình đã tồn tại mấy mươi năm để đổi lấy sự thảnh thơi. Cũng là điều hợp lý trong cuộc sống thành thị hiện đại. Nhưng cũng thoáng buồn khi không khí tết lại vơi thêm một chút...
May mắn là nhà mình sẽ vẫn gói bánh tét trong dịp tết này. Vì gói ít thôi nên cũng không phải quá vất vả như bạn. Gói bánh để tạo chút hương vị ngày tết vốn đã nhiều phôi pha và để có cơ hội học gói bánh từ ba.

Năm nào tôi cũng đưa ra cái lý do đó: tập gói bánh tét để sau này còn gói bánh cho con cháu ăn và dạy lại cho con cháu. Vậy mà bao cái tết trôi qua, trình độ gói bánh tét của tôi cũng chỉ dừng lại ở việc lau lá, cột dây, canh lửa. Không biết vì lý do gì, có thể là gói bánh quá khó đối với một đứa hậu đậu như tôi, có thể là cái ý chí muốn học không mạnh mẽ tới mức phải cố gắng học cho bằng được! Nghĩ mà tội nghiệp cho những đứa trẻ vài mươi năm sau, khi đó không biết không khí, hương vị tết sẽ còn lại được chút gì? Không pháo đỏ, không mai đào, không mứt tết, không bánh chưng, bánh tét. Nói đúng ra là không phải là không có vì cái gì cũng có thể mua ở chợ, nhưng mua ở chợ thì có khác chi ngày thường!

Tết không còn là tết nữa, mà chỉ còn là một kỳ nghỉ dài đúng nghĩa. Người ta sẽ đón chờ tết để được nghỉ ngơi, để đi du lịch, chứ không phải như ngày xưa, người ta chờ tết là chờ tiếng pháo, chờ màu vàng của mai, màu thắm hoa đào, đỏ lòng dưa hấu, chờ nghe mùi lá dong lá chuối thơm nồng bên bếp lửa nấu bánh cuối năm...


Giờ dặt dìu mùa xuân theo én về
Mùa bình thường, mùa vui nay đã về...

(Mùa xuân đầu tiên - Văn Cao)


Tết đang đến gần, rất gần. Một mùa vui đang về. Với tôi, tết không chỉ là mùa vui mà còn là mùa nhớ. Bao nhiêu nỗi nhớ tích cóp trong hơn ba trăm ngày như vỡ òa ra trong những ngày này. Tôi nhớ, nhớ miên man về những mùa tết đã xa. Trong niềm nhớ ấy có những điều, những người tôi còn có thể tìm lại, gặp lại. Nhưng cũng có quá nhiều thứ, quá nhiều gương mặt đã vụt tan...

Lời tác giả: ''Chúc BBT blogviet có một cái tết vui vẻ và blogviet ngày càng được nhều người biết đến trên khắp cả nước. Chúc mừng năm mới''

  • Nguyễn Thi Phượng email truc quach@

Để bình chọn bài viết này mời bạn để lại bình luận - phản hồi cuối bài viết!



Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn
.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Con ước ba mẹ đừng già đi

Con ước ba mẹ đừng già đi

Nếu với người khác, có lẽ họ sẽ sợ hôn nhân nhưng với con thì ba mẹ đã truyền cho con biết bao sự yêu thương và niềm tin vào tình yêu. Đâu phải, hai người yêu thương nhau rất nhiều mà chắc chắn sẽ chung sống cùng nhau đến suốt cả cuộc đời này đâu. Con chỉ mong ba mẹ luôn bình an và khỏe mạnh là con cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.

Ngồi giữa ngày yên

Ngồi giữa ngày yên

Nhân thế phù sinh mấy đoạn dài. Bước chân mỏi gió phủ sương vai. Có khi lặng tiếng nghe tim thở Mới biết trong mình vẫn có mai.

Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?

Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?

Hãy sống như một ngôi sao nhỏ, không cần tranh giành vị trí với Mặt Trời. Chỉ cần bạn là chính bạn, yêu thương những điều mình đang có, làm những điều mình tin là đúng, cảm thấy vui vẻ và thong dong mỗi sáng thức dậy, thì bạn đã thành công rực rỡ trong chính cuốn phim cuộc đời mình rồi.

Mùa Xuân của Mẹ

Mùa Xuân của Mẹ

Hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là được lớn lên trong vòng tay mẹ, nơi mùa Xuân của mẹ đã hóa thành mùa Xuân của đời tôi, còn nguyên vẹn, chưa bao giờ nhạt phai.

Giông bão rồi cũng qua

Giông bão rồi cũng qua

Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)

''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".

4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy

4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy

Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Mùa xuân đi qua

Mùa xuân đi qua

Một mùa xuân lặng lẽ Đã nhè nhẹ đi qua Từng cánh khô vừa khép Cho cành lá xanh màu.

back to top