Mùa yến làm tổ
2016-07-16 01:28
Tác giả:
Nhận lệnh nhập ngũ tại đảo X thuộc tỉnh Khánh Hòa, cánh lính trẻ chúng tôi ai cũng háo hức. Nơi có những đàn chim yến kéo nhau về làm tổ, nơi có người lính già mà nhân hậu và thật thà – ông Sáu yến.
Ra đao, chúng tôi hào hứng ngắm chim yến vào mùa làm tổ và được chuyện trò với ông Sáu - người mà nhiều thế hệ lính làm nghĩa vụ trên đảo gọi là ông Sáu Yến.
Lại nói về chim yến, trong mùa làm tổ thì dễ dàng. Cứ vào khoảng tháng tư đến tháng tám âm lịch là chim yến ríu rít gọi nhau bay về các vách đá cheo leo quanh đảo. Chúng bay rất nhanh, chao lượn đen kín một góc trời, góc đảo. Nhưng muốn được ông Sáu kể lại chuyện đời mình là một việc rất khó. Sỹ quan đồn trưởng hiện nay của chúng tôi là người duy nhất sống cùng thời mới lên đảo với chú Sáu. Ở vào cái tuổi gần bảy mươi mà người đàn ông này thân hình vẫn tráng kiện, đôi tay vẫn khỏe mạnh và giọng nói hào sảng quả là hiếm hoi. Nếu không có một buổi chiều ông Sáu vào thăm thủ trưởng đơn vị vốn là đồng đội cũ, trời đổ mưa tầm tã thì có lẽ chúng tôi không có dịp nghe câu chuyện đời của người lính đảo năm xưa này.
Mấy chục năm trước, đảo X còn hoang vu. Cư dân trên đảo thưa thớt chừng hai chục gia đình. Họ là ngư dân, đánh bắt hải sản đưa vào đất liền bán rồi mua gạo, nhu yếu phẩm ra đảo. Vào mùa chim yến làm tổ, họ trở thành người thu hoạch tổ yến. Những năm giữa thập niên 70, lực lượng biên phòng đóng trên đảo còn ít, chỉ khoảng một tiểu đội. Ông Sáu khi ấy là lính nghĩa vụ quân sự mới nhập ngũ, còn thủ trưởng chúng tôi là thiếu úy tiểu đội trưởng. Vừa được tàu đưa ra đảo hơn một tuần thì binh nhất Nguyễn Sáu biến mất, báo hại mọi người đi tìm khắp nơi, cứ lo ông gặp chuyện chẳng lành. Ngờ đâu, hai ngày sau ông về, mặt mũi tỉnh bơ, gặp chỉ huy xin nhận hình phạt. Truy vấn mãi, ông Sáu mới kể đã trốn lên thuyền đánh cá của dân, vào đất liền gặp người yêu. Ông tâm sự chân thành là chỉ muốn gặp một lần, khuyên người yêu quên ông đi vì ông cảm thấy thích thú, muốn gắn bó với đảo lâu dài. Ông sợ rằng cái ham mê với đảo, với chim yến sẽ làm lỡ mất tuổi xuân của cô gái.

Cuộc sống ngoài đảo xa còn nhiều thiếu thốn, nhưng với tuổi trẻ và nhiệt huyết, đơn vị ngày càng được xây dựng khang trang, đón thêm nhiều chiến sĩ. Thế nhưng không ai siêng năng, giỏi giang như ông Sáu thời điểm ấy.
Vì có sức khỏe, giỏi leo trèo nên chính ông Sáu xin phép đơn vị cho ông leo vách đá thu hoạch tổ yến để cải thiện bữa ăn tập thể và mua vật tư xây dựng giúp tu sửa nhà dân trên đảo. Từ những mối quan hệ tình nghĩa này, ông vô tình gặp bà Thu, khi ấy mới tròn mười tám tuổi, là con gái út một gia đình ngư dân trên đảo.
Có thể nói ông Sáu yêu bà Thu ngay lúc đầu gặp gỡ. Thế nhưng tình yêu đó kéo dài hơn hai năm đến khi ông Sáu xuất ngũ mới tổ chức đám cưới với bà. Kết quả của cuộc tình giữa chàng bộ đội vừa xuất ngũ cùng cô thợ may duy nhất trên đảo là đứa con gái đầu lòng ra đời. Hai vợ chồng họ đặt tên cho con là Hải Yến. Bởi ông Sáu mê mẩn loài chim chung thủy. Hải Yến lớn nhanh nhờ gió biển, nhờ tình thương của cha mẹ.
Ông Sáu xin vào làm việc ở công tu thu gom tổ yến, vừa được chăm chút loài chim ông yêu thích, vừa giúp đỡ cho gia đình.
Năm tháng qua đi, đứa con trai thứ hai ra đời. Nhưng niềm vui chẳng trọn vẹn khi vợ ông ra đi trong ca sinh khó ấy.
Ông Sáu chung thủy như loài yến ông yêu thích. Một mình ông chịu cảnh "gà trống nuôi hai con" mà nuôi rất chu đáo. Cô con gái lớn học đến đại học sư phạm và đã kết hôn và làm cô giáo trên đất liền. Cậu con trai được bố truyền cho sự kiên cường của người lính, hiện công tác tại đồn biên phòng của đảo X, nơi bố và mẹ ạnh yêu nhau, nơi anh sinh ra và lớn lên.
Nghe câu chuyện về cuộc đời, tình yêu của ông Sáu, chúng tôi thấy yêu quý thêm mùi biển, màu nắng chiếu trên hòn đảo nơi mình đóng quân. Chúng tôi yêu quý những người đi trước đã bảo vệ, gắn bó gần hết cuộc đời với hải đảo quê hương.
© Hải Triều – blogradio.vn
Có thể bạn quan tâm: Video đang được xem nhiều nhất
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.





