Mùa Xuân đến
2013-02-07 10:45
Tác giả:
Tối qua lúc rảnh rỗi đang lướt facebook tôi vô tình đọc được một câu status vui như thế. Có lẽ đó là một câu nói vui của tác giả, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì cũng có thể ở tâm trạng đó lắm chứ. Thời gian trôi qua nhanh quá, cuộc sống cuốn tôi theo, dẫu có đếm tháng đếm ngày mong tới Tết thật nhưng thấy vẫn cứ nhanh hơn tôi tưởng. Và hôm nay, 19 âm lịch rồi, còn 11 ngày nữa tôi được về với ba má. Cảm giác thật nhẹ nhàng và ấm áp. Tôi hay cười một mình và nhẩm câu hát mà mỗi năm Tết đến thầy Hiệu trưởng lại hát dưới cờ cho chúng tôi nghe: “Em ơi, mùa xuân đến rồi đó!”.
Bạn bè tôi, nhiều lắm. Đứa thì nhí nhố, đứa thì cứng rắn, đứa thì xì tin, đứa thì khá người lớn…nói chung lại nhiều tính cách, nhưng tôi luôn cảm nhận được rằng, có lẽ tôi vẫn còn “ham” Tết nhiều hơn tất cả tụi nó. Có nhiều lúc tôi ngồi kể đủ thứ suy nghĩ của tôi về Tết cho chúng nó nghe thì lại bị phán một câu xanh rờn rằng: “Mày còn con nít quá Linh à”. Những lúc ấy tôi chỉ biết nhe răng mà cười trừ lại thôi.
Năm nay, không phải năm đầu tiên tôi trong tâm trạng nôn nao của ngày giáp Tết… xa nhà. Nhưng mọi thứ trong tôi vẫn đang rất rộn ràng, có cái gì đó làm tôi luôn thấy mình khác khác. Đi qua những phố phường, hoà mình vào dòng người tấp nập của những giờ tan tầm, nhưng trong dòng suy nghĩ của tôi lại đang miên man chạy theo con đường làng trước ngõ, chút ánh sáng yếu ớt của màu nắng chiều mà tôi cứ ngỡ màu hoa cải. Chiều đi làm về qua những con hẻm nhỏ, mùi cơm chiều, mùi nhang trầm cứ cuốn tôi vào cái tư tưởng ngỡ rằng mình đang ở nhà. Được về nhà! Có lẽ đó là cái lí do lớn nhất khiến tôi “ham” Tết hơn những đứa bạn của mình. Nhưng đâu phải chỉ những đứa sống trong này nói tôi như vậy, kể cả những đứa cùng quê, cùng xa nhà trọ học trong thành phố này cũng phán tôi mấy câu như thế mà. Lại không hiểu nổi mình. Lại tự nhận xét rằng ừ thì mình đa cảm, mình con nít hơn tụi nó tý thôi. Mong về nhà thì là quá tốt, có gì mà phải suy nghĩ nhiều. Tôi lại vui vẻ đi ngủ và vẫn cái suy nghĩ: “đêm nay chắc mình lại mơ sáng mai thức giấc đang là mùng 1 Tết”. Đấy cũng là một điều tôi tự thấy băn khoăn, bao nhiêu năm liền, cứ những ngày tháng chạp là dù đang ở đâu tôi cũng vẫn giấc mơ ấy lặp đi lặp lại hoài. Tôi kể mà hổng đứa bạn nào tin, ngay cả má tôi cũng gõ đầu tôi và bảo: “trẻ con quá, con nôn nóng ghê rứa hả?”.

Năm nay, đi làm rồi, tự cho mình lớn, tôi không hỏi ba trước khi đi, vì chí ít chỗ này gần chỗ tôi ở, và cũng muốn chung vui với mấy em nhỏ nữa. Nhìn mấy em vui cười với những món quà mà tôi thấy ấm lòng quá. Tôi cảm nhận được niềm vui mà mấy em đang có. Ngày xưa, tôi có lẽ cũng đã vui như thế. Quê tôi ngày ấy còn khó khăn. Ba má lo cho mấy anh em tôi đủ ăn đủ mặc, được học hành là đã vui lắm rồi. Không hay vòi vĩnh nhiều như bạn bè nhưng trẻ con mà, đứa nào chả thích quà bánh, quần áo mới. Ngày ấy tôi thích nhất là cuỗi mỗi học kỳ, tôi chạy về thật nhanh sau khi nhận kết quả học tập để khoe ba. Thế là tối đó được ba dắt đi ăn kem. Quê tôi không có kem nhiều màu, hay kem nhiều loại trái cây rồi hình dáng này nọ như thành phố. Chỉ mỗi loại kem sữa màu trắng thôi mà cũng đã là mơ ước của nhiều trẻ em. Quà thưởng của tôi chỉ vậy thôi, không được xin thêm gì nữa hết. Chỉ khi nào Tết đến mới được má sắm cho quần áo mới. Có lẽ vậy mà trẻ em chúng tôi đứa nào cũng mong tới Tết. Má mới may về là tôi tự cầm đi giặt liền, treo cẩn thận vào tủ rồi lâu lâu lấy ra ngắm thử, rồi lại hít hà mùi vải mới rồi mới chịu cất vô. Có lẽ Tết mà tôi vui nhất là những năm mấy anh tôi bắt đầu đi làm. Tôi đếm từng ngày trông mấy anh về, là em út trong nhà tôi tha hồ vòi vĩnh quà. Mà quà của mấy anh bao giờ cũng nhiều hơn của ba má hết. Vì đi làm về trễ với lại là con trai nên mấy anh không chở tôi lên chợ mua đồ như má. Tôi được ra thị trấn, vô mấy cửa hàng to to, xịn xịn ấy mà chọn lựa. Tôi tha hồ mà nhìn, mà ngắm, mà thử y như trong phim. Tôi cười híp cả mắt luôn. Ba thì bảo mấy anh đi làm được bao nhiêu mà tôi đòi nhiều vậy. Mấy anh thì bảo đó là phần thưởng tôi được học sinh giỏi. Lần ấy, anh dắt tôi vào tiệm Biti’s – có mà mơ cũng chưa bao giờ nghĩ sẽ được mua những thứ đồ như thế. Anh lựa cho tôi một đôi màu xanh, có quai hậu để tôi còn đi học được. Về nhà hí hửng khoe, câu đầu tiên tôi nhận được từ dì tôi: “Răng con mua đôi dép mà bằng 3 ang gạo của dì rồi”, lúc ấy tôi không biết một ang gạo là bao nhiêu tiền, và nếu quy ra kg như tôi học thì là bao nhiêu, nhưng nhìn ánh mắt tiếc rẻ của dì tự nhiên tôi thấy ngại quá. Lần đầu tiên tôi được dắt đi sắm đồ mà tối đó tôi ngủ không ngon.
Con nít mà, mau nghĩ nhưng cũng mau quên. Tôi dậy và hí hửng định đi thử lại lần nữa rồi mới chịu theo ba ra vườn cắt lá chuối gói bánh tét. Tôi không tin vào mắt mình, tối qua vì vui quá, vì đi cả ngày mệt, tôi ngủ sớm mà quên mất không để dôi dép lên cao. Con Kin đang tuổi lớn, nó ngứa răng, thế là kết cục đôi dép của tôi không còn cái quai hậu nào cả, mặt tiền thì toàn dấu răng. Chưa kịp đánh răng, đầu tóc còn chưa chải, chợt câu nói của dì tối qua lại ùa về, tôi nhìn đôi dép và liên tưởng tới 3 ang gạo của má tự nhiên tôi lăn ra khóc giữa nhà. Tôi ức con Kin, tôi tiếc đôi dép, tôi giận má sao không cất dép giúp tôi, hôm nay là 28 Tết rồi đi mua sao được đôi nữa, hay là vì ba ang gạo…tôi chả biết, tôi cố gào thét cho to, lúc đó tôi chả biết làm gì nữa, cũng không thèm cầm đôi dép trong tay, tôi đã vứt mỗi chiếc đi một xó xỉnh nào rồi. Ba cười, thôi lát má chở lên chợ mua cho đôi mới, tôi nín thinh, nhưng sau đó lại tiếc, tôi lại khóc. Khóc càng to hơn, cho tới khi ba hứa cho tôi tự tay gói bánh tét tôi mới nín. Ngày ấy trẻ con, mong Tết nhiều nhất là vậy. Mà chắc không chỉ con nít. Người lớn có khi cũng thế. Quê tôi ngày Tết đẹp lắm, làm lụng vất vả cả năm ai cũng mong tới Tết để được sắm sửa, quan niệm người quê tôi là vậy, có cần gì cũng nói: “thôi để Tết rồi mua luôn”. Mấy đứa nhóc cùng tuổi tôi cũng được ba má nó sắm cho đồ mới, được bao lì xì, được đi chơi nội ngoại. Qua Tết cứ gọi là trẻ thêm mấy tuổi nữa.
Giờ tôi đi làm rồi, tự mua được những gì tôi thích, Tết đến hàng quán bán toàn đồ mới, chỉ màu sắc thôi đã làm rộn ràng phố thị, chứ chưa kể đến việc người người tấp nập mua sắm. Tôi gọi cho má: “má ơi, Tết má thích gì con mua cho, con mới lãnh lương”. Giọng má vẫn như ngày nào, không mừng mà cũng không vui: “Thôi con, má quanh năm ở nhà có đi mô, Tết về là má vui rồi, tranh thủ về sớm mua hoa quả trang trí bàn thờ là được rồi”. Tôi dạ mà lòng nghẹn lại. Lâu nay má vẫn vậy, không hề nghĩ cho mình. Tôi gọi lại, chưa kịp nói đã nghe má bảo: “má nói rứa mà con không nghe hả, đừng mua nghe”, “dạ không, con về trễ nên má mua hoa cúc trước nghe, con về đi mua giấy cúng với trái cây sau cũng được, sợ hoa mấy ngày cuối không đẹp”, “ủa, chớ không phải con ưng hoa cúc lắm hả, Tết về đi lựa cho sướng” “dạ, con ưng nhưng trễ quá sợ chưng không được lâu”, “ừ, rứa để má mua trước”. Má nói làm tôi nhớ lâu nay tôi không được ngắm một đoá cúc nào cả. Còn ở nhà, cứ có cúng kính hay lễ lộc gì tôi cũng giành má đi lựa hoa cúc, tôi thích tới mức mà chỉ muốn chưng toàn hoa cúc tôi. Má hay gõ đầu tôi: “cha mi, sinh mùa thu cái ưng hoa cúc rứa đó hả”, “dạ đâu có, con thấy đẹp mà, mai mốt cúng xong má cho con trông nghe”. “trồng răng được mà trồng, cái ni nhổ lên rồi trồng không lên mô, mình cũng không có thuốc răng hắn sống được”. Tôi bí xị “rứa tôi má cho con chưng trong xô nước cũng được”, “ừ, rứa để má nói ba cúng xong cho con”. Vậy đó, qua bao mùa hoa cúc, qua bao lần nôn nao, đi cặp với màu hoa cải ba trồng nữa, tôi lại thấy được những cái mới, cái mong chờ hơn ở Tết.
Mấy ngày trước nghe sắp có lịch trực Tết cho nhân viên, tôi cứ thót tim, cả năm tôi chưa về thăm ba má, Tết này mà không về tôi sống sao nổi. Mấy anh chị lại xúm nhau hù tôi: “Nhân viên mới thì có ở xa cũng phải trực, thành lệ rồi. Sếp bảo không ai không nghe hết”. Tôi lại bắt đầu lo, ba má mà nghe tin này thì chắc buồn lắm. Má lại khóc như cái hồi tôi học Đại học cho coi. Cũng may là lịch trực chỉ áp dụng cho nhân viên nội thành thôi. Những đứa xa quê như tôi được đặt cách. Tôi gọi ngay cho má báo ngày về, má ừ nghe giòn tan. Dù không thấy nhưng tôi đang hình dung rõ nụ cười của má lúc ấy. Thế nào má cũng gọi ba trước khi ba đi làm về mà.
Đường hoa cũng đã bắt đầu xây dựng, những mô hình thịt mỡ, dưa hành, rồi đủ loại trái cây, đủ loại hoa được dựng lên càng thêm xoáy sâu vào niềm háo hức của tôi. Thấy bánh chưng tôi lại nhớ bánh tét ba tôi gói, thấy hoa đào tôi lại nhớ hoa mai ba tôi trồng, thấy dưa hành tôi lại nhớ củ kiệu má tôi dầm, thấy trái cây tôi lại nhớ lúc chạy quanh xóm tìm cho ra trái dừa non để chưng mâm ngủ quả “cầu vừa đủ xài” theo quan niệm làm ăn đầu năm. Có thể không như người ta nói “đi xa mới nhớ quê nhà” nhưng đúng là “đi xa mới nhớ quê nhà nhiều đến không thể tả”. Không biết có ai hiểu cho cái tâm trạng sáng sáng ngủ dậy nghe khúc nhạc xuân, nhìn ra cửa thấy nhà hàng xóm sơn lại hàng rào mới, chạy ra đầu cổng thấy mấy bác xe thồ chở cây kiểng ngược xuôi, chiều chiều là hình ảnh mẹ dắt tay con đi sắm đồ mới, tối tối là nhấp nháy những ánh đèn “chào xuân mới”. Nhưng có lẽ cảm giác này vẫn không trống trải bằng cảm giác thấy con cái người ta về đông đủ, đứa này chào, đứa kia hỏi thăm, đứa lớn, đứa nhỏ, đứa đi làm, đứa lấy vợ làm ba má không nhận ra đứa nào con ai nữa rồi. Mà con mình lại chưa về. Năm nay mấy anh có con nhỏ không về được, thế nào ba cũng mở mãi bài hát “Xuân này con không về” cho tới khi má gắt gỏng “Vui gì mà mở miết cái bài nớ” thì ba mới chịu tắt. Thế nào ba cũng cái điệp khúc “Tết ni mấy đứa hắn không về thì mua chi cho nhiều, cúng ra ai ăn đâu”, má biết thế nhưng vẫn tỏ ra cứng rắn “thì lễ mễ cúng là phải đầy đủ rứa, mấy đứa hắn không về ăn thì tôi với ông ăn, ông ni hay quá hỉ, cứ ngồi than khang rứa”.
Tết – với tôi giờ không phải là được mua quần áo mới, được cầm những phong bao lì xì mới, được tha hồ đi chơi, được ăn quà bánh.
Tết - cũng không phải là những buổi chiều giáp Tết chạy lên chợ chỉ để được hoà mình vào dòng người rộn ràng ấy mà mua sắm, mà đem về những bụi hoa cúc to nhất, vàng nhất và thơm nhất.
Tết – cũng không phải là rộn ràng giặt giũ, lau chùi nhà cửa, chạy tới chạy lui mà đôi khi bỏ quên nồi bánh tét của ba đang nhỏ lửa.
Tết – giờ là đếm ngày được trở về. Vì chỉ cần trở về, được hoà mình vào cuộc sống của ba má là tôi có thể làm được tất cả những điều tôi muốn.
Được trở về những ngày cấp 3, vui buồn gì trong bữa cơm chỉ cần kể hết cho má nghe là thấy nhẹ lòng.
Được trở về cả ngày tiểu học, muốn ăn kem là rủ ba đi mua, rồi vừa than lạnh vừa ăn liên tù tì 3,4 que.
Sáng sáng ngủ dậy được nghe cái mùi ngai ngái của ruộng vườn dưới sương sớm, hít một cái thật sâu và tự cười một mình, đôi lúc vươn tay một cái mà tưởng muốn ôm trọn bầu trời này vào lòng.
Chiều chiều lại thấy lững thững từng đàn bò gặm cỏ theo triền ruộng, lại được dịp nghe mấy đứa nhóc nhảy nhót hát bậy bạ mà om sòm, để rồi quên rằng trời đã tối, bò nhổ cọc đi lạc, “ậm bò” đi tìm vang cả xóm.
Tối tối lại râm rang khúc nhạc du dương của đủ loại côn trùng, từ dế đến cóc đến nhái, nói chung là vô số con tôi chưa biết nữa, nhưng cứ nghe thế là thấy đỡ sợ hơn được tý. Dù đã lớn, đã đi xa sống tự lập nhưng cái tật sơ ma trong tôi dường như càng ngày càng lớn, không thể nào mà sửa được.
Đêm đêm lạnh có má nằm bên ôm tôi, ngủ quên không lo muỗi cắn, mê truyện quên ăn có ba nhắc…kể ra thì cũng là vô số mấy cái tật xấu sửa hoài không thành của tôi, nhưng vui lắm. “Con cái có hư thì mới biết lòng ba mẹ” – tôi hay chống chế như thế khi bị ba má la, má lại cười “ừ, hư miết rứa ba má vui ghê hị”.
Quê nhà – hai tiếng thân thương và gần gũi, dẫu có mạnh mẽ, có cứng rắn như thế nào trong cuộc sống này thì tôi luôn tin đó là nơi mà bất cứ ai cũng có thể trải lòng để tâm hồn mình thơ bé nhất. Vì thế mà ngày nào còn xa quê thì tôi vẫn còn từng chiều dáo dát tìm về một miền ký ức xa mà không hề cũ. Cũng như Tết, mỗi năm một lần mà chưa khi nào tôi thấy Tết năm này giống với những năm trước cả, bởi Tết luôn cho tôi những niềm riêng thật hạnh phúc.
- Bài dự thi của Phạm Bảo Linh
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Con ước ba mẹ đừng già đi
Nếu với người khác, có lẽ họ sẽ sợ hôn nhân nhưng với con thì ba mẹ đã truyền cho con biết bao sự yêu thương và niềm tin vào tình yêu. Đâu phải, hai người yêu thương nhau rất nhiều mà chắc chắn sẽ chung sống cùng nhau đến suốt cả cuộc đời này đâu. Con chỉ mong ba mẹ luôn bình an và khỏe mạnh là con cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.
Ngồi giữa ngày yên
Nhân thế phù sinh mấy đoạn dài. Bước chân mỏi gió phủ sương vai. Có khi lặng tiếng nghe tim thở Mới biết trong mình vẫn có mai.
Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?
Hãy sống như một ngôi sao nhỏ, không cần tranh giành vị trí với Mặt Trời. Chỉ cần bạn là chính bạn, yêu thương những điều mình đang có, làm những điều mình tin là đúng, cảm thấy vui vẻ và thong dong mỗi sáng thức dậy, thì bạn đã thành công rực rỡ trong chính cuốn phim cuộc đời mình rồi.
Mùa Xuân của Mẹ
Hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là được lớn lên trong vòng tay mẹ, nơi mùa Xuân của mẹ đã hóa thành mùa Xuân của đời tôi, còn nguyên vẹn, chưa bao giờ nhạt phai.
Giông bão rồi cũng qua
Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)
''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".
4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy
Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.
Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này
Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)
Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.


