Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mưa ngâu nơi đầu dốc

2014-10-09 01:05

Tác giả:


Café Blog - Con dốc ấy đã có từ rất lâu. Cái xóm nghèo ấy cũng lâu như thế. Người ta thường gọi là xóm dốc. Thế thôi, và đừng cười cái kẻ lập dị thích viết những nỗi sầu, mưa ngâu tháng chín thật dung dị… Mưa ngâu tháng chín thật dung dị…  Mưa ngâu nhỏ nhẹ, mảnh khảnh, đủ ướt áo, đủ xé nát tâm hồn.


***

Tháng bảy.

Mưa ngâu mải miết. Con dốc dài lạnh tanh. Trời vần vũ mây xám xịt. Con dốc dài ọp ẹp và đọng nước. Màn sương tù mù những làn mưa, ôm lấy thảo nguyên non xanh màu cỏ. Đàn bò của xóm ậm ực tiếc nuối những ngày thôi rả rích. Nơi đầu con dốc, mùa hoa ngâu đã nở rộ, loang loáng vàng trong màu nước mưa trong. Vạt phi yến trải hồng mêng mang lờn vờn gót dốc. Cưỡi xe qua triền hoa, mưa tong tong gấu áo người sau yên. Cậu đi dưới những chiếc ô xếp tròn xanh như những chiếc lá cọ và che cho tôi cùng đèo nhau lên đỉnh dốc nghe thơm nồng hương mồ hôi của cả hai trong mùi mưa ngọt ngào.

Tháng tám.

Mưa ngâu rả rích. Ngôi trường cấp hai say mềm hơi sương uốn phủ. Hàng bằng lăng tần ngần, hất vào mưa ngâu nỗi buồn tím đẫm, hất nỗi vào nỗi nhớ những muộn phiền mùa cũ, vào những cánh cửa gỗ gác trọ run bần bật khi hàng cây rung lên trút lá. Con dốc vắng hoe, loang lỗ những hố sâu ngập nước. Người người dọn đi bỏ lại những dãi đất hoang um tùm cỏ dại. Những đứa trẻ miệng bám đầy vẩy đất nâu gửi tôi cái nhìn hồ hoặc, hái một bông hoa đỏ tựa mặt trời chạy trốn thị thành, chạy trốn tương lai. Vài mảnh ngói vỡ ngô nghê không nằm không theo thứ tự đang mơ điều gì khe khẽ gối đầu lên nhau kể chuyện mùa. Tôi leo dốc, giẫm vào bóng mình, giẫm vào mưa ngâu, nỗi nhớ đâu đâu…

mưa ngâu

Tháng chín.

Thi thoảng có mưa ngâu. Những ngày lễ dài, con dốc được trang hoàng thêm sắc đỏ của những lá cờ treo vội. Tôi bỏ lại tuổi mười lăm giữa những giờ tan lớp, từng giọt buồn trượt ngã, vỡ xoảng. Con dốc vẫn hoài kể chuyện những kẻ phụ nhau. Con dốc gọi về những ước muốn chẳng bao giờ được đặt tên. Mưa ngâu nhỏ nhẹ, mảnh khảnh, đủ ướt áo, đủ xé nát tâm hồn.

Tôi về. Quê mình vẫn vậy. Không ồn ào, không ấm áp, đìu hiu. Ngôi nhà vẫn nằm chênh vênh đầu con dốc, những thân cột mốc xanh mốc trắng. Những nỗi buồn đã cũ của ba ngày càng bám bụi, âm thầm hoen gỉ bên vết sẹo cuộc đời. Mẹ ngồi vu vơ một bài ca xứ Quảng, nghe hơi rượu cay nồng lên từng thớ thịt, rồi tuôn trào cuốn phăng những hi vọng đã rụng tự bên này giấc mơ.

Con dốc ấy đã có từ rất lâu. Cái xóm nghèo ấy cũng lâu như thế. Người ta thường gọi là xóm dốc. Thế thôi, và đừng cười cái kẻ lập dị thích viết những nỗi sầu, mưa ngâu tháng chín thật dung dị…
  • Lep Tuyen


Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top