Phát thanh xúc cảm của bạn !

Một mẩu nắng vàng

2016-11-04 01:16

Tác giả:


blogradio.vn - Đoạn đường chừng mười mét, có đứa nằm trên tay ba nhưng không bao giờ ngủ, nghe ba hứa đủ chuyện trên đời, nào là năm nay học giỏi ba mua cho cặp mới, hết lớp năm ba mua cho xe đạp, hay hôm nay cô nào kể chuyện trên lớp tôi làm kiểm tra mấy điểm. Người cho mình mầm sống, yêu thương vô điều kiện.

***

Mấy bữa nay tôi hay nhớ, hay nghĩ về hồi nhỏ, đoạn tôi tầm bốn năm tuổi, lúc đó tôi vẫn chưa đi học, trưa trưa trốn ngủ nhặt những vỏ kẹo in hình bốn thầy trò Đường Tăng trong phim Tây Du Kí rồi vuốt thẳng tắp để trong hộp thuốc lá của ba. Tôi nhớ những bữa trưa nắng ngồi sau nhà lấy tấm vải mùng ray cát, lấy những hạt cát thật nhuyễn, pha nước, cạy khuôn dưới nền đất, đổ cái hỗn hợp cát sền sệt đó, rắc đầy hoa lá rồi cạy ra như những cái bánh sắp đều thẳng tắp. Cái nào vỡ tôi lại cho nó vào cái hỗn hợp đó khuấy lên nó lại thành bột như mới. Đó là những ngày nắng có gió hiu hiu, ngồi một mình giữa trưa nhưng chưa bao giờ tôi biết buồn. Tôi lúc đó chắc bận rộn, bận làm sao nói với má tôi đã ngủ như thế nào, bởi nếu biết trốn ngủ thế nào tôi cũng bị đòn.

Thường thì hai ba ngày tôi bị đòn một lần, vì không phải việc nói dối ngày nào cũng suôn sẻ. Có hôm tôi đang khều mấy trái trứng cá để chơi trò bán hoa quả, có một người đàn ông dưới đường tàu lên xin chai nước. Nhìn ông lem luốc, tôi sợ không biết phải làm sao chạy đi gọi ông nội, má nghe thế là bị ăn đòn. Sau rồi những cái vỏ kẹo tôi cũng không biết nó vì sao mất, chắc chán rồi nên vứt hay tôi có một trò mới vui hơn. Nhưng có một điều không đổi là tôi luôn nghĩ ra những điều hay ho trong những ngày nắng ấy. Bây giờ thì lớn rồi, tôi chỉ ước có một ngày nắng, có gió tôi sẽ ngoan ngoãn nằm ngủ, nằm ở cái võng dưới hiên nhà chả cần bật quạt mà gió vẫn thổi phây phây.

Một mẩu nắng vàng

Bốn tuổi má bày tôi đọc chữ cái, năm tuổi ba bày tôi viết và ghép từ, sáu tuổi tôi biết phép tính cộng trừ đến hàng trăm, đọc hết hai quyển sách tập đọc của lớp một. Lớp một là tôi sấp sỉ bảy tuổi, cô chủ nhiệm phát hiện ra tôi biết đọc, thế là cô cho một mẩu báo nho nhỏ, yêu cầu tôi đọc trước lớp. Từ đó tôi thành một "hiện tượng" của xóm. Tôi nghĩ chắc lúc đó ba má tôi tự hào lắm, còn tôi thấy cũng bình thường, ba tôi vẫn đều đặn mỗi ngày bắt tôi tập chép 2 trang, làm 5 bài tập toán. Vở con ngựa lúc đó một ngàn đồng một quyển, cây bút chì sọc đen đỏ năm trăm đồng, cục tẩy hai màu xanh trắng năm trăm đồng, gọt chì con sóc năm trăm đồng, thước kẻ nhựa năm trăm đồng là toàn bộ báu vật của tôi lúc bấy giờ.

Tôi sinh ra mười lăm ngày phải ở với nội, má kể vì tôi hay đau, người ta kêu má con không hạp tuổi má không nuôi được, chữa chạy đủ kiểu sau nghe người ta bày vứt đi để nội nhặt về nuôi. Ngủ với nội nhưng vẫn ăn cơm nhà, lâu lâu lại ăn cơm nội, chạy qua chạy về, chỉ có hay dở quẻ học bài xong ngủ quên để ba phải ẵm hoặc cõng sang nội. Đoạn đường chừng mười mét, có đứa nằm trên tay ba nhưng không bao giờ ngủ, nghe ba hứa đủ chuyện trên đời, nào là năm nay học giỏi ba mua cho cặp mới, hết lớp năm ba mua cho xe đạp, hay hôm nay cô nào kể chuyện trên lớp tôi làm kiểm tra mấy điểm. Người cho mình mầm sống, yêu thương vô điều kiện, và không bao giờ phản bội mình chắc chỉ có ba…

Tôi không phải là đứa trẻ ngoan. Sau tám năm đầu yên bình, còn những ngày tháng sau đó, tôi luôn ước muốn mình đi đâu đó thật xa, có những ngày nằm mơ tôi bỏ nhà đi sau bị bắt về hoặc do tôi nhớ nội mà quay về. Đó là những giấc mơ vì tôi bất mãn vì những trận đòn vô cớ của má, tôi thấy má không thương tôi như mấy đứa em, còn ba thì chỉ im lặng…

Một mẩu nắng vàng

Tôi chưa từng kể với ai về những giấc mơ đó, mãi đến khi tôi mười lăm tuổi, tôi ra khỏi nhà thật – tôi đi ở trọ. Mọi thứ chưa dừng lại, tôi ở cái tuổi điên dở, những trận cãi vả giữa hai má con tôi luôn không có hồi kết, và sau đó tôi ở lì cả tháng trong trọ không về. Tôi nói tôi bận học thêm, chỉ có ba đều đặn mỗi chiều thứ bảy vào thăm tui, mang cả đống cá tươi, nói “nội nhớ con rồi, về nhà đi”.

Mười tám tuổi, với tôi thành phố tôi đang sống chưa phải là điểm dừng chân, tôi không muốn loanh quanh ở đó, phải đi thật xa, tôi đi thật. Ngày tôi sắp đồ đi thi, ba quanh quẩn hỏi đủ thứ, tôi không nhớ rõ những gì ba nói vì tôi mải mê mường tượng nơi tôi đến nó sẽ đẹp, sẽ vui như thế nào. Chỉ nhớ lần nào tôi sắp đồ đi thi hay đi học sau những ngày nghỉ ngắn ngủi ở nhà ba tôi đều nói “ba thấy trên ti vi người ta bày xếp đồ gọn lắm, con không coi hả”, chắc lần nào tôi về ba tôi cũng coi trúng cái chương trình đó thì phải…

Ngày đó tôi có ba, mẩu nắng to lớn trong cuộc đời tôi thấy mình vui vẻ biết chừng nào, khi nắng tắt rồi tôi chỉ nhớ những kỉ niệm thưa thớt vì cứ nghĩ nắng của trời đất ai mà tắt được nắng. Có những cuộc nói chuyện mà chỉ có ba con tôi biết sau những trận đòn của má, những lần ba giấu má gửi cho tôi thêm vài trăm để tôi mua sữa uống cho mau mập, những lần ba kể gặp con Lan, con Kiều ba nhớ tôi như thế nào… Nắng của trời đất, nắng vàng vẫn soi trên đầu như chưa có gì, còn tôi, tôi mất một khoảng trời xa xôi…

© Hiền Nhím – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Sau rất nhiều tổn thương hãy bình tâm sống cuộc đời an yên nhé

Sau rất nhiều tổn thương hãy bình tâm sống cuộc đời an yên nhé

Chúng ta sau này sau tình yêu nhiều đổ vỡ cũng chỉ nên bình thản như vậy nhưng nếu trước đó có lỡ đau thì hãy cứ đau đi, có khóc thì hãy cứ hét thật lớn đi, có nuối tiếc thì hãy cứ day dứt đến tột cùng đi rồi sau đó bình tâm sống tiếp một cuộc đời an yên.

Tháng 8 dương lịch, những con giáp này sẽ được thần tài nâng đỡ, cuộc sống tươi đẹp bất ngờ

Tháng 8 dương lịch, những con giáp này sẽ được thần tài nâng đỡ, cuộc sống tươi đẹp bất ngờ

Sau nhiều nỗ lực, tháng 8 này bạn đã nhận được những thành công ngoài mong đợi khiến thu nhập tăng lên đáng kể.

Sài Gòn - Thanh xuân của chúng tôi!

Sài Gòn - Thanh xuân của chúng tôi!

Chúng tôi năm đó – những cô cậu sinh viên tròn 20 tuổi, lần đầu tiên thấy người ta đi “bão” khi Đội tuyển bóng đá Việt Nam vô địch AFF Cup, cũng hùa theo, mang chảo, nắp xoong đạp xe ra ngoài trung tâm thành phố mà gõ, hò hét với họ.

Chuyện tình chàng lính

Chuyện tình chàng lính

Anh yêu chị, tin chị, và chị chính là một phần cuộc sống không thể thiếu đối với anh. Anh tin chị, nhưng anh không tin những gã đàn ông ngoài kia, những gã lấm la lấm lét chực chờ cơ hội rồi sấn tới khi có dịp, khi anh để lộ chút sơ hở

Tháng năm như mộng

Tháng năm như mộng

Sẽ thế nào nếu mỗi sáng thức giấc Cạnh bên là người em yêu nhất

Người đến rồi đi cũng là lẽ thường tình trong dòng đời vội vã

Người đến rồi đi cũng là lẽ thường tình trong dòng đời vội vã

Vì rằng người đến rồi đi, cũng là lẽ bình thường trong dòng đời này mà thôi. Tiếng đàn ấy, tôi xin cất vào góc ký ức riêng, như hòn ngọc thắp sáng trái tim tôi mỗi khi yếu lòng, như ngọn hải đăng trên biển soi đường chỉ lối cho tôi đi đến bến bờ của niềm vui và hạnh phúc.

10 hành động tưởng vô hại mà hại không tưởng khiến bạn mất điểm trong mắt người khác

10 hành động tưởng vô hại mà hại không tưởng khiến bạn mất điểm trong mắt người khác

Đây là những sai lầm trong giao tiếp mà rất nhiều người mắc phải, khiến bản thân họ "mất điểm" trong mắt người đối diện.

Một chút thấu hiểu con người

Một chút thấu hiểu con người

Suy cho cùng tất cả những sự khó chịu và bực tức đó đều là chúng ta gánh lấy, ta tự làm khổ tâm tư mình. Để sống vui vẻ hơn hãy trở thành người vị tha, bao dung hơn đối với người khác.

Tử vi tháng 8/2020 của 12 con giáp: Người gặp được quý nhân, kẻ chịu nhiều biến cố

Tử vi tháng 8/2020 của 12 con giáp: Người gặp được quý nhân, kẻ chịu nhiều biến cố

Cùng xem tử vi nói gì về vận mệnh tình duyên, tiền bạc, sức khỏe của 12 con giáp trong tháng 8/2020 nhé.

Có phải anh đã quá ích kỷ nên mới để mất em?

Có phải anh đã quá ích kỷ nên mới để mất em?

Suy cho cùng, ích kỷ là do ta muốn giữ ai đó bên mình hay chỉ muốn mang đến cảm giác an toàn cho bản thân mà thôi. Tôi sẽ không để sự ích kỷ của mình gặm nhấm đi kỉ niệm của tôi và em, tôi chỉ mong sự ích kỷ của mình khép dần lại để một lần nữa tôi được yêu em trọn tình hơn.

back to top