Phát thanh xúc cảm của bạn !

Một mẩu nắng vàng

2016-11-04 01:16

Tác giả:

blogradio.vn - Đoạn đường chừng mười mét, có đứa nằm trên tay ba nhưng không bao giờ ngủ, nghe ba hứa đủ chuyện trên đời, nào là năm nay học giỏi ba mua cho cặp mới, hết lớp năm ba mua cho xe đạp, hay hôm nay cô nào kể chuyện trên lớp tôi làm kiểm tra mấy điểm. Người cho mình mầm sống, yêu thương vô điều kiện.

***

Mấy bữa nay tôi hay nhớ, hay nghĩ về hồi nhỏ, đoạn tôi tầm bốn năm tuổi, lúc đó tôi vẫn chưa đi học, trưa trưa trốn ngủ nhặt những vỏ kẹo in hình bốn thầy trò Đường Tăng trong phim Tây Du Kí rồi vuốt thẳng tắp để trong hộp thuốc lá của ba. Tôi nhớ những bữa trưa nắng ngồi sau nhà lấy tấm vải mùng ray cát, lấy những hạt cát thật nhuyễn, pha nước, cạy khuôn dưới nền đất, đổ cái hỗn hợp cát sền sệt đó, rắc đầy hoa lá rồi cạy ra như những cái bánh sắp đều thẳng tắp. Cái nào vỡ tôi lại cho nó vào cái hỗn hợp đó khuấy lên nó lại thành bột như mới. Đó là những ngày nắng có gió hiu hiu, ngồi một mình giữa trưa nhưng chưa bao giờ tôi biết buồn. Tôi lúc đó chắc bận rộn, bận làm sao nói với má tôi đã ngủ như thế nào, bởi nếu biết trốn ngủ thế nào tôi cũng bị đòn.

Thường thì hai ba ngày tôi bị đòn một lần, vì không phải việc nói dối ngày nào cũng suôn sẻ. Có hôm tôi đang khều mấy trái trứng cá để chơi trò bán hoa quả, có một người đàn ông dưới đường tàu lên xin chai nước. Nhìn ông lem luốc, tôi sợ không biết phải làm sao chạy đi gọi ông nội, má nghe thế là bị ăn đòn. Sau rồi những cái vỏ kẹo tôi cũng không biết nó vì sao mất, chắc chán rồi nên vứt hay tôi có một trò mới vui hơn. Nhưng có một điều không đổi là tôi luôn nghĩ ra những điều hay ho trong những ngày nắng ấy. Bây giờ thì lớn rồi, tôi chỉ ước có một ngày nắng, có gió tôi sẽ ngoan ngoãn nằm ngủ, nằm ở cái võng dưới hiên nhà chả cần bật quạt mà gió vẫn thổi phây phây.

Một mẩu nắng vàng

Bốn tuổi má bày tôi đọc chữ cái, năm tuổi ba bày tôi viết và ghép từ, sáu tuổi tôi biết phép tính cộng trừ đến hàng trăm, đọc hết hai quyển sách tập đọc của lớp một. Lớp một là tôi sấp sỉ bảy tuổi, cô chủ nhiệm phát hiện ra tôi biết đọc, thế là cô cho một mẩu báo nho nhỏ, yêu cầu tôi đọc trước lớp. Từ đó tôi thành một "hiện tượng" của xóm. Tôi nghĩ chắc lúc đó ba má tôi tự hào lắm, còn tôi thấy cũng bình thường, ba tôi vẫn đều đặn mỗi ngày bắt tôi tập chép 2 trang, làm 5 bài tập toán. Vở con ngựa lúc đó một ngàn đồng một quyển, cây bút chì sọc đen đỏ năm trăm đồng, cục tẩy hai màu xanh trắng năm trăm đồng, gọt chì con sóc năm trăm đồng, thước kẻ nhựa năm trăm đồng là toàn bộ báu vật của tôi lúc bấy giờ.

Tôi sinh ra mười lăm ngày phải ở với nội, má kể vì tôi hay đau, người ta kêu má con không hạp tuổi má không nuôi được, chữa chạy đủ kiểu sau nghe người ta bày vứt đi để nội nhặt về nuôi. Ngủ với nội nhưng vẫn ăn cơm nhà, lâu lâu lại ăn cơm nội, chạy qua chạy về, chỉ có hay dở quẻ học bài xong ngủ quên để ba phải ẵm hoặc cõng sang nội. Đoạn đường chừng mười mét, có đứa nằm trên tay ba nhưng không bao giờ ngủ, nghe ba hứa đủ chuyện trên đời, nào là năm nay học giỏi ba mua cho cặp mới, hết lớp năm ba mua cho xe đạp, hay hôm nay cô nào kể chuyện trên lớp tôi làm kiểm tra mấy điểm. Người cho mình mầm sống, yêu thương vô điều kiện, và không bao giờ phản bội mình chắc chỉ có ba…

Tôi không phải là đứa trẻ ngoan. Sau tám năm đầu yên bình, còn những ngày tháng sau đó, tôi luôn ước muốn mình đi đâu đó thật xa, có những ngày nằm mơ tôi bỏ nhà đi sau bị bắt về hoặc do tôi nhớ nội mà quay về. Đó là những giấc mơ vì tôi bất mãn vì những trận đòn vô cớ của má, tôi thấy má không thương tôi như mấy đứa em, còn ba thì chỉ im lặng…

Một mẩu nắng vàng

Tôi chưa từng kể với ai về những giấc mơ đó, mãi đến khi tôi mười lăm tuổi, tôi ra khỏi nhà thật – tôi đi ở trọ. Mọi thứ chưa dừng lại, tôi ở cái tuổi điên dở, những trận cãi vả giữa hai má con tôi luôn không có hồi kết, và sau đó tôi ở lì cả tháng trong trọ không về. Tôi nói tôi bận học thêm, chỉ có ba đều đặn mỗi chiều thứ bảy vào thăm tui, mang cả đống cá tươi, nói “nội nhớ con rồi, về nhà đi”.

Mười tám tuổi, với tôi thành phố tôi đang sống chưa phải là điểm dừng chân, tôi không muốn loanh quanh ở đó, phải đi thật xa, tôi đi thật. Ngày tôi sắp đồ đi thi, ba quanh quẩn hỏi đủ thứ, tôi không nhớ rõ những gì ba nói vì tôi mải mê mường tượng nơi tôi đến nó sẽ đẹp, sẽ vui như thế nào. Chỉ nhớ lần nào tôi sắp đồ đi thi hay đi học sau những ngày nghỉ ngắn ngủi ở nhà ba tôi đều nói “ba thấy trên ti vi người ta bày xếp đồ gọn lắm, con không coi hả”, chắc lần nào tôi về ba tôi cũng coi trúng cái chương trình đó thì phải…

Ngày đó tôi có ba, mẩu nắng to lớn trong cuộc đời tôi thấy mình vui vẻ biết chừng nào, khi nắng tắt rồi tôi chỉ nhớ những kỉ niệm thưa thớt vì cứ nghĩ nắng của trời đất ai mà tắt được nắng. Có những cuộc nói chuyện mà chỉ có ba con tôi biết sau những trận đòn của má, những lần ba giấu má gửi cho tôi thêm vài trăm để tôi mua sữa uống cho mau mập, những lần ba kể gặp con Lan, con Kiều ba nhớ tôi như thế nào… Nắng của trời đất, nắng vàng vẫn soi trên đầu như chưa có gì, còn tôi, tôi mất một khoảng trời xa xôi…

© Hiền Nhím – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết ơi, tôi còn cô đơn, đừng vội về!

Tết ơi, tôi còn cô đơn, đừng vội về!

Tết, người ta nghĩ về đoàn viên gia đình, còn tôi, tâm trí ngập ngụa bao áp lực vô hình. Lương tháng bao nhiêu? Thưởng tết nhiều không? Nhiều tuổi thế rồi vẫn chưa tính chuyện chồng con à?

Những thủ thuật cải vận cho ngày đầu năm mới hút may mắn, tài lộc

Những thủ thuật cải vận cho ngày đầu năm mới hút may mắn, tài lộc

Theo chuyên gia phong thủy, vào ngày đầu năm mới, những thủ thuật cải vận đơn giản này có thể mang đến điều an lành, may mắn cho gia đình cả năm.

Thả thính thời hiện đại: like, thả tim, bình luận mọi ảnh và chia sẻ của nàng trên Facebook

Thả thính thời hiện đại: like, thả tim, bình luận mọi ảnh và chia sẻ của nàng trên Facebook

Học hỏi cách thả thính khiến crush đổ trong vòng một nốt nhạc nhé!

Mùa xuân hãy đến chậm một chút

Mùa xuân hãy đến chậm một chút

Mùa xuân đã sắp đến rồi Lòng bạn có thấy nôn nao Có còn vui như ngày xưa nữa Tôi dường như đã quên

Đang yên đang lành, tự nhiên lại Tết

Đang yên đang lành, tự nhiên lại Tết

Bao nhiêu tháng ngày đi làm chắc chỉ mong dư giả tiền nong để lo sắm Tết, thêm khoản lương thưởng được kha khá thì Tết “ấm no” rồi. Tết ấy mà, tiền tiêu nhanh lắm vì nhìn đâu cũng thấy thứ cần mua, ngó đâu cũng thấy phải cần tiền. Vậy nên, lương ơi, thưởng ơi, mau mau về, nhà bao việc còn cần phải dùng đến.

Tết Canh Tý sắp đến rồi, 4 con giáp này khổ tận cam lai, vận may đến dào dạt

Tết Canh Tý sắp đến rồi, 4 con giáp này khổ tận cam lai, vận may đến dào dạt

Bốn con giáp vận thế hanh thông, may mắn nhất từ tết âm lịch Canh Tý cho đến hết năm 2020.

Sau tất cả, điều tuyệt vời nhất là cuộc sống bình yên

Sau tất cả, điều tuyệt vời nhất là cuộc sống bình yên

Nếu chỉ vì theo đuổi một cái gì đó mà khiến ta quá mệt mỏi và dù đã thử mọi cách mà chẳng thể cứu vãn nổi, hãy từ bỏ! Từ bỏ ngay đi! Đừng cố nữa!

Những ngày Tết xa quê

Những ngày Tết xa quê

Tết xa nhà, ở nơi xứ người này thật khó để đi kiếm cho mình một cành đào hay cây quất nhỏ, cũng không dễ để đun được một nồi bánh chưng trên bếp củi hồng. Ở đây không có củi cũng không thể chuẩn bị được đầy đủ nguyên liệu và có khi hàng xóm thấy khói nghi ngút lại gọi lính cứu hỏa, hay đơn giản kiếm được một món ăn quen thuộc ở trong ngày tết cũng là điều không thể.

Táo Quân và những nét riêng biệt trong lễ cúng tiễn ông cưỡi ngựa về trời mỗi 23 tháng Chạp hàng năm

Táo Quân và những nét riêng biệt trong lễ cúng tiễn ông cưỡi ngựa về trời mỗi 23 tháng Chạp hàng năm

Trong lịch sử Trung Quốc, từ thời Tần đến Minh - Thanh, việc cúng tế Táo Quân được xem là một trong những sự kiện quan trọng của triều đình.

Yêu xa khó lắm ai ơi!

Yêu xa khó lắm ai ơi!

Yêu xa khó lắm ai ơi, ngày đêm mong nhớ mà chỉ có thể nhìn thấy nhau qua Facetime, muốn bật khóc mà không dám, bởi vì biết chỉ cần một người khóc là người kia cũng sẽ nức nở theo, nên lại kìm nén vào trong để dành khóc một mình.

back to top
logo left
logo right
banner bottom