Một lần thất hứa
2017-12-20 01:10
Tác giả:

Nhà tôi nghèo, gia đình có bốn anh chị em. Tôi là đứa con duy nhất được ăn học tử tế, đồng nghĩa với việc tôi được chiều chuộng hơn cả.
Nhớ những ngày tháng tôi cùng bạn bè còng lưng, nhễ nhại mồ hôi đạp xe qua những con đường đất đầy rơm rạ. Mùi thơm của rơm đượm nắng quê hương vẫn thổn thức nhuộm vàng trong giấc mơ của tôi.
20 năm trời, quê tôi vẫn thế. Như những miền quê yên bình, đói nghèo nghìn đời không đổi thay trong thế giới cổ tích. Cái nghèo hiển hiện rõ nét qua những con đường làng nhầy nhụa bùn đất, đầy rác, những mái nhà ngói nhỏ xíu, đơn sơ như co mình trong cái giá lạnh của mùa đông. Tôi đã gắn bó gần hai mươi năm trời với vùng quê ấy, mái nhà ấy nhưng mỗi lần về thăm quê cũng không khỏi rợn gáy bởi màn đêm thăm thẳm, bởi ám ảnh những câu chuyện về tiếng nỉ non, ai oán của những con ma đói những khi trở trời trong câu chuyện hồi bé nội tôi thường kể. Từng hột sáng yếu ớt hắt ra từ những căn nhà nhỏ như lọt thỏm giữa cái tăm tối, tĩnh lặng của vùng quê, giữa cái tái tê của những đêm đông, giữa những quạnh vắng của đêm trăng, lại thêm những tiếng côn trùng rả rích, tiếng kẽo kẹt võng đưa, tiếng chó sủa xa xa vọng lại…
Bố đi bộ đội về, sức khỏe yếu nên không giúp được những công việc nặng nhọc. Bao công việc từ việc nhà đến đồng áng, chị và mẹ tôi lo cả. Mẹ chiều tôi nhưng lại thương chị hơn cả, vì hơn ai hết mẹ hiểu chị thiệt thòi hơn chúng tôi. Anh tôi đi làm công nhân từ sớm. Ít nhiều cũng chưa thấm hết cái nhọc nhằn, đắng cay của công việc nhà nông. Em thì nhỏ dại. Còn tôi, chỉ góp phần nhỏ bé vào những việc như nấu cơm, quét nhà, phơi thóc, băm rau lợn… Đôi khi nhìn chị, tôi thầm ước giá như mình được một chút trắng trẻo như chị, hát hay như chị, đôi khi cả một chút hờn ghen, tôi ước gì được như chị.
“Em đi làm, tháng lương đầu tiên em sẽ mua quà cho mẹ và chị.”
Tôi hứa và đã làm được như thế. Hồi hộp, háo hức và cả vui sướng. Tôi nâng niu món quà mang từ cửa hàng về cho mẹ và chị. Một chiếc khăn và một bộ quần áo. Chị tôi hí hửng reo lên:
“Đẹp quá! Bao giờ dì làm lương cao hơn lại mua quà cho mẹ và chị nhé.”
Mẹ lườm và mắng:
“Thôi đi các cô ạ, con gái phải biết tiết kiệm, làm được bao nhiêu tiêu bấy nhiêu thì có mà lấy chống cửa trước nó dắt trả về cửa sau.”
Nhìn ánh mắt ngấn lệ của mẹ, tôi biết rằng mẹ rất vui và tự hào vì tôi. Riêng tôi thấy hạnh phúc hơn gấp bội phần. Từ nay tôi sẽ tự nuôi sống bản thân mình, sẽ bớt gánh nặng cho gia đình, sẽ góp thêm thu nhập để cùng mẹ và chị nuôi em tôi ăn học, sẽ thực hiện bao dự định, bao ước mơ mà mẹ và chị cả đời mong mỏi.
Đợt ấy, nắng to. Chưa bao giờ tôi chứng kiến cái nắng đổ lửa như thế. Hàng cây bên đường không một ngọn gió. Những tán lá như chết lặng, tiu nghỉu rũ xuống như chực sắp rơi. Con đường mới làm, nhựa sôi lên xèo xèo, chảy ra nhễ nhại, loang lổ những vệt đen.
Chị lấy chồng nhưng cuộc sống nào có hơn gì xưa. Vẫn công việc đồng áng, lợn gà, lủi thủi mò cua, bắt ốc. Chị tranh thủ thu mua giấy, sắt vụn những khi chưa vào vụ. Nhiều hôm, nắng bỏng da thịt, ít người dám ra đường chị vẫn nhẫn nại tất bật khắp các ngõ mua hàng. Mẹ bảo:
“Mày xem có loại áo chống nắng nào tốt mua gửi về cho chị mặc.”
Tưởng mẹ bảo gì, chỉ là cái áo khoác thì đơn giản thôi mà.

Chuông điện thoại reo. Tôi nghe đầu dây bên kia, tiếng nói của ai đó, giọng như lạc đi:
“H ơi, về ngay… Con Tr bị tai nạn nặng lắm…”
Tôi chẳng kịp nghe được những tiếng nói sau là gì vội vã bắt xe về. Chị nằm đó, bất động. Bố mẹ, anh, em tôi và mọi người đã đến đông đủ. Tôi không tin đó là sự thật. Mẹ ngất đi. Chị ơi, em mang áo về cho chị đây này, chị ơi. Tôi gào lên…
Chúng ta có muôn vàn lí do để ngụy biện cho những lần thất hứa của mình. Hứa sẽ sống tốt hơn, hứa sẽ quan tâm đến người khác nhiều hơn, yêu thương nhiều hơn, hứa sẽ chăm chỉ về thăm bố mẹ... Hứa thật nhiều và thất hứa cũng thật nhiều. Chúng ta có thể bỏ ra cả ngày để mua sắm quần áo nhưng lại không có thời gian để thăm hàng xóm của mình. Chúng ta có thể bỏ ra ba, bốn ngày để đi du lịch, thưởng ngoạn nhưng lại không có một ngày về quê thăm bố mẹ. Chúng ta có thể tiêu khiển hàng tiếng đồng hồ trên mạng xã hội nhưng lại không có lấy mấy phút gọi điện hỏi thăm người thân… Cứ thế, ta vẫn mãi mộng tưởng mình vẫn là một người nhân hậu, biết quan tâm đến người khác mà không biết rằng mình đang chết mòn giữa những điều ích kỉ, nhỏ nhen. Đừng vì một lần thất hứa để cả đời ân hận.
Lời hứa, đừng để gió cuốn đi!
© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.







