Miền ký ức thân thương
2014-05-13 01:18
Tác giả:
Tôi nhớ những trò chơi mà tụi trẻ đã thức đêm thức ngày để sáng tạo ra, trò chơi đã theo thời gian đến giờ để khi nhìn thấy tụi nhỏ đàn em chơi, lại cười bâng quơ... Ngày bé, tôi và mấy đứa cùng trang lứa khoái nhất là chơi trò "tìm kho báu" – trò chơi được "truyền lại" đến giờ. Mỗi đứa tự đánh dấu "lãnh thổ" của mình sau đó chôn ở đó những đồ vật nhỏ như cái đồng hồ đã hỏng, con ốc, quan trọng nhất là sợi dây tơ hồng. Khi khách đến "lãnh thổ" của ai mà tìm được sợi dây tơ hồng sẽ cưới "chủ nhà" làm vợ. Chị tôi (tuy không phải ruột thịt gì nhưng tôi quý chị ấy lắm nên gọi thân mật vậy) "thích" cái Ất – tên công tử nhà giàu đẹp trai nhưng vô cùng hống hách và tôi cũng chẳng hiểu sao chị tôi lại "thích" nó nữa! Lần ấy, chị tôi chơi gian chôn ở "đất nhà mình" toàn là dây tơ hồng mà chẳng có lấy một thứ gì cả. Thế là tên Ất sang, xúc lên toàn trúng dây tơ hồng, hắn phát cáu:
- Con Búp chơi gian, tao cóc chơi nữa – Nó hâm hực xé đống dây tơ hồng quẳng xuống đất quay ngoắt về.
Chị Búp ngẩn người hồi lâu rồi ngồi phịch xuống mà òa lên khóc, khóc nức nở, réo rắt khiến cả bọn chúng tôi thở dài ngán ngẩm chỉ biết vỗ nhẹ vào vai chị, nói mấy tiếng rồi mỗi đứa mỗi nơi. Trưa hôm đó tôi ăn vội bát cơm, chạy sang nhà Búp dù trên mặt vẫn còn vương mấy hạt cơm trên mép. Chị ngồi trước cửa, mắt đỏ hoe, chốc lại nấc lên nghẹn...Tôi thương chị quá, tôi bắt chước mẹ vuốt nhẹ trên lưng chị như cách mẹ tôi làm khi tôi khóc rồi nhỏ nhẹ:
- Chị cần xấc gì loại người như thằng ấy, cứ cố gắng đi sau này em sẽ kiếm cho chị một anh đẹp trai, giỏi giang hơn tỉ tên này, nhé...!

Chị tôi không nói, chỉ cười trừ mặc trên đôi mắt vẫn còn ầng ậng nước. Lúc này, trong đầu tôi dường như đã "ghi lòng tạc óc" câu hứa lúc nãy, tôi tự thề sẽ làm như thế, đó không phải là lời hứa suông. Ngồi với chị hồi lâu, tôi chào rồi ra về, qua đám lau cao tít là nhà tôi thế mà không hiểu thế nào tôi vướng sợi gì nhỏ nhỏ trong suốt làm suýt vấp té. Về nhà tôi hỏi mẹ mới biết đó là tơ trời, mẹ tôi nói rằng những người vướng vào sợi đó sẽ được trời se duyên với nhau...
Đã hơn 14 năm trôi qua, lần tôi trở về năm ấy mang theo biết bao kỷ niệm. Ở đầu làng, bọn con nít vẫn chơi trò "tìm kho báu", tiếng reo hò tan vào gió heo may bay đi mất. Tôi khẽ cười, nhớ về người chị thân quen của mình. Chị tôi lấy chồng rồi, một anh thợ mỏ không giàu có như cái Ất nhưng yêu thương chị tôi lắm, thấy vậy tôi cũng mừng cho duyên số chị. Không hiểu chị tôi và anh ấy lấy nhau là do sợi tơ hồng hay phải chăng hai đã vướng tơ trời từ thuở nào...
Tôi giờ chỉ là một họa sĩ nghèo nay đây mai đó lang thang khắp nơi tìm cái đẹp của trời đất, cái ước mơ trở thành nhà kinh doanh ngày xưa của tôi giờ chỉ như cái sự trớ trêu của cuộc đời. Năm ấy tôi rời quê lên tỉnh thi vào trường Đại học Kinh Tế - ước mơ lớn lao của bản thân. Vào trước ngày thi, thì thằng em tôi bị tai nạn rồi qua đời, tôi bỏ thi lo ma chay cho nó, nỗi trống trải chiếm ngự lòng tôi, tôi từ bỏ mộng kinh doanh chắc cũng vì nó, thằng em mà tôi hằng yêu quý. Em tôi, một thắng bé loắt choắt, nghịch ngợm và cũng chính nó đem đến sự thay đổi không lớn nhưng khiến tôi có thể nhìn cuộc sống theo chiều hướng đẹp hơn. Mưa rồi, kỷ niệm xa xưa về em tôi cứ xối xả trong tim tôi...
Ngày ấy, khi em tôi chưa mất thì gia đình tôi luôn rất ấm cúng, nhất là trong ngày mưa gió rả rích như thế này. Mưa kéo dài từ đầu tháng đến giờ vẫn chưa ngớt hẳn, nhà tôi phải uống nước oi khói, ăn cơm chẳng có tí canh. Chú Năm với cha ngồi đan nón ở trên nhà, cả hai ngồi nói đủ thứ chuyện trên đời để giết khoảng thời gian nhàm chán, từ chuyện hợp tác xã đến chuyện đồng ruộng, bỗng giọng chú Năm sang sảng:
- Mùa này mà có thịt cầy với mắm tôm thì ngon hết xẩy anh Hai (cha tôi) nhẩy !
Tôi giật thót nhìn con Vàng đang nằm lim dim dưới tấm phản đen...
- Mưa gió thế này, nước uống còn oi khói huống hồ gì đến thịt cầy, anh nghĩ cần có ấm chè với điếu cày là "thơm" nhất, chú nó thấy thế nào?
Nghe cha nói tôi thở phào...Chưa kịp để chú Năm trả lời, cha tôi đã gọi lớn:
- An, mày ra phía sau lấy rơm nấu cho cha với chú mày ấm chè!
- Vâng ạ! -Tôi đáp trong ngán ngẩm, tôi lười ra lấy rơm lắm.
Tôi quay phắt sang bên thằng Tít đang đùa với con mèo bằng giọng nài nỉ:
- Mày đội nón ra ngoài kia lấy hộ anh ít rơm vào nấu cho cha ấm chè đi, mưa gió thế này anh ngại ra ngoài ấy lắm.
Ban đầu nó giả lơ không thèm để ý đến lời tôi, sau nghe tôi nài nỉ chán quá hắn đặt con mèo xuống đánh đôi mắt sắc lẹm lườm tôi một cái khiến tôi như phát sởn gai ốc. Bước thình thịch, nó vơ cái nón tươm treo trên cây đinh bé tí như khắp bung ra trên góc tường rồi đặt vội vào cái đầu bé tí ti của mình khiến cái nón dường như che gần hết mặt. Chốc sau nó vào nhà với một lọn rơm bé xíu còn rơi mấy hạt nước mưa xuống sàn nhà, nó gãi đầu cười hì hì bảo:
- Mưa to quá, tạt cả vào trong chuồng heo nên rơm ướt cả rồi. Anh lên nhà đi, tí em nấu xong rồi mang lên cho cha!
Tôi vơ lọ lạc rang vừa đi vừa cho vào mồm nhai ngấu nghiến mặc kệ thằng em tôi làm gì...Đang ngồi xem vô tuyến cùng cha với chú năm, bỗng tôi nhíu mày gióng tai lên nghe tiếng động lạ đang phát ra dưới bếp. Là tiếng chẻ củi. "Quái ! Nhà mình làm gì còn củi dù là một cây bé mà tại sao lại có tiếng bôm bốp nhỉ?"
Gác vội lọ lạc lên nóc tủ, tôi chạy xuống nhà xem có chuyện gì xảy ra. Tôi giật mình nhìn vào các que gỗ nhỏ từ chiếc chày bếp vung vãi ra, cùng cái rựa đang lăm lăm trên tay thằng Tít, tôi hét:
- Trời, mày đang làm gì đấy Tít, sao mày lại chẻ cái chày của mẹ, mày muốn chết à?
Nó vẫn bình thản đưa tay quệt quệt mấy giọt mồ hôi trên trán, hít một hơi nó nói mà chẳng thèm nhìn mặt tôi:
- Chày thì mua ngoài chợ thiếu gì, chứ để cha uống chè oi khói mãi em thương lắm...
Tôi như đơ ra giữa căn bếp họp hẹp, thằng Tít cho củi vào lò, dốc mông lên thổi phù phù như con ngựa phun lửa trên chương trình tôi vừa xem. Lặng hồi lâu, tôi đến xoa đầu nó, rút ra trong chiếc áo gió xanh một chiếc kẹo nhỏ như một món quà trao cho người chiến thắng. Vừa thổi, nó vừa nói:
- Anh đặt đấy cho em, lấy cốc với khay em rót cho cha, nước sắp sôi rồi...

Tôi "ờ, ờ" rồi chạy đi lấy như con rô bốt, lúc này em tôi dường như to lớn đến nhường nào. Lửa reo "tanh tách" cùng mùi thơm dễ chịu của chè, ấm áp....
Đã qua rồi...Bất giác, tôi nhìn trên tấm ảnh thờ Tít, khẽ đặt cành mai vàng thắm bên tấm ảnh...Mùi nhang tỏa ra như như tiếp cho tôi chút ấm áp để chống chọi với sự cô đơn đang giết dần từ sâu thẳm trong lòng. Ngày mai tôi quyết định nộp hồ sơ thi vào trường ĐH KHXH & NV và ngày mai cũng là ngày tôi bước sang tuổi 24.
"Đừng xem tuổi thơ như một nhát dao sắc mà hãy xem nó như vết lăn của chiếc xe cuộc đời – sâu thẳm nhưng cũng đầy thiết tha...". Tâm hồn tôi giờ đây cũng như chiếc giày bị thủng, thà để nó bị thủng chứ tôi nhất quyết không dùng đến những mảnh chấp vá xấu xí.
Xuân đang đến, gió nhè nhẹ thổi vào miền ký ức buồn của tôi. Ngoài kia, mai vàng đang nở rộ, một nỗi niềm không tên dần trôi vào vô thức.
• Nguyễn Tiến Huy - Báo Chí K36B - ĐHKH Huế

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác
Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!
Tớ sẽ nhớ cậu lắm
Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.
Hoa sim đỏ
Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.
Hành trình tìm lại sự bình yên
Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.


