Mẹ và bếp lửa
2021-11-04 01:20
Tác giả:
Phạm Ánh Tuyết
blogradio.vn - Chiều nay con nhìn thấy dáng cò bé nhỏ sải rộng đôi cánh, hiên ngang bay giữa bầu trời chắc có lẽ nó đã tự tin để đi trên chính đôi chân của nó rồi mẹ ạ. Mẹ hãy tạm yên lòng và nghĩ cho sức khỏe của bản thân mẹ nhé. Rồi một mai con gái của mẹ cũng sẽ lại tạm biệt quê hương và bếp lửa yêu thương để đến với mảnh đất đầy những điều mới mẻ với nó rồi.
***
Hôm nay Miền Bắc trở lạnh, có những cơn mưa phùn nhè nhẹ bay trên mái hiên, những đàn chim đang bay từ phương nào đen đặc một khoảng trời dường như để trú mưa. Cái lạnh làm tôi nhớ đến bếp khói ngày xưa của mẹ giữa trời đông lạnh buốt xương. Kỉ niệm những năm 8, 9 tuổi lại ùa về làm tôi xốn xang và rưng rưng.
Dạo này quanh tôi tràn ngập thông tin về dịch bệnh, thông báo văng vẳng trên chiếc loa của xóm tôi về việc phòng chống dịch bệnh và gần đây nhất là cảnh báo bão lũ cho mọi người chuẩn bị gặt lúa mang về. Dịch bệnh đã kéo dài nhiều năm nay, hàng ngày người dân trong xóm tôi đã quá quen với cách dẫn dắt bản tin thông báo của phát thanh viên xã,họ cũng quen nghe số ca covid gia tăng.
Tôi trở về quê hồi tháng 5, đó là thời điểm trước khi dịch bùng phát lần thứ 4 ở Việt Nam. Đó là thời điểm trước khi diễn ra kì thi học kỳ 2 trên Đại học. Tôi dọn hành lý về quê trong không khí trầm lắng, mọi người đã xách vali lũ lượt về quê trước đó mấy ngày.
Khi đó tôi kéo vali về trong sự im lặng và vắng vẻ của Hà Nội. Không phải là một Hà Nội ồn ào còi xe bíp bíp suốt ngày, không còn nghe tiếng mua bán của mấy bác bán hàng ở chợ Dương Khuê, cũng không còn nghe tiếng các bạn học sinh trường tôi khi đi phía sau nhà xe. Và khi đó tôi nhận ra tôi sắp rời xa thành phố này để về quê hương nơi có mẹ và bếp lửa ấm nóng và khói cay xè mắt đang chờ tôi.
Bây giờ đã là cuối tháng 10, trời miền Bắc đã trở lạnh hơn,những cơn gió buổi đêm nghe rùng rợn cứ như muốn cuốn phăng ngôi nhà cũ kĩ của chúng tôi. Ngôi nhà này bố mẹ tôi đã khổ nhọc xây từ năm 90. Bố mẹ kể lại khi đó bố là lính tình nguyện ở chiến khu Lào về, sau đó bố đi làm tích góp được ít tiền nhờ ngoại mua cho mảnh đất để xây nhà có chỗ cho mẹ con ở cho thoải mái. Vì trước đây nhà nội cũng nghèo bố không thể tiếp tục đi học thay vào đó bố đi lính rồi đi làm thuê gánh đất bôn ba ngược xuôi Nam Bắc. Khi dành được ít tiền bố muốn mua một mảnh đất để xây nhà cửa để an cư lạc nghiệp. Thế rồi cả cuộc đời sau này bố vẫn cứ ngược xuôi để gánh cái này vác cái kia miễn sao có việc là bố vui vì còn có chỗ trông ngóng nuôi chị em tôi đi học.
Bố mẹ tôi sinh được 5 đứa con, tôi là đứa nhỏ nhất cho nên ở nhà mọi người vẫn thường gọi là Út luôn cho dễ. Trước tôi có 2 chị lớn nhất sau đó đến anh trai hơn tôi 5 tuổi và chị tư thì hơn tôi 2 tuổi. 5 chị em chúng tôi tầm tuổi gần gần nhau nên đã đi học là nối tiếp nhau. Khi chị cả vào lớp 10 thì chị hai học lớp 8, anh ba học lớp 6, chị tư học lớp 3 còn tôi thì vào chập chững vào lớp 1. Cứ thế chúng tôi nối đuôi nhau được đi học đầy đủ như chúng bạn chỉ là nhà tôi hơi nghèo.
Từ khi còn bé tôi thường được ngồi bên bếp lửa của mẹ. Khi trời mưa, quần áo quá hôi vì không thể khô được dù đã phơi 6,7 ngày. Lúc đó mẹ làm một dây phơi dài buộc vào hai cái cột trong bếp rồi châm lửa lên chúng tôi kéo nhau đến hơ quần áo.
Tôi là đứa vụng về cứ cười đùa rồi làm rơi cả quần áo ẩm xuống bếp may là không bị cháy. Rồi những ngày thường thì tôi lại ngồi chỉ để nói chuyện với mẹ cho mẹ đỡ buồn. Tôi thích nhất là những khi mẹ nấu cơm bếp rơm, những hôm đó mẹ sẽ chắt nước gạo cho tôi. Lúc nồi cơm đang sôi ùng ục lên rồi tôi thả vào ít đường và húp ngon lành cứ như thức uống ngon nhất trên đời. Đó là món ăn yêu thích của tôi vì tôi còn nhỏ nên thường được mẹ ưu tiên cho uống nước cơm suốt.
Sau này lớn lên tôi nghĩ lại thấy mình tham lam quá, khi mẹ lấy nước cơm cho vào cái bát con được gần nửa bát tôi vui sướng uống hết sạch chẳng chừa lại cho chị tư chút nào.
Bếp lửa của mẹ vẫn cháy đượm cho đến những đoạn nó không có gì để tiếp tục cháy. Những ngày trời sang đông lại thêm mưa phùn làm củi tre không thể khô thế là chẳng có gì cho bếp lửa tiếp tục cháy. Tôi chỉ phải ít lần đi nhặt củi. Tôi đi rảo bước trên con đường làng nhỏ bé,lướt quanh xóm nhỏ thấy bụi trà (tre nhỏ đã héo) nào có cành khô là vui sướng lấy luôn. Tôi không rành mấy chuyện tìm củi ở đâu có nhiều vì tính nhút nhát và hay xấu hổ tôi chẳng đi xa đến chân đê của làng tôi. Nhưng rồi đến hôm chị hai đi học về không có gì thổi cơm cho lũ em là chúng tôi ăn nên tôi lại tay cầm bao chân dép tổ ong rách đi tìm củi.
Bếp lửa của mẹ tưởng chừng an phận là cái bếp lửa nghèo nhưng khổ nỗi nó lại càng thiếu thốn. Có những tháng năm mẹ tôi phải lo lắng tiền ở đâu ra để đi đong gạo. Cứ như thế hoàn cảnh vẫn lặp đi lặp lại. Tôi hồi đó còn quá nhỏ để hiểu vì sao lại như thế. Vì sao nhà tôi luôn trong tình trạng thiếu gạo, hai chữ "đong gạo" làm mẹ thấp thỏm hàng đêm và những nếp nhăn càng ngày càng sâu. Đó cũng là chủ đề nói chuyện của bố mẹ khi đi ngủ. Cũng ngày mùa đông năm đó bên bếp lửa tôi nghe mẹ ngồi bảo với bố:
"Bố mày xem sao chứ thứ sáu này xoay ở đâu ra cho đủ tiền để nộp học cho đứa cả. Tiền bán tạ thóc tính ra lại không đủ".
Khi đó lòng tôi thắt lại, tâm trí tôi như hiểu rõ. Bây giờ tôi đã biết lý do mà chúng tôi luôn thiếu gạo, lý do vì sao chị tư cùng chiếc rá rách luôn đi vay gạo mỗi tháng. Có lần chị đi vay gạo mà quay về khóc lóc vì đứa em nhà chú ba bảo “Sao nhà mày cứ vay gạo mãi vậy?”.
Bây giờ thì tôi đã hiểu vì sao mẹ thích ăn đầu cá, đầu tôm để chị em tôi được ăn đầy đủ và phát triển như những đứa trẻ bình thường. Nhưng ngặt nỗi, vì sự túng thiếu không bao giờ vơi,ngày càng nghèo khiến bố mẹ không thể giấu tôi được nữa. Khi đó nước mắt tôi trực trào và tôi nhận ra tất cả là do bố mẹ đã hi sinh cho chị em tôi. Thời khắc đó, tôi nhìn bếp lửa của mẹ sao đìu hiu đến thế, nó cô quạnh như hoàn cảnh của chúng tôi lúc bấy giờ giữa biển người coi thường.
Bố mẹ thường bảo chúng tôi dù sao cũng phải học hành cho đến nơi để sau này tự lo cho bản thân mình không phải lo toan vất vả như cuộc đời của bố mẹ. Và chỉ vì suy nghĩ đó, chỉ vì nhận thức đầy yêu thương đó cho đến tận ngày hôm nay bố, mẹ vẫn đang thực hiện cho dù họ đã trải qua nhiều tháng ngày lo toan cơm áo gạo tiền nhưng họ vẫn chưa bao giờ từ bỏ ý chí cho chị em tôi học hành đến nơi.
Ngày hôm nay khi trở về bên bếp lửa của mẹ tôi vẫn thấy lòng bồi hồi như hôm nao, vẫn thấy nơi đó là bếp lửa ngày xưa một bếp lửa nghèo đói và lam lũ, vẫn là bóng dáng gầy gầy của mẹ, vẫn ánh mắt lo lắng của bố, vẫn đôi bàn tay nứt nẻ của mẹ. Tôi nhìn thấy trong đó là cả một bầu trời hy sinh là một bếp lửa ấm áp.
Hôm nay trời Bắc đã vào đông, đôi bàn tay mẹ lại nứt nẻ như những tháng năm ấy, chỉ khác là những đứa con của mẹ đã trưởng thành hơn. “Út cũng đã lớn rồi mẹ ơi. Út đang là sinh viên năm 3 và nhờ đôi bàn tay gầy của mẹ,nhờ những bữa cơm đầy lo lắng mẹ con đã, đang và sẽ tiếp tục cố gắng rồi một mai gia đình ta sẽ có những bữa cơm no đủ. Bố mẹ sẽ không phải hằng đêm lo lắng xoay đâu ra tiền cho tụi con đóng học, sẽ không còn những đêm trằn trọc kiếm đâu ra tiền đong gạo bởi vì ngày mai, ngày mà bếp lửa vẫn ở đó chúng con sẽ mang về thành quả từ chính những nỗ lực của chúng con”.
Mẹ à, mẹ là bếp lửa ấm áp, bếp lửa trong trái tim của cả gia đình ta. Ngày nào bếp lửa đó còn cháy con sẽ không ngừng cố gắng. Trời đã chuyển đông, cánh đồng lúa quê mình đã được gặt và lúa cũng được đổ đầy cót lúa rồi, những cánh cò cũng bay về những ngọn tre làm tổ trú đông.
Chiều nay con nhìn thấy dáng cò bé nhỏ sải rộng đôi cánh, hiên ngang bay giữa bầu trời chắc có lẽ nó đã tự tin để đi trên chính đôi chân của nó rồi mẹ ạ. Mẹ hãy tạm yên lòng và nghĩ cho sức khỏe của bản thân mẹ nhé. Rồi một mai con gái của mẹ cũng sẽ lại tạm biệt quê hương và bếp lửa yêu thương để đến với mảnh đất đầy những điều mới mẻ với nó rồi.
Con sẽ không quên cầu nguyện với Chúa cho cả gia đình ta. Mẹ cũng phải nhớ mặc áo thật ấm, đi tất và quàng khăn đủ ấm mẹ nhé.
© Phạm Ánh Tuyết - blogradio.vn
Xem thêm: Cuộc đời này mẹ dành hết cho con
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.






