Mẹ và bếp lửa
2021-11-04 01:20
Tác giả:
Phạm Ánh Tuyết
blogradio.vn - Chiều nay con nhìn thấy dáng cò bé nhỏ sải rộng đôi cánh, hiên ngang bay giữa bầu trời chắc có lẽ nó đã tự tin để đi trên chính đôi chân của nó rồi mẹ ạ. Mẹ hãy tạm yên lòng và nghĩ cho sức khỏe của bản thân mẹ nhé. Rồi một mai con gái của mẹ cũng sẽ lại tạm biệt quê hương và bếp lửa yêu thương để đến với mảnh đất đầy những điều mới mẻ với nó rồi.
***
Hôm nay Miền Bắc trở lạnh, có những cơn mưa phùn nhè nhẹ bay trên mái hiên, những đàn chim đang bay từ phương nào đen đặc một khoảng trời dường như để trú mưa. Cái lạnh làm tôi nhớ đến bếp khói ngày xưa của mẹ giữa trời đông lạnh buốt xương. Kỉ niệm những năm 8, 9 tuổi lại ùa về làm tôi xốn xang và rưng rưng.
Dạo này quanh tôi tràn ngập thông tin về dịch bệnh, thông báo văng vẳng trên chiếc loa của xóm tôi về việc phòng chống dịch bệnh và gần đây nhất là cảnh báo bão lũ cho mọi người chuẩn bị gặt lúa mang về. Dịch bệnh đã kéo dài nhiều năm nay, hàng ngày người dân trong xóm tôi đã quá quen với cách dẫn dắt bản tin thông báo của phát thanh viên xã,họ cũng quen nghe số ca covid gia tăng.
Tôi trở về quê hồi tháng 5, đó là thời điểm trước khi dịch bùng phát lần thứ 4 ở Việt Nam. Đó là thời điểm trước khi diễn ra kì thi học kỳ 2 trên Đại học. Tôi dọn hành lý về quê trong không khí trầm lắng, mọi người đã xách vali lũ lượt về quê trước đó mấy ngày.
Khi đó tôi kéo vali về trong sự im lặng và vắng vẻ của Hà Nội. Không phải là một Hà Nội ồn ào còi xe bíp bíp suốt ngày, không còn nghe tiếng mua bán của mấy bác bán hàng ở chợ Dương Khuê, cũng không còn nghe tiếng các bạn học sinh trường tôi khi đi phía sau nhà xe. Và khi đó tôi nhận ra tôi sắp rời xa thành phố này để về quê hương nơi có mẹ và bếp lửa ấm nóng và khói cay xè mắt đang chờ tôi.
Bây giờ đã là cuối tháng 10, trời miền Bắc đã trở lạnh hơn,những cơn gió buổi đêm nghe rùng rợn cứ như muốn cuốn phăng ngôi nhà cũ kĩ của chúng tôi. Ngôi nhà này bố mẹ tôi đã khổ nhọc xây từ năm 90. Bố mẹ kể lại khi đó bố là lính tình nguyện ở chiến khu Lào về, sau đó bố đi làm tích góp được ít tiền nhờ ngoại mua cho mảnh đất để xây nhà có chỗ cho mẹ con ở cho thoải mái. Vì trước đây nhà nội cũng nghèo bố không thể tiếp tục đi học thay vào đó bố đi lính rồi đi làm thuê gánh đất bôn ba ngược xuôi Nam Bắc. Khi dành được ít tiền bố muốn mua một mảnh đất để xây nhà cửa để an cư lạc nghiệp. Thế rồi cả cuộc đời sau này bố vẫn cứ ngược xuôi để gánh cái này vác cái kia miễn sao có việc là bố vui vì còn có chỗ trông ngóng nuôi chị em tôi đi học.
Bố mẹ tôi sinh được 5 đứa con, tôi là đứa nhỏ nhất cho nên ở nhà mọi người vẫn thường gọi là Út luôn cho dễ. Trước tôi có 2 chị lớn nhất sau đó đến anh trai hơn tôi 5 tuổi và chị tư thì hơn tôi 2 tuổi. 5 chị em chúng tôi tầm tuổi gần gần nhau nên đã đi học là nối tiếp nhau. Khi chị cả vào lớp 10 thì chị hai học lớp 8, anh ba học lớp 6, chị tư học lớp 3 còn tôi thì vào chập chững vào lớp 1. Cứ thế chúng tôi nối đuôi nhau được đi học đầy đủ như chúng bạn chỉ là nhà tôi hơi nghèo.
Từ khi còn bé tôi thường được ngồi bên bếp lửa của mẹ. Khi trời mưa, quần áo quá hôi vì không thể khô được dù đã phơi 6,7 ngày. Lúc đó mẹ làm một dây phơi dài buộc vào hai cái cột trong bếp rồi châm lửa lên chúng tôi kéo nhau đến hơ quần áo.
Tôi là đứa vụng về cứ cười đùa rồi làm rơi cả quần áo ẩm xuống bếp may là không bị cháy. Rồi những ngày thường thì tôi lại ngồi chỉ để nói chuyện với mẹ cho mẹ đỡ buồn. Tôi thích nhất là những khi mẹ nấu cơm bếp rơm, những hôm đó mẹ sẽ chắt nước gạo cho tôi. Lúc nồi cơm đang sôi ùng ục lên rồi tôi thả vào ít đường và húp ngon lành cứ như thức uống ngon nhất trên đời. Đó là món ăn yêu thích của tôi vì tôi còn nhỏ nên thường được mẹ ưu tiên cho uống nước cơm suốt.
Sau này lớn lên tôi nghĩ lại thấy mình tham lam quá, khi mẹ lấy nước cơm cho vào cái bát con được gần nửa bát tôi vui sướng uống hết sạch chẳng chừa lại cho chị tư chút nào.
Bếp lửa của mẹ vẫn cháy đượm cho đến những đoạn nó không có gì để tiếp tục cháy. Những ngày trời sang đông lại thêm mưa phùn làm củi tre không thể khô thế là chẳng có gì cho bếp lửa tiếp tục cháy. Tôi chỉ phải ít lần đi nhặt củi. Tôi đi rảo bước trên con đường làng nhỏ bé,lướt quanh xóm nhỏ thấy bụi trà (tre nhỏ đã héo) nào có cành khô là vui sướng lấy luôn. Tôi không rành mấy chuyện tìm củi ở đâu có nhiều vì tính nhút nhát và hay xấu hổ tôi chẳng đi xa đến chân đê của làng tôi. Nhưng rồi đến hôm chị hai đi học về không có gì thổi cơm cho lũ em là chúng tôi ăn nên tôi lại tay cầm bao chân dép tổ ong rách đi tìm củi.
Bếp lửa của mẹ tưởng chừng an phận là cái bếp lửa nghèo nhưng khổ nỗi nó lại càng thiếu thốn. Có những tháng năm mẹ tôi phải lo lắng tiền ở đâu ra để đi đong gạo. Cứ như thế hoàn cảnh vẫn lặp đi lặp lại. Tôi hồi đó còn quá nhỏ để hiểu vì sao lại như thế. Vì sao nhà tôi luôn trong tình trạng thiếu gạo, hai chữ "đong gạo" làm mẹ thấp thỏm hàng đêm và những nếp nhăn càng ngày càng sâu. Đó cũng là chủ đề nói chuyện của bố mẹ khi đi ngủ. Cũng ngày mùa đông năm đó bên bếp lửa tôi nghe mẹ ngồi bảo với bố:
"Bố mày xem sao chứ thứ sáu này xoay ở đâu ra cho đủ tiền để nộp học cho đứa cả. Tiền bán tạ thóc tính ra lại không đủ".
Khi đó lòng tôi thắt lại, tâm trí tôi như hiểu rõ. Bây giờ tôi đã biết lý do mà chúng tôi luôn thiếu gạo, lý do vì sao chị tư cùng chiếc rá rách luôn đi vay gạo mỗi tháng. Có lần chị đi vay gạo mà quay về khóc lóc vì đứa em nhà chú ba bảo “Sao nhà mày cứ vay gạo mãi vậy?”.
Bây giờ thì tôi đã hiểu vì sao mẹ thích ăn đầu cá, đầu tôm để chị em tôi được ăn đầy đủ và phát triển như những đứa trẻ bình thường. Nhưng ngặt nỗi, vì sự túng thiếu không bao giờ vơi,ngày càng nghèo khiến bố mẹ không thể giấu tôi được nữa. Khi đó nước mắt tôi trực trào và tôi nhận ra tất cả là do bố mẹ đã hi sinh cho chị em tôi. Thời khắc đó, tôi nhìn bếp lửa của mẹ sao đìu hiu đến thế, nó cô quạnh như hoàn cảnh của chúng tôi lúc bấy giờ giữa biển người coi thường.
Bố mẹ thường bảo chúng tôi dù sao cũng phải học hành cho đến nơi để sau này tự lo cho bản thân mình không phải lo toan vất vả như cuộc đời của bố mẹ. Và chỉ vì suy nghĩ đó, chỉ vì nhận thức đầy yêu thương đó cho đến tận ngày hôm nay bố, mẹ vẫn đang thực hiện cho dù họ đã trải qua nhiều tháng ngày lo toan cơm áo gạo tiền nhưng họ vẫn chưa bao giờ từ bỏ ý chí cho chị em tôi học hành đến nơi.
Ngày hôm nay khi trở về bên bếp lửa của mẹ tôi vẫn thấy lòng bồi hồi như hôm nao, vẫn thấy nơi đó là bếp lửa ngày xưa một bếp lửa nghèo đói và lam lũ, vẫn là bóng dáng gầy gầy của mẹ, vẫn ánh mắt lo lắng của bố, vẫn đôi bàn tay nứt nẻ của mẹ. Tôi nhìn thấy trong đó là cả một bầu trời hy sinh là một bếp lửa ấm áp.
Hôm nay trời Bắc đã vào đông, đôi bàn tay mẹ lại nứt nẻ như những tháng năm ấy, chỉ khác là những đứa con của mẹ đã trưởng thành hơn. “Út cũng đã lớn rồi mẹ ơi. Út đang là sinh viên năm 3 và nhờ đôi bàn tay gầy của mẹ,nhờ những bữa cơm đầy lo lắng mẹ con đã, đang và sẽ tiếp tục cố gắng rồi một mai gia đình ta sẽ có những bữa cơm no đủ. Bố mẹ sẽ không phải hằng đêm lo lắng xoay đâu ra tiền cho tụi con đóng học, sẽ không còn những đêm trằn trọc kiếm đâu ra tiền đong gạo bởi vì ngày mai, ngày mà bếp lửa vẫn ở đó chúng con sẽ mang về thành quả từ chính những nỗ lực của chúng con”.
Mẹ à, mẹ là bếp lửa ấm áp, bếp lửa trong trái tim của cả gia đình ta. Ngày nào bếp lửa đó còn cháy con sẽ không ngừng cố gắng. Trời đã chuyển đông, cánh đồng lúa quê mình đã được gặt và lúa cũng được đổ đầy cót lúa rồi, những cánh cò cũng bay về những ngọn tre làm tổ trú đông.
Chiều nay con nhìn thấy dáng cò bé nhỏ sải rộng đôi cánh, hiên ngang bay giữa bầu trời chắc có lẽ nó đã tự tin để đi trên chính đôi chân của nó rồi mẹ ạ. Mẹ hãy tạm yên lòng và nghĩ cho sức khỏe của bản thân mẹ nhé. Rồi một mai con gái của mẹ cũng sẽ lại tạm biệt quê hương và bếp lửa yêu thương để đến với mảnh đất đầy những điều mới mẻ với nó rồi.
Con sẽ không quên cầu nguyện với Chúa cho cả gia đình ta. Mẹ cũng phải nhớ mặc áo thật ấm, đi tất và quàng khăn đủ ấm mẹ nhé.
© Phạm Ánh Tuyết - blogradio.vn
Xem thêm: Cuộc đời này mẹ dành hết cho con
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.






