Mặt hồ nổi sóng
2009-04-08 16:21
Tác giả:
Blog Việt - Thành ngồi im lặng trong bóng tối. Điếu thuốc trên tay đã gần tàn. Anh rít một hơi mạnh, làm cho lửa sáng lên rồi tắt ngúm. Anh vứt tàn thuốc xuống chân, di di và nhếch môi cười. Gió từ mặt hồ thổi lên lạnh buốt. Thành bất động. Gương mặt anh bị bóng tối chạm khắc những đường nét xương xương gầy gò. Chỉ có đôi mắt là sáng lên những ánh sắc lạnh.
Tít...tít...Tiếng tin nhắn đến làm anh giật mình.
"May dang o dau the? Nhau khong? Bon tao doi"
Anh liếc mắt nhìn đồng hồ. 23 giờ30 phút.
- Ừ, bọn mày đang ở đâu? Tao đến!
Thành loạng choạng đứng dậy. Anh quay xe, rồ ga phóng đi. Hà Nội về đêm thưa thớt người. Ánh điện đường vàng làm hàng cây hai bên đường nghiêng nghiêng cô độc. Tháng ba, hoa sưa trắng thấp thoáng trong những tán lá xanh. Nhưng hôm nay Thành không có tâm trạng phấn khởi để ngắm nhìn nó như mọi khi...
Thành lao vào quán. Đám bạn thấy anh đến đứng dậy vẫy tay chào đón.
Những chúc tụng, những hân hoan...Thành chẳng nhớ mình uống bao nhiêu, chẳng biết tại sao mình về được đến nhà, chỉ biết đầu anh đau nhức và nặng nề như búa bổ. Cổ họng anh khô khốc. Một cảm giác bức bối. Anh dứt phăng chiếc áo mỏng trên người, lần đến vòi nước và xối lên mặt mình. Nước lạnh. Thành ngúc ngắc đầu...Anh mệt mỏi ngã mình trên chiếc ghế...
Gì đây? Nước mắt ư? Mình khóc ư? Khốn nạn. Một thằng đàn ông mà lại rơi nước mắt sao?
Ánh mắt anh nhìn xoáy vào bóng đêm. Đêm lạnh, nhưng tinh khiết lắm, đơn độc lắm. Nó cũng trống rỗng và hoang dại như anh lúc này.
![]() |
|
"Gì đây? Nước mắt ư? Mình khóc ư? Khốn nạn. Một thằng đàn ông mà lại rơi nước mắt sao?" Ảnh minh họa: riseagain |
Máy tính vẫn bật. Anh ra ngoài quên tắt máy. Đột nhiên một Yahoo Alert nhảy vào giữa màn hình... Gì đây? Thơ à? Thơ với thẩn? Lưu Quang Vũ à? Thành lẩm nhẩm đọc : CÓ NHỮNG LÚC “Có những lúc tâm hồn tôi rách nát ...Ừ, rách nát. Đúng. Tâm hồn mình rách nát...như lá khô, như gạch vụn, như một đáy giếng cạn. Rách nát đã sao, lá khô, gạch vụn thì sao. Công danh, sự nghiệp, tiền tài, tình yêu cũng chỉ là phù phiếm...là cái áo mặc ngoài thân. Rách rồi thay, nhỉ? Thế mà chẳng ai thoát được khỏi nó? Lao đầu vào nó như con thiêu thân rồi chết đớn đau... “Tôi biết làm gì tôi biết đi đâu Đời là "một mụ già dâm đãng". Một núi dây thừng bẩn thỉu rối ren thôi sao? Thành vừa được thăng chức. Nhưng những mải mê công danh, những ham hố tự do khiến anh đánh mất tình yêu của Hải. Anh gục đầu xuống gối. Dáng vẻ mệt mỏi, đôi mắt sưng mọng, trống rỗng vừa xen những yếu đuối lẫn cương nghị của Hải như mũi dao cứa vào lòng anh sắc ngọt... - Mình.... chia tay...nhé. - Cô cố ngăn tiếc nấc, nhưng nước mắt lại lăn dài hai bên má. - Em...mệt mỏi rồi. Em đã cố gắng...nhưng không thể... Thành choàng tay, ôm chặt Hải trong lòng. Người cô rung rung run rẩy và gần như ngã quỵ. - Anh...xin lỗi. Em sẽ không rời xa anh đúng không? - Không. Chúng ta không hợp nhau. Tốt hơn...nên chia tay. Anh im lặng. Mà đến giờ không hiểu tại sao lúc đó anh lại im lặng. Chỉ đến khi, Hải quay bước, Thành mới giật mình...Cái giật mình của sự mất mát... Hai giờ đêm. Thành không ngủ được. Anh bật máy, ... - Alô... Không có tiếng nhấc máy. Không gian yên ắng... Hải ngồi câm lặng bên bàn phím. Những dòng chữ siêu vẹo, nhạt nhoà. Bóng đêm lẩn khuất ngoài cửa sổ kéo một vệt dài mơ hồ, mong manh và loãng nhạt. “Anh! Em quyết định xa anh không phải trốn chạy tình yêu không trọn vẹn của chúng mình. Nhưng những cố gắng, nỗ lực của em đã đến giới hạn cuối cùng. Em cần một gia đình để yêu thương và được yêu thương. Còn anh quá bận bịu...Em không đòi hỏi anh phải từ bỏ hết tất cả những mối quan hệ bạn bè, những đam mê sự nghiệp; nhưng thời gian của anh quá ít ỏi để cho em có cơ hội được quan tâm đến anh. Có đôi lúc, em tự hỏi có phải mình là kẻ vô duyên vì cứ xen ngang cuộc đời và niềm vui của người khác, khiến họ cảm thấy không thoải mái...Nhưng không sao, em sẽ không làm phiền anh nữa. Ngày mai em bay. Phương trời xa xôi, nhưng khoảng cách biết đâu lại cho em sự mạnh mẽ, rắn rỏi. Chúc anh vạn sự bình an, thành công và hạnh phúc! Em. Hải" Cô nhấc chuột bấm nút Send. Cái lạnh làm nước mắt khô đọng trên má. Đêm tĩnh lặng, yên bình như lòng cô lúc này. Hải bước nhẹ ra ngoài ban công. Không gian thoáng đãng. Hàng cây sưa bên kia đường rung rinh những cụm hoa trắng muốt, mong manh và kiêu kì. Hải khẽ cười... Thành tỉnh giấc. Gần trưa rồi. Nắng rọi vào nhà những vạt dài ấm áp. Trời không còn lạnh nữa. Anh cũng thấy tỉnh táo hơn rất nhiều. Anh giật mình. Có thư mới. Thành lao ra khỏi cửa, leo vội lên chiếc taxi đỗ ngoài cổng. Sân bay Nội Bài đông nghịt người. Thành hấp tấp, giọng anh lạc đi. Tiếng cô phát thanh viên vang lên trên loa: Chuyến bay XXXX đi Paris chuẩn bị cất cánh...Đề nghị quý khách ổn định chỗ ngồi và thắt đai an toàn...Xin cảm ơn... "Đường bằng phi cơ cất cánh. Đường vào trong tim gió mưa. Người ơi, em đã khuất xa chân trời...." Chiếc taxi chuyển bánh. Thành ngồi câm lặng, nhưng anh lại thấm thía những lời hát của Duy Mạnh. Nắng trong vắt, nhưng cái lạnh lại đến từ trong lòng...buốt giá...
Như một chiếc lá khô như một chồng gạch vụn
Một tấm gương chẳng biết soi gì
Một đáy giếng cạn không một hốc mắt đen sì
Trời chật trội như chiếc lồng trống rỗng
Thành phố đầy bụi bặm
Những mặt người lì nhẵn chen nha”
Tôi chẳng còn điếu thuốc nào
Đốt lên cho đỡ sợ
Yếu đuối đến cộc cằn thô lỗ
Tôi xấu xí mù loà như đứa trẻ mồ côi
Tình yêu trong lòng tôi chẳng ích lợi cho ai
Những gì mọi người cần, tôi chẳng thiết
Tôi khao khát yêu người
Mà không yêu sao được
Cuộc đời như một mụ già dâm đãng
Một núi dây thừng bẩn thỉu rối ren”

Ảnh minh họa: aleksandr

Ảnh minh họa: tywkan
Ho ten: Thanh Huyên Ho ten: La Dolce Vita
Ho ten: bb17
Ho ten: kitty1508
Ho ten: Lá - Cây và Gió
Ho ten: Thinking Ho ten:Giấu tên |
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống


