Lưng chừng nỗi nhớ
2013-08-27 02:25
Tác giả:
Viết tặng K – người đã xa cùng những kỉ niệm trong mưa.
Những giấc ngủ như thế nào là bình yên? Mắt bạn díu lại vì cơn buồn ngủ, lưng bạn đặt xuống, và chỉ vài giây sau, chỉ nghe nhịp thở của bạn đều đều? Hay một ngày mệt rã rời, bạn đặt lưng xuống giường và ngủ ngay? Trong suốt giấc ngủ ấy, bạn không thấy mình dò dẫm vì lạc đường, không thấy mình khóc cười vô cớ?
Bình yên trong giấc ngủ của tôi là những giấc mơ luôn có Rain hiện diện ở đó!
Những giấc mơ của tôi có khi khóc, có khi cười, cũng có khi tôi hỗn độn trong mớ cảm xúc bởi những cảnh tượng khác nhau. Nhưng chưa bao giờ thiếu Rain. Rain chạy cùng tôi trên cánh đồng, Rain nhìn tôi mỉm cười đầy hạnh phúc, Rain ôm chầm lấy tôi, Rain hôn tôi bất chợt.
Rain là cậu bạn của tôi! Chúng tôi chơi thân với nhau trong Hội FA. Cậu ấy luôn tỏ ra khó tính , hay suy xét mọi vấn đề theo cách rất riêng của cậu ấy. Và đôi khi, như hội bạn tôi hay nói “Rain là cái đứa đôi lúc như ông cụ non”. Đối với tôi, cậu ấy không như vậy! Có thể vì tình cảm tốt đẹp của tôi dành cho Rain, cũng có lẽ vì cậu ấy cho tôi những cảm nhận rất đặc biệt. Rain luôn mang lại cho tôi một niềm tin, sự nhẹ nhàng và ấm áp. Không cần bên cạnh cậu ấy, mỗi lần, bất chợt nghĩ, hay nhớ, tôi đều có cảm xúc như thế về Rain. Khi tôi buồn, Rain không hỏi cũng không tò mò khơi cho bằng được lí do khiến tôi trở nên ủ dột. Những lúc ấy, Rain thường kể những câu chuyện bâng quơ của cậu ấy để tôi thấy đồng cảm và tự chia sẻ. Hay khi đi chơi, cái cách chăm sóc quan tâm của Rain không làm tôi mất tự nhiên. Cậu ấy biết, tôi có thể tự làm gì và cậu ấy sẽ ra tay giúp đỡ khi nào. Cậu ấy luôn thế, với riêng tôi thôi!

Tôi mến Rain cũng chắc vì cái tâm hồn luôn giấu kín mình và thể hiện ra ngoài một con người khác. Tôi và Rain giống nhau, hai đứa luôn sống trong một vỏ bọc, như con sên sống trong vỏ óc an toàn của nó. Bạn đừng vội nghĩ chúng tôi sống không thật nhé! Đơn giản là khi bạn tổn thương quá nhiều, khả năng sống trong một cái vỏ để an toàn hơn sẽ là bản năng. Tôi chưa bao giờ hỏi cũng không cố tìm hiểu để biết Rain tổn thương vì điều gì. Tôi chỉ biết đôi mắt cậu, cả nụ cười luôn nói lên điều đó. Và tôi luôn tin, nếu muốn để tôi biết, cậu ấy sẽ tự tìm tôi để nói.
Dạo gần đây, tôi luôn gặp Rain trong những giấc mơ mỗi đêm. Những giấc mơ lạ lắm… Có lần, tôi thấy Rain và tôi, chạy đi đâu đó chơi. Rain vui vẻ bảo : "Dẫn Su đi xem nơi này đẹp lắm”. Thế là, cứ thế, 2 đứa tôi chạy xe đạp qua những con đường đất gồ ghề, vừa đi vừa hát. Gió thổi bay tóc tôi, mắt chúng tôi trong veo, hồn nhiên. Rain mặc áo sơ mi trắng rất đẹp! Rồi bạn biết không, khi nơi chúng tôi dần chân là những cánh đồng lúa xanh xì rào. Tôi kêu lên vui thích và hỏi Rain: "Đi bắt ốc hả, Su thích lắm”. Rain nhìn tôi cười, nụ cười mà trong đời thật, tôi chưa bao giờ thấy. Nụ cười của cậu ấy ấm áp đến lạ lụng, nó chạm khẽ vào tim tôi. Sau cơn mơ ấy, sáng đi làm, hình ảnh Rain nắm tay tôi theo tôi cả ngày hôm sau. Tự nhiên tôi thấy nhớ cậu ấy da diết, như thể cậu ấy đã biến mất cả thế kỉ.
Hay một đêm mưa rả rích khác, tôi mơ thấy ở một hôn lễ của ai đó mà tôi không thể thấy cô dâu và chú rể. Giữa đường hoa đẹp tuyệt, Rain bất chợt kéo tôi, ôm chầm lấy. Mặc kệ tôi đang không rõ chuyện gì khiến cậu hành động như vậy, chỉ biết Rain đã nói xin lỗi và đặt lên môi tôi nụ hôn dài. Mà khi tỉnh dậy, nước mắt tôi đọng lại khóe mi, và như chuyện là thật, nụ hôn ấy theo tôi mãi. Mặc dù, trong đời thường, tôi nghĩ, chuyện nụ hôn ấy sẽ không bao giờ có. Điều tôi giữ lại là cảm xúc trong giấc mơ luôn làm niềm hạnh phúc dài lâu với tôi.
Sau những giấc ngủ bình yên có Rain trong mơ, tôi quay về thực tại. Tôi giật mình thảng thốt, rằng tôi nhớ cậu ấy. Nỗi nhớ không tên cứ lởn vởn quanh tôi. Tôi nhớ cậu ấy khi đọc một cuốn truyện của tác giả mà cậu ấy thích. Tôi nhớ những đêm cuối tuần, chúng tôi chat với nhau mà không muốn ngừng. Và tôi nhớ cậu ấy khi tôi xem lại bức ảnh kỉ niệm của chuyến đi xa.
Bức ảnh chúng tôi chụp cùng cả nhóm trong chuyến đi chơi – nơi luôn có không khí lạnh để người ta gần sát cho nhau hơi ấm! Đó là một buổi chiều mưa Đà lạt lạnh cóng, chúng tôi ngồi trên bậc thềm của một tòa nhà. Chúng tôi có 8 đứa, 7 đứa ngồi đan cánh tay, bàn tay nắm lấy nhau để chụp ảnh. Khi ấy, Rain ngồi bên tôi, tay cậu ấy nắm tay tôi. Cậu ấy đã bất ngờ nắm chặt tay tôi hơn mà lo lắng hỏi : "Sao tay Su lạnh quá vậy?”. Trong khi, tôi vẫn đang tự hỏi trong đầu mình rằng : "Sao tay Rain ấm quá vậy?”. Tôi chỉ bật cười khúc khích và lắc đầu với câu hỏi của Rain. Tôi đã cố ý để tay tôi lâu hơn trong tay Rain. Cậu ấy cũng không vội buông tay. Tôi cũng không rõ tôi muốn níu giữ giây phút ấy hay vì tay Rain không chỉ ấm mà sự ấm áp đó, nó còn làm tim tôi ấm? Bình yên đến lạ! Có bao giờ bạn muốn ôm chầm lấy một người thật lâu, để áp má vào lồng ngực ấy, hít hà cho đủ đầy cái ấm áp, mà khi vừa chạm tay nhau, bạn muốn nhiều hơn thế? Tôi không biết Rain có cùng cảm giác như tôi không. Những bức ảnh sau đó, khi tôi lóng ngóng không biết tạo dáng thế nào, Rain bảo tôi: "Su đưa tay Su đây nào!”. Nhưng tôi cố vờ không nghe thấy, đút tay vào túi áo, rồi khẽ kêu "Ôi, lạnh thật!” để che giấu sự run rẩy. Tôi biết, nếu tôi đưa tay cho cậu ấy lần nữa, có thể tôi không thể đừng ôm lấy cậu ấy. Như thể, Rain là chiếc áo bông duy nhất của tôi lúc ấy, tôi không muốn ai đến lấy mất đi.

Tôi nhớ cậu ấy là thật. Tôi ích kỉ giữ những cảm xúc ấy cho riêng mình. Chưa bao giờ tôi nói với Rain một lời nào để cậu ấy hiểu được tình cảm tôi dành cho cậu ấy. Tôi không muốn Rain hiểu. Vì tôi cũng chưa lần nào gọi tên được những tình cảm đặc biệt dành cho Rain.Tôi luôn mong một lần có thể ôm chặt lấy Rain, nói cho cậu ấy biết, rằng tôi thương quý cậu ấy rất nhiều. Thế thôi cũng đủ rồi!
Có thể bạn nghĩ tôi yêu. Cũng có thể bạn sẽ nói đó là tình bạn thân tuyệt vời. Nhưng với tôi, ngay cả đến khi tim tôi rung động bởi Sun, tôi lấy hết can đảm để tỏ tình với Sun, thì Rain vẫn luôn ở vị trí duy nhất, với những tình cảm đó. Chỉ biết rằng, Rain trong tôi là miền yêu thương mang tên “Gọi tên 4 mùa”.
“Những người mà bạn khó buông bỏ nhất thật ra chính là những người chưa bao giờ thuộc về bạn”. Tôi chưa từng muốn níu giữ Rain cho riêng mình. Vì vậy, theo một lí lẽ ngược ngạo nào đó, cậu ấy vẫn thuộc về tôi – nơi góc nhỏ trong tim theo cách của riêng tôi; như bác Nguyễn Nhật Ánh đã viết "tình bạn là tình yêu không có cánh”.
Còn bạn, bạn đã từng có một người ở góc nhỏ trong tim với những chật chội cảm xúc như tôi? Tôi tin ai cũng có một người như thế - đủ để ấm áp, đủ để mỉm cười hạnh phúc, đủ để có đôi lần tự hỏi: “Phải chăng ta đã thương?”.
• Bài dự thi của Trúc Vân Mạc <trucvan889@>
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.



