Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lưng chừng nỗi nhớ

2013-08-27 02:25

Tác giả:


Cuộc thi viết Hãy yêu khi còn có thể - Để bình chọn bài viết này mời bạn để lại bình luận, phản hồi tại box phản hồi cuối bài viết hoặc chia sẻ đường link bài viết này đến bạn bè của bạn - 2 giải bài viết yêu thích nhất cuộc thi viết Hãy yêu khi còn có thể được hệ thống tính tự động dựa trên lượt xem và bình luận bài viết (Bạn đọc theo dõi qua box Đọc nhiều nhất/Bình luận nhiều nhất tại trang chủ blogviet.com.vn)

Viết tặng K – người đã xa cùng những kỉ niệm trong mưa.

Những giấc ngủ như thế nào là bình yên?  Mắt bạn díu lại vì cơn buồn ngủ, lưng bạn đặt xuống, và chỉ vài giây sau, chỉ nghe nhịp thở của bạn đều đều? Hay một ngày mệt rã rời, bạn đặt lưng xuống giường và ngủ ngay? Trong suốt giấc ngủ ấy, bạn không thấy mình dò dẫm vì lạc đường, không thấy mình khóc cười vô cớ?

Bình yên trong giấc ngủ của tôi là những giấc mơ luôn có Rain hiện diện ở đó!

Những giấc mơ của tôi có khi khóc, có khi cười, cũng có khi tôi hỗn độn trong mớ cảm xúc bởi những cảnh tượng khác nhau. Nhưng chưa bao giờ thiếu Rain. Rain chạy cùng tôi trên cánh đồng, Rain nhìn tôi mỉm cười đầy hạnh phúc, Rain ôm chầm lấy tôi, Rain hôn tôi bất chợt.

Rain là cậu bạn của tôi! Chúng tôi chơi thân với nhau trong Hội FA. Cậu ấy luôn tỏ ra khó tính , hay suy xét mọi vấn đề theo cách rất riêng của cậu ấy. Và đôi khi, như hội bạn tôi hay nói “Rain là cái đứa đôi lúc như ông cụ non”. Đối với tôi, cậu ấy không như vậy! Có thể vì tình cảm tốt đẹp của tôi dành cho Rain, cũng có lẽ vì cậu ấy cho tôi những cảm nhận rất đặc biệt. Rain luôn mang lại cho tôi một niềm tin, sự nhẹ nhàng và ấm áp. Không cần bên cạnh cậu ấy, mỗi lần, bất chợt nghĩ, hay nhớ, tôi đều có cảm xúc như thế về Rain. Khi tôi buồn, Rain không hỏi cũng không tò mò khơi cho bằng được lí do khiến tôi trở nên ủ dột. Những lúc ấy, Rain thường kể những câu chuyện bâng quơ của cậu ấy để tôi thấy đồng cảm và tự chia sẻ. Hay khi đi chơi, cái cách chăm sóc quan tâm của Rain không làm tôi mất tự nhiên. Cậu ấy biết, tôi có thể tự làm gì và cậu ấy sẽ ra tay giúp đỡ khi nào. Cậu ấy luôn thế, với riêng tôi thôi!

xe dap

Tôi mến Rain cũng chắc vì cái tâm hồn luôn giấu kín mình và thể hiện ra ngoài một con người khác. Tôi và Rain giống nhau, hai đứa luôn sống trong một vỏ bọc, như con sên sống trong vỏ óc an toàn của nó. Bạn đừng vội nghĩ chúng tôi sống không thật nhé! Đơn giản là khi bạn tổn thương quá nhiều, khả năng sống trong một cái vỏ để an toàn hơn sẽ là bản năng. Tôi chưa bao giờ hỏi cũng không cố tìm hiểu để biết Rain tổn thương vì điều gì. Tôi chỉ biết đôi mắt cậu, cả nụ cười luôn nói lên điều đó. Và tôi luôn tin, nếu muốn để tôi biết, cậu ấy sẽ tự tìm tôi để nói.

Dạo gần đây, tôi luôn gặp Rain trong những giấc mơ mỗi đêm. Những giấc mơ lạ lắm… Có lần, tôi thấy Rain và tôi, chạy đi đâu đó chơi. Rain vui vẻ bảo : "Dẫn Su đi xem nơi này đẹp lắm”. Thế là, cứ thế, 2 đứa tôi chạy xe đạp qua những con đường đất gồ ghề, vừa đi vừa hát. Gió thổi bay tóc tôi, mắt chúng tôi trong veo, hồn nhiên. Rain mặc áo sơ mi trắng rất đẹp! Rồi bạn biết không, khi nơi chúng tôi dần chân là những cánh đồng lúa xanh xì rào. Tôi kêu lên vui thích và hỏi Rain: "Đi bắt ốc hả, Su thích lắm”. Rain nhìn tôi cười, nụ cười mà trong đời thật, tôi chưa bao giờ thấy. Nụ cười của cậu ấy ấm áp đến lạ lụng, nó chạm khẽ vào tim tôi. Sau cơn mơ ấy, sáng đi làm, hình ảnh Rain nắm tay tôi theo tôi cả ngày hôm sau. Tự nhiên tôi thấy nhớ cậu ấy da diết, như thể cậu ấy đã biến mất cả thế kỉ.

Hay một đêm mưa rả rích khác, tôi mơ thấy ở một hôn lễ của ai đó mà tôi không thể thấy cô dâu và chú rể. Giữa đường hoa đẹp tuyệt, Rain bất chợt kéo tôi, ôm chầm lấy. Mặc kệ tôi đang không rõ chuyện gì khiến cậu hành động như vậy, chỉ biết Rain đã nói xin lỗi và đặt lên môi tôi nụ hôn dài. Mà khi tỉnh dậy, nước mắt tôi đọng lại khóe mi, và như chuyện là thật, nụ hôn ấy theo tôi mãi. Mặc dù, trong đời thường, tôi nghĩ, chuyện nụ hôn ấy sẽ không bao giờ có. Điều tôi giữ lại là cảm xúc trong giấc mơ luôn làm niềm hạnh phúc dài lâu với tôi.

Sau những giấc ngủ bình yên có Rain trong mơ, tôi quay về thực tại. Tôi giật mình thảng thốt, rằng tôi nhớ cậu ấy. Nỗi nhớ không tên cứ lởn vởn quanh tôi. Tôi nhớ cậu ấy khi đọc một cuốn truyện của tác giả mà cậu ấy thích. Tôi nhớ những đêm cuối tuần, chúng tôi chat với nhau mà không muốn ngừng. Và tôi nhớ cậu ấy khi tôi xem lại bức ảnh kỉ niệm của chuyến đi xa.

Bức ảnh chúng tôi chụp cùng cả nhóm trong chuyến đi chơi – nơi luôn có không khí lạnh để người ta gần sát cho nhau hơi ấm! Đó là một buổi chiều mưa Đà lạt lạnh cóng, chúng tôi ngồi trên bậc thềm của một tòa nhà. Chúng tôi có 8 đứa, 7 đứa ngồi đan cánh tay, bàn tay nắm lấy nhau để chụp ảnh. Khi ấy, Rain ngồi bên tôi, tay cậu ấy nắm tay tôi. Cậu ấy đã bất ngờ nắm chặt tay tôi hơn mà lo lắng hỏi : "Sao tay Su lạnh quá vậy?”. Trong khi, tôi vẫn đang tự hỏi trong đầu mình rằng : "Sao tay Rain ấm quá vậy?”. Tôi chỉ bật cười khúc khích và lắc đầu với câu hỏi của Rain. Tôi đã cố ý để tay tôi lâu hơn trong tay Rain. Cậu ấy cũng không vội buông tay. Tôi cũng không rõ tôi muốn níu giữ giây phút ấy hay vì tay Rain không chỉ ấm mà sự ấm áp đó, nó còn làm tim tôi ấm? Bình yên đến lạ! Có bao giờ bạn muốn ôm chầm lấy một người thật lâu, để áp má vào lồng ngực ấy, hít hà cho đủ đầy cái ấm áp, mà khi vừa chạm tay nhau, bạn muốn nhiều hơn thế? Tôi không biết Rain có cùng cảm giác như tôi không. Những bức ảnh sau đó, khi tôi lóng ngóng không biết tạo dáng thế nào, Rain bảo tôi: "Su đưa tay Su đây nào!”. Nhưng tôi cố vờ không nghe thấy, đút tay vào túi áo, rồi khẽ kêu "Ôi, lạnh thật!” để che giấu sự run rẩy. Tôi biết, nếu tôi đưa tay cho cậu ấy lần nữa, có thể tôi không thể đừng ôm lấy cậu ấy. Như thể, Rain là chiếc áo bông duy nhất của tôi lúc ấy, tôi không muốn ai đến lấy mất đi.

co don

Tôi nhớ cậu ấy là thật. Tôi ích kỉ giữ những cảm xúc ấy cho riêng mình. Chưa bao giờ tôi nói với Rain một lời nào để cậu ấy hiểu được tình cảm tôi dành cho cậu ấy. Tôi không muốn Rain hiểu. Vì tôi cũng chưa lần nào gọi tên được những tình cảm đặc biệt dành cho Rain.Tôi luôn mong một lần có thể ôm chặt lấy Rain, nói cho cậu ấy biết, rằng tôi thương quý cậu ấy rất nhiều. Thế thôi cũng đủ rồi!

Có thể bạn nghĩ tôi yêu. Cũng có thể bạn sẽ nói đó là tình bạn thân tuyệt vời. Nhưng với tôi, ngay cả đến khi tim tôi rung động bởi Sun, tôi lấy hết can đảm để tỏ tình với Sun, thì Rain vẫn luôn ở vị trí duy nhất, với những tình cảm đó. Chỉ biết rằng, Rain trong tôi là miền yêu thương mang tên “Gọi tên 4 mùa”.

“Những người mà bạn khó buông bỏ nhất thật ra chính là những người chưa bao giờ thuộc về bạn”. Tôi chưa từng muốn níu giữ Rain cho riêng mình. Vì vậy, theo một lí lẽ ngược ngạo nào đó, cậu ấy vẫn thuộc về tôi – nơi góc nhỏ trong tim theo cách của riêng tôi; như bác Nguyễn Nhật Ánh đã viết "tình bạn là tình yêu không có cánh”.

Còn bạn, bạn đã từng có một người ở góc nhỏ trong tim với những chật chội cảm xúc như tôi? Tôi tin ai cũng có một người như thế - đủ để ấm áp, đủ để mỉm cười hạnh phúc, đủ để có đôi lần tự hỏi: “Phải chăng ta đã thương?”.


•    Bài dự thi của Trúc Vân Mạc <trucvan889@>


Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.





Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

back to top