Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lối đi ngay dưới chân mình

2012-12-10 17:06

Tác giả:



Bình chọn bài viết bằng cách nhấn vào nút Chia sẻ (share) lại nội dung thông tin dẫn lại bài viết này tại FanPage của Blog Việt

Cuộc thi viết Cuộc sống vẫn tươi đẹp - Tôi sinh năm 1976 trong một gia đình nghèo đông con, trước và sau tôi có 5 anh chị em. Với nghề may của cha và gánh hàng buôn bán nhỏ của mẹ, cha mẹ phải vất vả lắm mới lo đủ cho anh chị em tôi ăn học. Năm lên 3, do di chứng bệnh sởi, chân phải của tôi dần dần bị teo lại. Lớn lên tôi khát khao được đi học như bao đứa trẻ khác để khẳng định mình và sau này được làm điều gì đó có ích cho đời. Từ cấp I đến cấp III năm nào tôi cũng đạt được học sinh khá giỏi. Sự chăm chỉ học hành của tôi đạt kết quả như mong đợi. Năm 1995, Tôi đỗ đại học ngành Vật lý trường Đại học Khoa học Huế và Ngành Điện tử viễn thông đại học Bách khoa Đà Nẵng.


Nhớ lại năm học lớp 12, trong lúc bạn bè ôn thi ở “lò” này “lò” nọ, Tôi âm thầm mua sách, tự mày mò nghiên cứu, tìm cách giải. Chỗ nào không hiểu lại đi hỏi thầy cô và bạn bè. Ngày nhận giấy báo điểm, tôi mừng như phát khóc vì kết quả vượt quá mong đợi, đỗ hai trường đại học, trường nào cũng có học bổng. Tôi vào Đà Nẵng với hành trang quý nhất là ánh mắt động viên, tin tưởng của ba mẹ và anh chị em trong gia đình.


Tác giả bài dự thi

Ở ký túc xá, giống như mọi sinh viên xa nhà khác, tôi phải tự lo cho bản thân. Với số tiền ít ỏi của gia đình cộng với tiền học bổng Tôi cũng xoay sở được trong suốt 5 năm đại học. Năm 2000, Tôi ra trường với tấm bằng kỹ sư với tất cả khát khao được đem kiến thức của mình cống hiến cho xã hội và làm được việc gì đó để bớt nỗi vất vả, nhọc nhằn cho ba mẹ. Tuy vậy sự đời không xuôi chèo mát mái, vì bị khuyết tật, tôi không được một đơn vị nào thu nhận, bao hồ sơ gửi đi xin việc vẫn mãi không có hồi âm. Tôi luôn mong ước được nhận vào một cơ quan theo ngành đã học. Tôi sẽ cố gắng phát huy hết khả năng của mình, không mong chế độ ưu đãi nhưng niềm ao ước của Tôi vẫn chưa thành hiện thực. Không nản chí, Tôi vẫn tin tưởng một ngày mình sẽ sử dụng được kiến thức của mình. Tháng 6/2003, tôi xin vào làm việc ở Hội bảo trợ Người tàn tật và Trẻ mồ côi tỉnh Thừa Thiên Huế, rồi chuyển đến làm việc ở Trung tâm dạy nghề & tạo việc làm cho người tàn tật thuộc Hội bảo trợ tháng 6/2006. Thương tôi đi làm vất vả ba mẹ mua chiếc xe Chaly rồi cải tạo thành xe ba bánh cho tiện đi lại. Đồng lương không đáng là bao nhưng cũng bận rộn và thấy yêu đời hơn. Ở đây tôi được sống trong một môi trường hòa nhập đầy tình thương của những người khuyết tật đồng cảnh ngộ. Tôi cũng thường đi tuyển sinh các em khuyết tật nghèo ở các vùng sâu vùng xa của tỉnh lên học nghề tại Trung tâm để giúp các em có được một nghề nghiệp ổn định tự lo cho cuộc sống của mình sau này.

Bên cạnh công việc, Tôi đam mê thể thao từ từ nhỏ nhưng đến với thể thao khuyết tật như một sự tình cờ. Khi đang làm việc ở Hội bảo trợ thì nghe thông tin tuyển vận động viên tham dự giải thể thao người khuyết tật Tiền Paragames toàn quốc năm 2003. Đăng ký dự thi phần nhiều dựa vào sự “ bảo lãnh ’’ của các chú, các bác trong Hội và sở LĐTBXH vì thế áp lực đối với tôi khá nặng nề, làm sao để không phụ lòng tin của mọi người. Tôi đạt được 3 huy chương đồng môn Cử tạ và Bơi lội trong lần tham dự đầu tiên và được gọi vào đội tuyển Paragames Việt Nam tham gia Asean Paragames 2, Hà Nội – Việt Nam 2003. Từ năm 2003 đến nay, Tôi tham gia tích cực trong vai trò là vận động viên và người quản lý của thể thao khuyết tật tỉnh Thừa Thiên Huế trong các giải thể thao người khuyết tật toàn quốc hàng năm, thành quả của tôi đã đạt được là 7 huy chương vàng, 3 huy chương bạc, 4 huy chương đồng ở các môn thi đấu Cử tạ, Bơi lội, Bóng bàn.

Tôi cũng thường xuyên tìm kiếm giới thiệu nhiều bạn khuyết tật có năng khiếu thể thao để giúp đưa đi thi đấu đem thành tích thể thao về cho tỉnh nhà. Những đóng của Tôi cho phong trào thể thao người khuyết tật tỉnh nhà đã được UBND tỉnh Thừa Thiê Huế, Sở Văn hóa thể thao du lịch và Lao động thương binh xã hội tặng thưởng nhiều bằng khen vì sự nghiệp thể thao trong những năm qua.

Mặc dù cuộc sống vẫn chưa thực sự được thỏa mãn lắm nhưng tôi vẫn không ngừng nỗ lực cố gắng vươn lên, Tôi đã tốt nghiệp thêm bằng Đại học hai sau đại học ngành tiếng Anh ở đại học Huế năm 2009 và luôn luôn ấp ủ hi vọng một điều sẽ có vị trí để ứng dụng những kiến thức đã học. Niềm hạnh phúc lớn nhất của Tôi hiện nay là người vợ hiền và hai đứa con nhỏ; một bé gái 3 tuổi và một bé trai 1 tuổi. Những thành công của tôi đạt được đến ngày hôm nay, tuy chưa lớn lắm nhưng Tôi cũng cảm nhận được “ Người ta không thể dũng cảm, không thể vượt lên chính mình nếu như họ chỉ toàn gặp những điều tốt đẹp ’’.

  • Gửi từ Trương Văn Thìn email flyingdragon2902@
Nếu bạn có những ca khúc đặc biệt hay và gắn liền với những kỷ niệm, tâm trạng của bạn hãy chia sẻ ngay với các bạn đọc khác của Blog Việt bằng cách gửi ca khúc, những dòng viết ngắn về ca khúc hoặc lời đề tựa dành cho một người đặc biệt nhân ngày đặc biệt nhé! Mọi chia sẻ âm nhạc bạn gửi về email: blogviet@dalink.vn!

Để những câu chuyện tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

 
Click để tham gia và cập nhật những thông tin mới nhất, cùng chia sẻ cảm xúc bất kỳ lúc nào bạn muốn với những người cùng yêu thích Blog Việt nhé!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top